Em Thật Là Thơm
Sáng Sớm Ở Bếp Nhỏ
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hùng Nâu hiền lành, cẩn trọng, vẻ ngoài trông như một khối đá thô ráp, xù xì, nhưng lại rất mềm lòng, chỉ có điều chẳng lãng mạn chút nào. Đó là ấn tượng của Thiển Lộ về hắn.
Sau khi thành hôn, Thiển Lộ mới thấm thía thế nào là những lời đường mật được thốt ra một cách nghiêm túc.
*
Sáng sớm, trời còn chưa rạng, Thiển Lộ đã tỉnh.
Nàng trở mình, cảm giác ê ẩm nơi hạ thân khiến nàng khẽ nhíu mày: “Ôi…”
Đêm qua, Hùng Nâu đã vô cùng mãnh liệt.
Chỉ thoáng nghĩ, Thiển Lộ đã vội xua hết những hình ảnh nóng bỏng trong đầu.
Ngượng chết đi được.
Hùng Nâu vốn có giấc ngủ không sâu, Thiển Lộ vừa cựa quậy hắn đã tỉnh. Vô thức siết nàng vào lòng, hắn hôn nhẹ lên mái tóc mềm, nhắm mắt hỏi: “Dậy sớm thế?”
Dù đã ở bên nhau hơn nửa năm, ân ái vô số lần, song mỗi lúc gần gũi, mặt Thiển Lộ vẫn đỏ bừng.
Nàng thỏ thẻ: “Mấy ngày trước thiếp đã hẹn sẽ tới thăm tiểu thư.”
Nếu nói tới người mà Hùng Nâu hay ghen nhất, thì Túc Yểu mà đứng thứ hai, chắc chắn không ai dám đứng thứ nhất.
Hắn thấp giọng, với giọng điệu chua chát: “Tới sớm thế làm gì.”
Thiển Lộ ngoan ngoãn vùi trong lòng hắn, khẽ cọ vào lồng ngực rắn chắc: “Thiếp muốn làm điểm tâm cho tiểu thư, mấy hôm trước tiểu thư nói muốn ăn đồ ngọt.”
Hùng Nâu hít mũi: “Ngủ thêm lát nữa, vẫn sớm mà.”
Thiển Lộ im lặng một chốc, ngước lên hôn môi Hùng Nâu, đôi mắt sáng ngời tựa ánh Sao Hôm: “Đại Hùng, thiếp dậy làm bữa sáng cho chàng nhé?”
Đại Hùng là tên thân mật Thiển Lộ đặt cho Hùng Nâu.
Bé con luôn biết cách dỗ ngọt mình. Đáy lòng Hùng Nâu thầm than.
Nấu cả cho hắn, dù hắn chỉ được thơm lây Túc Yểu.
“Được rồi.” Tay Hùng Nâu xoa nắn cặp mông đầy đặn của nàng.
“……”
Thiển Lộ cắn môi, gian phòng tối mịt che đi vệt hồng trên gương mặt nàng, nàng nhẹ nhàng trườn qua người Hùng Nâu, xuống giường.
Căn nhà này Hùng Nâu mua khi rước Thiển Lộ về, cách Phủ đệ của Đông Thanh và Túc Yểu không xa, chỉ vỏn vẹn một con phố.
Để đảm bảo sự riêng tư, Hùng Nâu sai người dựng vách ngăn, chia tòa nhà thành hai phần: nhà ngoài là nơi ở của hạ nhân, gian trong chỉ có hắn với Thiển Lộ.
Khu trong có một căn bếp nhỏ, Thiển Lộ dùng bếp nhỏ, tránh đánh thức hạ nhân.
Phu thê bọn họ cũng chẳng phải cao sang quý tộc gì, không quá câu nệ lễ nghi, nên hạ nhân cũng không phải lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.
Trời hè nóng bức, Thiển Lộ chỉ khoác thêm cái áo choàng mỏng rồi rời phòng.
Cửa phòng khép lại, Hùng Nâu khẽ thở phào, bàn tay khẽ cào cào bắp chân ——
Lộ Lộ của hắn vẫn mềm nhất.
*
Gian bếp nhỏ chỉ có mình Thiển Lộ nấu bữa sáng, nàng là người thích sạch sẽ nên trong bếp rất gọn gàng, tươm tất.
Đong một vò bột mì, Thiển Lộ đang định quay người lại để xả nước thì lại va phải Hùng Nâu.
Thiển Lộ: “……..Chàng xuống đây làm gì?”
Nàng nhỏ nhắn xinh xắn, Hùng Nâu ôm trọn nàng vào lòng, gian bếp vốn đã chẳng lớn, lập tức trở nên chật chội: “Chàng mau về phòng đi, trong này chật lắm.”
“Không thích, ta muốn xem nàng nấu ăn cơ.”
“Vậy…chàng đừng ôm thiếp nữa.”
“Thích ôm cơ.”
Thiển Lộ hít sâu ——
Hùng Nâu rất dính người, khác hoàn toàn với con người lạnh lùng lúc chưa thành thân. Đã thế, hắn lại còn thích kiểu âu yếm mà mặt vẫn tỉnh bơ.
Song……Lần nào lòng Thiển Lộ cũng mềm nhũn.
“Nhưng chàng cứ ôm thiếp thế, thiếp không nấu được.”
Hùng Nâu không đáp, im lặng ngắm Thiển Lộ, có cảm giác nàng lại xinh hơn hôm qua rồi. Không ngần ngại, hắn đặt một nụ hôn chụt lên môi nàng: “Ngọt.”
Lại chụt một cái nữa: “Thơm.”
Thêm một cái chụt nữa: “Mềm.”
Thiển Lộ bị hắn hôn tới tấp cũng hết cách, hai tay ôm lấy mặt hắn: “Được rồi Đại Hùng, chàng về phòng chờ…..Ơ?”
Chữ “thiếp” bị nuốt chửng trong nụ hôn của hắn, Thiển Lộ vẫn còn ngơ ngác, đã bị Hùng Nâu đỡ mông, bế lên bệ bếp sáng bóng.
Hai chân nàng tách ra, vòng quanh hông Hùng Nâu, hơi nóng hầm hập tỏa ra.
Thiển Lộ đắm chìm trong nụ hôn ướt át. Hùng Nâu dứt ra, nhấm nháp cánh môi mềm mại của nàng. Thiển Lộ vừa nũng nịu kêu đau, một nụ hôn sâu nữa lại ập tới.
Bàn tay chai sạn vuốt ve đường cong mảnh khảnh của nàng, quần áo ngủ lỏng lẻo nhàu nhĩ. Nước bọt dính ướt chảy dọc khóe miệng, rơi xuống vạt áo. Thiển Lộ muốn ngửa ra sau, nhưng Hùng Nâu lại càng ép sát nàng.
Bệ bếp vừa vặn cao tới háng Hùng Nâu, Thiển Lộ bị ép sát trên bệ bếp, hai bắp chân thon nhỏ đung đưa. Cây gậy thô to qua lớp quần lót, chọc vào tiểu huyệt của nàng.
Nàng sợ, vội đẩy Hùng Nâu, “Đại Hùng, đừng……ở chỗ này……Chúng ta………Chúng ta về phòng nhé?”
Hùng Nâu vốn muốn ôm Thiển Lộ về phòng, vừa nghe nàng năn nỉ… Ánh mắt hắn khẽ đảo, nhướn lông mày: “Thích ở đây cơ.”
Dứt lời, bàn tay hắn ấp gọn vào tiểu huyệt ấm nóng của nàng.
“Sao ấm thế, chảy nước rồi à?”
Sau này, có lẽ nàng sẽ không dám nhìn thẳng vào gian bếp này nữa mất!
Thiển Lộ chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống trốn, sao Hùng Nâu lại… lại thế chứ! —— Dùng cái giọng cợt nhả nói mấy lời trêu chọc!
“Để ta sờ xem.”
Ngón tay lần theo lưng quần, mò vào.
“A!” Thiển Lộ bỗng ôm siết hắn.
Không còn vải vóc cản trở, ngón tay nhám ráp miết chặt hạt châu nhỏ, vân vê, xoa nắn. Ngón tay khác vạch hai cánh môi đầy đặn, thọc sâu vào.
Ẩm ướt nhẹp nhẹp.
Vách thịt bên trong nhớp nháp mút chặt đốt ngón tay, Hùng Nâu cong đầu ngón tay, khảy nhẹ liên tục, khe thịt co khít lại.
“Đừng….” Nàng khẽ khom lưng xuống, dòng nước ấm áp trào ra ào ạt, bệ bếp sáng bóng, dính ướt.
Hùng Nâu hôn đôi mắt hạnh, khàn giọng: “Lộ Lộ, gọi ca ca tốt đi nào.”
“Tốt… Ca ca tốt… Ưm…” Thiển Lộ mềm nhũn trong lòng hắn, tay nàng ép chặt đôi gò bồng đảo đầy đặn. Hùng Nâu gỡ tay nàng ra, nắm trọn trong lòng bàn tay, xoa tròn bóp nhẹ, mềm mềm trắng trắng như bánh gạo nếp.
“Lộ Lộ ngoan quá.” Tay hắn vuốt ve khắp người nàng, trên người hắn cũng chẳng còn mấy mảnh vải. Hắn cởi cạp quần, giải phóng “người anh em” đang hứng khởi chào ngày mới.
Hắn khẽ thúc mấy cái, kéo quần lót của Thiển Lộ, để nó trôi tuột xuống mắt cá chân.
Tiểu huyệt đẫm nước lấp ló hiện ra. Hùng Nâu lên đạn, vừa hút lấy lưỡi Thiển Lộ vừa thúc mạnh, vật cứng thúc sâu đến tận gốc, lấp đầy hang thịt ấm nóng.
Cậu nhỏ của Hùng Nâu khỏe chẳng khác hắn là mấy, vừa to vừa dài, cứng như chày, gân xanh nổi chằng chịt, lộ rõ từng đường, nhìn thôi đã khiến người ta kinh sợ.
Vật cứng thọc sâu hết mức, khe thịt căng như sắp rách.
Cú thúc mạnh mẽ làm mặt Thiển Lộ trắng bệch, nàng rưng rưng nức nở: “A…”
Hùng Nâu biết cậu nhỏ của mình khá dữ dằn, khi đã ngập sâu trong vách thịt rồi cũng không dám nhúc nhích, chỉ hôn Thiển Lộ dỗ dành nàng, đợi tiểu huyệt nàng dần thả lỏng mới nhấp chầm chậm.
Thiển Lộ ngồi, bụng dưới thít chặt, quy đầu to nhọn liên tục cọ xát vào vách thịt. Nàng nhích mông lên, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hùng Nâu lại hiểu nhầm ý nàng, nhấc bổng nàng lên, đứng dậy giữa gian bếp chật hẹp!
Thân vật lao sâu, đập thẳng vào tử cung. Thiển Lộ ưỡn người, lẩm bẩm xin tha: “A… A… Đại Hùng, đừng nhúc nhích!”
Đây là lần đầu tiên Thiển Lộ bộc lộ mong muốn của mình trong lúc ân ái.
Lúc ân ái, nàng không thích nhiều lời, song đây là lần đầu hai người ân ái say đắm trong gian bếp, lại còn dùng tư thế này. Thiển Lộ căng thẳng vô cùng, điều đó có thể cảm nhận rõ qua tiểu huyệt đang co thắt chặt của nàng.
Hùng Nâu ngoan ngoãn đứng yên.
Thiển Lộ: “…” Sao đứng yên lại càng khó chịu, bứt rứt hơn thế?
Ít khi nàng thử tư thế mới với Hùng Nâu, không chỉ vì xấu hổ, mà còn vì sợ.
Hùng Nâu mạnh mẽ tột cùng.
Thiển Lộ cam chịu, nhắm mắt lại: “Chàng động đi, chậm thôi nhé……..”
Hùng Nâu lại tiếp tục nghe lời, thúc chậm rãi nhưng chắc chắn.
Cảm giác tê dại râm ran khắp người, vừa giày vò vừa ăn mòn lý trí Thiển Lộ. Trong lòng nàng thầm kêu gào, bình thường cứng đầu lắm mà, sao giờ nói gì cũng nghe thế!
Nàng nào biết, Hùng Nâu không nỡ làm nàng đau.
Chàng trai sắt đá ấy lại dịu dàng biết bao.
Vì Hùng Nâu rất vâng lời, khiến Thiển Lộ cảm thấy lửng lơ, nàng đành buông thả, hổn hển: “Nhanh lên… A… Ưm…”
Hùng Nâu biết thừa nàng đã “chậm” đủ rồi, hắn đè nàng lên tường, tay đỡ sau gáy nàng tránh va đập.
“Nhanh thế này à?” Hắn thúc mạnh liên hồi, dụ dỗ Thiển Lộ. Mỗi khi nàng tưởng như trượt xuống, Hùng Nâu lại nhấc bổng nàng lên.
Ngay cạnh là giá bát… Thiển Lộ chẳng để ý, qua quýt gật đầu: “...Ừm.”
“Như này thì sao?”
Hùng Nâu ôm chặt eo nàng, nhấc cao, thân vật giã thẳng vào tử cung.
“...A!” Thiển Lộ đờ đẫn, cơ thể run bần bật, dịch thể đặc sệt trút ào ạt, nhơ nhớp nơi giao hợp.
Hùng Nâu cảm nhận nàng siết chặt, hắn rùng mình, vần vò cặp mông đầy đặn của nàng, thúc liên hồi phầm phập. Hắn cúi đầu cắn mạnh vào cổ Thiển Lộ, mới nén được cảm giác muốn xuất.
Tiếng nước chảy óc ách, thân vật giã ngược dòng, “Phành phạch, phành phạch” liên miên. Cánh môi sưng tấy bị cuốn vào hang thịt, lật qua lật lại đỏ au như ứ máu. Hùng Nâu thọc vào tận cùng, miết chặt bên trong mãi, còn cố tình hỏi: “Lộ Lộ có sướng không?”
Dư vị cao trào vẫn dai dẳng, miệng lưỡi Thiển Lộ khô khốc, hai tay cào cấu tấm lưng dày rộng, từng vệt dài hằn đỏ. Nàng hờn dỗi: “Đừng hỏi nữa! A… Ưm… Ơ…”
Thân vật vùi lút nơi mê đắm, dòng dịch lỏng trào liên tục. Hai chân Thiển Lộ quắp chặt hông Hùng Nâu, khe thịt sít sao, cả thể xác và tâm hồn hai người đều ngập tràn sung sướng.
Trời sáng dần, nắng mai lấp ló chân trời Đông, tiếng hổn hển rên rỉ trong gian bếp mãi không dứt.
“Đại Hùng…..Ứ…….Nhanh lên……A…..Sáng rồi.”
Trong giây phút hốt hoảng, Thiển Lộ tưởng như eo mình sắp gãy rời: “Chết mất… Thiếp… chết mất…”
Hòa vào tiếng rên rỉ, Hùng Nâu chạm đến đỉnh cao của dục vọng ——
Quy đầu dán chặt miệng tử cung, lỗ sáo mở rộng, “Phụt phụt phụt” dòng tinh dịch đặc nóng bắn tới tấp!
Thiển Lộ ngửa đầu hổn hển, lại lên đỉnh………
Cuối cùng, Thiển Lộ cũng không đi thăm Túc Yểu được.
*
Trong phòng tắm phía sau, Hùng Nâu no đủ, thỏa mãn ôm chặt Thiển Lộ trong lòng.
“Lộ Lộ, hôm nay còn đi thăm tiểu thư không?”
Thiển Lộ ngủ mê man trong lòng hắn, thở dài đầy chán nản: “Không đi nữa………Đồ khốn.”
“Thế sau này có đi nữa không?”
“………Không biết….nữa…….” Giọng cuối nhõng nhẽo, nũng nịu.
Thiển Lộ chỉnh tư thế ôm Hùng Nâu, “Để yên thiếp ngủ nào……..”
Lộ Lộ ngoan quá đi!
Hùng Nâu đảo mắt, dỗ nàng: “Hay mình cũng sinh con đi!”
“Ừ………”
Thiển Lộ chẳng nghe rõ Hùng Nâu nói gì, chỉ qua quýt đáp lời.
Hùng Nâu không để ý, cười toe toét: “Được! Sinh hai đứa!”
“Ừ………”
Hùng Nâu cười tươi rói, được đằng chân lân đằng đầu: “Được luôn! Một đứa tên Hùng Nhất, một đứa tên Hùng Nhị!”
Thiển Lộ nghệch mặt: “……..Ừ?”
Đáng yêu vô cùng.
“Đùa nàng thôi.” Hùng Nâu cười, hôn nàng: “Ngủ đi.”
Lộ Lộ thơm ngát ngọt ngào, là của hắn.
Chỉ của hắn.
Tốt nhất là, trong lòng nàng, trong mắt nàng, chỉ chứa mình hắn.
Thế là tuyệt nhất.
Hùng Nâu đúng là gấu… Ham muốn chiếm hữu mạnh không kém gì loài gấu là bao ╮(╯_╰)╭
*Sao Hôm: Sao Kim đạt độ sáng lớn nhất ngay sát thời điểm hoàng hôn hoặc bình minh, do vậy mà dân gian còn gọi là sao Hôm.
_____Hết chương_____