6. Chương 6: Tay huynh nóng quá

Em Thật Là Thơm

Chương 6: Tay huynh nóng quá

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày nào cũng vậy, Đông Thanh đều đến gặp Túc Yểu từ rất sớm. Dù chỉ ngồi cạnh nàng, cùng nàng chép kinh thư, hắn cũng không cảm thấy nhàm chán. Hắn kiên trì duy trì thói quen này, chưa bao giờ đến muộn.
Thế nhưng hôm nay, Túc Yểu đã ăn sáng xong, cũng đã ngồi chép kinh văn nửa canh giờ, vẫn chưa thấy bóng Đông Thanh đâu cả.
Nàng đặt bút xuống, xoay nhẹ cổ tay, vừa xoa xoa lòng bàn tay vừa hỏi Thiển Lộ: “Đông Thanh vẫn chưa tới à? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Thiển Lộ đoán được Túc Yểu sẽ thắc mắc, nên đã sớm cho người đi hỏi thăm. Nàng nhẹ giọng trả lời: “Nghe Ba Tử nói, hôm nay Đông Thanh thiếu gia vẫn dậy sớm như thường ngày, sau đó đến giếng múc nước tự mình giặt đệm giường và quần áo lót, cũng không cho phép người khác giúp đỡ.”
“Giặt đồ ư?” Túc Yểu nghi hoặc: “Chuyện này có thể giao cho người khác làm mà, sao hắn lại muốn tự mình làm? Hơn nữa mới sáng sớm, nước giếng lạnh lắm đấy….”
Thiển Lộ cũng không rõ lắm, chỉ nói đúng sự thật Ba Tử đã giải thích với nàng cho Túc Yểu nghe: “Ba Tử nói với nô tỳ, đó là dấu hiệu trưởng thành của Đông Thanh thiếu gia.”
“Trưởng thành? Trưởng thành thì sáng sớm sẽ dậy giặt giũ à?”
“Nô tỳ cũng không hiểu lắm.”
Túc Yểu xua tay: “Thôi, lát nữa ta sẽ tự hỏi Đông Thanh vậy.”
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Đông Thanh, người vừa là trung tâm bàn luận, vừa lúc đến tìm Túc Yểu.
Đông Thanh vốn đã hơi ngượng ngùng với Túc Yểu vì giấc mộng xuân đêm qua. Giấc mộng ấy rõ ràng là hoang đường, nào ngờ hắn vừa bước vào phòng, Túc Yểu đã chăm chú nhìn hắn không chớp mắt, ngay lập tức, hắn xấu hổ lúng túng đến mức không dám nhìn nàng.
Túc Yểu để Thiển Lộ ra ngoài, cũng không kéo Đông Thanh ngồi xuống bên cạnh mình, chống má ngẩng đầu nhìn hắn: “Đông Thanh.”
Đông Thanh rũ mắt nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Túc Yểu, tay hắn nắm chặt dưới lớp áo, cười hỏi Túc Yểu: “Sao thế?”
“Ba Tử nói sáng nay huynh tự mình đến giếng giặt đệm giường…”
Túc Yểu nhìn ánh mắt né tránh của Đông Thanh, trong lòng càng thêm hiếu kỳ: “Sau đó còn nói đấy là dấu hiệu trưởng thành của huynh, là ý gì thế?”
Đông Thanh thầm nghiến chặt răng, hắn rất muốn đánh tên Ba Tử lắm mồm kia một trận!
Túc Yểu đã hỏi thì hắn phải trả lời, nhưng hắn cũng không thể nói hết sự thật với Túc Yểu, đành phải lấp liếm: “Sau này muội sẽ biết thôi.”
Nghe Đông Thanh nói thế, Túc Yểu cũng biết hắn không chịu nói với nàng, nàng bĩu môi: “Hứ, ra vẻ thần bí, không nói thì thôi vậy.”
Túc Yểu vốn định giận dỗi lạnh nhạt với hắn, song trong lòng lại nhớ tới Đông Thanh mới sáng sớm đã chạm vào nước giếng, không biết có bị cảm lạnh không.
Nàng thò tay kéo tay áo hắn lại gần mình, xắn lên vài tấc, lộ ra mu bàn tay gân guốc rõ ràng, sờ vào: “Tay huynh nóng quá, ta tưởng phải lạnh lắm chứ.”
Bàn tay nhỏ bé mềm mại, không xương cốt nắm lấy bàn tay hắn. Cảm giác êm ái thông qua những đường vân tay, thấm vào máu thịt, khiến hắn bỗng nhớ tới Túc Yểu trong mộng.
Đông Thanh hít sâu một hơi kìm nén cảm xúc, khàn giọng nói: “Ta không sao.”
Túc Yểu không tin, nói: “Từ nay về sau huynh không được mới sáng sớm đã động vào nước lạnh. Huynh tự nghe giọng mình xem, khàn như thế, nhất định là bị nhiễm lạnh rồi.”
Đông Thanh dở khóc dở cười với cái lý lẽ cùn của nàng, vươn đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán nàng: “Được, nghe lời muội.”
Túc Yểu cảm thấy đầu mình nóng bừng lên trong nháy mắt, vốn sợ Đông Thanh sẽ nhận ra vẻ mặt bất thường của mình, vừa lúc Thiển Lộ từ ngoài cửa vọng vào báo: “Tiểu thư, Tướng gia cho gọi tiểu thư đến thính đường.”
“Đến làm gì?”
“Vì….” Thiển Lộ ngập ngừng liếc nhìn Đông Thanh: “Vì Tam hoàng tử đã tới phủ.”
Lời vừa dứt, Túc Yểu và Đông Thanh đều ngẩn người trong giây lát.
Tam hoàng tử Tần Hạo, là vị hôn phu trên danh nghĩa của Túc Yểu.
Sở dĩ nói là trên danh nghĩa cũng có nguyên do. Năm Túc Yểu mười hai tuổi, ở yến hội năm ấy, Thánh thượng đã thuận miệng nói đến hôn sự này với Thừa tướng.
Khi đó Túc Yểu còn quá nhỏ, hôn sự liền kéo dài tới tận bây giờ.
Nhưng Túc Yểu và Đông Thanh đều biết rõ một điều…….
Lần này Tần Hạo đến đây, là để từ hôn.
Còn nguyên nhân là gì, Túc Yểu cũng không nhớ rõ lắm, hình như có liên quan đến Trương Vận Tâm.
Về phần bọn họ quen biết thế nào, khi Túc Yểu còn là linh hồn, đã từng nghe hạ nhân nói —— Trương Vận Tâm giả nam trang đến thanh lâu, vô tình gặp Tam hoàng tử Tần Hạo. Hai người kết oán, trở thành oan gia, cuối cùng lại có được nhân duyên mỹ mãn.
Nghĩ lại, mấy ngày trước Trình Lan cấm túc Trương Vận Tâm trong phòng, cũng có thể là vì nàng ta hành động không đúng phép tắc.
Chưa nói đến Trình Lan, đến Túc Yểu lúc nghe được còn có chút không vừa lòng. Tác phong của Trương Vận Tâm thật sự quá to gan, là nữ tử mà một chút rụt rè cũng không có, tính nết đó đúng là không thể nào khen ngợi nổi.
Tuy nhiên, bất kể thế nào, Túc Yểu quyết định sẽ không làm trái với kiếp trước, nàng vẫn sẽ đồng ý từ hôn như cũ.
Ngay cả khi Tần Hạo không đề cập đến, hôn sự này, nàng cũng sẽ hủy bỏ.
Tương lai của nàng, phải được gả cho Đông Thanh.