Em Thật Là Thơm
Chương 7: Hắn cũng có thể
Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối với Tần Hạo, việc hủy hôn với con gái Thừa tướng chắc chắn sẽ là một trở ngại lớn trên con đường tranh giành ngôi vị Hoàng đế của hắn.
Thế nhưng Đông Thanh biết, tất cả đều nằm trong kế hoạch của Tần Hạo.
Kiếp trước, chính nhờ cái “trở ngại” này mà Tần Hạo đã lừa được sự tin tưởng của Thái tử, từng bước thận trọng, bộc lộ tài năng giữa các Hoàng tử.
Đáng tiếc, số phận trêu ngươi, ngay khi hắn dắt tay Trương Vận Tâm chạm tới đỉnh cao danh vọng, lại bị Đông Thanh đạp ngã từ trên mây xuống bùn lầy.
Bởi vì, Đông Thanh chẳng bận tâm đến thân phận của họ, hắn chỉ biết, chính họ đã dồn Túc Yểu vào đường cùng, vậy thì đừng hòng sống yên ổn với hắn ——
Kiếp trước, sau khi Túc Yểu qua đời, Đông Thanh đã điều tra tường tận mọi chuyện. Tần Hạo hủy hôn xong, ngay sau đó nên duyên với Trương Vận Tâm, nhưng dã tâm của hắn quá lớn, trong lòng lại tồn tại chủ nghĩa đàn ông gia trưởng*, tất nhiên sẽ không hiểu được tư tưởng “một đời một kiếp một đôi người” của Trương Vận Tâm.
*Chủ nghĩa đàn ông gia trưởng: tư tưởng cổ hủ, lạc hậu, coi mình là nhất.
Thế nên, không chỉ Trương Vận Tâm, hắn còn muốn có cả Túc Yểu.
Vì lẽ đó, Trương Vận Tâm coi Túc Yểu như cái gai trong mắt, hạ độc chậm vào thuốc của nàng, cắt đứt đường sống của nàng.
Túc Yểu vốn vô tội, lại trở thành vật hi sinh duy nhất.
Mà sau khi Túc Yểu mất, kẻ đang khao khát nàng – Tần Hạo, có đau lòng không?
Không. Chẳng qua, hắn chỉ tiếc rằng thế gian mất đi một mỹ nhân nhỏ mà thôi.
Nếu kiếp này, Tần Hạo và Trương Vận Tâm vẫn cố chấp đi vào vết xe đổ của kiếp trước, Đông Thanh cũng chẳng hơi đâu mà bận tâm, hắn sẽ bảo vệ Túc Yểu, đồng thời lấy mạng của họ.
Dù đã trải qua hai kiếp, Túc Yểu vẫn không biết Đông Thanh đã nắm giữ Tần Hạo và Trương Vận Tâm trong tay bằng cách nào, nhưng lòng nàng nguyện mù quáng tin tưởng hắn.
Không có gì mà Đông Thanh không làm được.
………
Việc hủy hôn đã quyết, Tần Hạo nhìn Túc Yểu nhanh gọn dứt khoát mà lòng khẽ run, dõi theo bóng lưng nàng rời đi, thầm rũ mắt siết chặt tay, vừa lúc bỏ lỡ ánh mắt ảm đạm của Đông Thanh.
Túc Yểu rất đẹp, thì sao chứ, nàng cũng chỉ là đá lót đường trên con đường thành công của hắn mà thôi, chưa đủ để hắn phải bất chấp tất cả. Nghĩ như vậy, trong lòng Tần Hạo cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Ngược lại, Trương Vận Tâm, Tần Hạo nhìn về phía nàng ta, không ngoài dự đoán thấy nàng ta vung nắm đấm vào không khí, miệng nở nụ cười tươi tắn.
Nha đầu kia, lúc nào cũng y như khoảnh khắc gặp hắn ở thanh lâu, luôn luôn tràn đầy sức sống.
Hắn mỉm cười, khiến Trương Vận Tâm sửng sốt.
Trương Vận Tâm không giống những tiểu thư khuê các khác, nàng rất đặc biệt. Tần Hạo thầm nghĩ.
Tần Hạo cười lên không ngờ lại đẹp đến vậy. Trương Vận Tâm thầm nghĩ.
*
Ngay khi Tần Hạo rời khỏi phủ Thừa tướng, tin tức hắn đến tận cửa hủy hôn với Túc Yểu cũng truyền đi khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Rất nhiều người dân tò mò suy đoán không biết tiểu thư phủ Thừa tướng đã làm sai điều gì mà lại bị hủy hôn, cũng có người nói Thừa tướng vốn thấy thân phận Tam hoàng tử không xứng với Túc Yểu, nhưng lại không thể không nể mặt Hoàng gia nên mới xảy ra cớ sự này.
Bên ngoài bàn tán sôi nổi, trong phủ Thừa tướng lại vô cùng yên tĩnh.
Về việc hủy hôn, thật ra Túc Yểu rất vui vẻ, nhưng cũng không thể bộc lộ niềm vui sướng một cách lộ liễu —— bị nhà trai hủy hôn, nữ tử bình thường đều phải đau lòng thương tâm, một thời gian sau mới có thể buông bỏ.
Trong lòng Đông Thanh cũng rất phấn chấn, song nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Túc Yểu, hắn không dám hó hé gì.
Cả hai đều sống lại, quay về quá khứ, cùng giấu giếm không cho đối phương biết bí mật trong lòng mình, song vẫn chung sống yên ổn với nhau.
Dẫu sao chỉ cần mọi thứ vừa ý mình.
Hai người họ bình tĩnh, nhưng Thừa tướng thì không thể bình tĩnh được.
Từ trước đến nay, hắn luôn dung túng Túc Yểu, tôn trọng quyết định của nàng, thấy nàng cự tuyệt dứt khoát, dù trong lòng rất bất mãn, song hắn cũng không tra hỏi Tam hoàng tử.
Tần Hạo vừa rời đi, Thừa tướng liền vội vàng chạy đến sân viện Túc Yểu, chuẩn bị sẵn tư thế khuyên bảo nàng.
Thấy Túc Yểu đang ngẩn người đứng cạnh Đông Thanh, Thừa tướng chưa vội nói, chỉ phất tay ra hiệu cho Đông Thanh lui ra, sau đó ngồi xuống đối diện Túc Yểu.
“Niên Niên à……”
Lòng Thừa tướng đang trào dâng thứ cảm xúc không tên, Túc Yểu bỗng cắt ngang lời hắn: “Phụ thân, có chuyện gì mà Đông Thanh không thể nghe, sao vừa đến, người đã bảo hắn lui ra vậy?”
“…….” Thừa tướng bĩu môi, hắn vốn không thích Đông Thanh, luôn cảm thấy tên nhóc này thân thế không đơn giản, hơn nữa còn có tâm tư phức tạp với Túc Yểu.
Song tạm thời hắn không muốn nói tới vấn đề đó: “Niên Niên, không có Tam hoàng tử thì còn vô vàn nam nhân ưu tú khác, có phụ thân đây, chắc chắn ta sẽ tìm người tốt nhất thiên hạ cho con, Tam hoàng tử chẳng là gì hết!”
“Phụ thân, thận trọng lời nói!” Túc Yểu tức giận nhìn Thừa tướng, như dự đoán thấy thái độ “chẳng sao cả” của hắn.
Lòng nàng thầm thở dài, phụ thân nàng chỗ nào cũng tốt, có điều gan quá lớn, tính cũng rất thẳng thắn, nếu không phải nhờ quyền cao chức trọng, có lẽ đã sớm bị “tóm” đi thiên đao vạn quả* rồi.
*Thiên đao vạn quả: Hình phạt băm thành trăm mảnh.
Song, chính vì hắn không sợ hãi cũng chẳng nể nang gì hết, lại khiến Thánh thượng phải lau mắt mà nhìn.
Gọi là….người ngốc có phúc của người ngốc chăng?
Túc Yểu bị suy nghĩ của mình chọc cười thành tiếng, Thừa tướng hỏi nàng cười gì vậy, nàng che miệng lấp liếm: “Cười cho bản thân con, có phụ thân tốt yêu thương cưng chiều.”
Thừa tướng bất giác ưỡn thẳng ngực, râu vểnh hết lên: “Tất nhiên rồi.”
Đông Thanh đứng trong góc khuất, thính tai nghe trọn cuộc đối thoại trong phòng, bỗng ngẩn người.
Đúng vậy, không có Tần Hạo, thì còn nhiều kẻ khác nữa.
Niên Niên của hắn……sẽ gặp được nam tử cưng chiều nàng, nàng cũng sẽ yêu thương người đó, cùng vui buồn, cùng yêu hận với người đó.
Thậm chí……còn gọi người đó là “Phu quân”!
Vừa nghĩ đến đó, tim Đông Thanh đau đớn như rỉ máu, nguy cơ tràn ngập, kêu gào không ngớt trong đầu hắn, hắn biết, hắn không thể ngồi yên được nữa ——
Tại sao hắn phải chắp tay dâng tiểu thư cho người khác chứ?
Hắn cũng có thể mà, không phải sao?