8. Chương 8: Hôn

Em Thật Là Thơm

Chương 8: Hôn

Em Thật Là Thơm thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù biết bản thân có thể có được Túc Yểu, nhưng đến khi đối mặt với tình huống thật, Đông Thanh lại sợ hãi.
Hắn sợ Túc Yểu không thích hắn.
Đối với Đông Thanh, sự tồn tại của Túc Yểu vô cùng thiêng liêng, nàng là ánh sáng đời hắn, và cũng mãi là tín ngưỡng của hắn.
Đông Thanh thích Túc Yểu, giống như vầng thái dương mọc rồi lại lặn, như mùa xuân đến rồi lại đi, như một lẽ tự nhiên nhưng lại thấm sâu vào máu thịt, dù thế nào cũng mãi không thể tách rời.
Thế nhưng, Đông Thanh chỉ là một kẻ ác ẩn mình trong bóng tối, lặng lẽ tự gặm nhấm vết thương lòng.
Khi đối mặt với Túc Yểu lương thiện và dịu dàng, hắn sẽ cảm thấy chột dạ.
Nhưng nếu bắt Đông Thanh tự tay đẩy Túc Yểu vào lòng người khác, hắn không thể làm được.
Lòng Đông Thanh nhút nhát, hắn bắt đầu trốn tránh Túc Yểu, dành nhiều thời gian tìm tòi học hỏi cách làm vui lòng nàng.
Ở tổ chức, hắn cũng thử hỏi thuộc hạ, nhưng không một đáp án nào khiến hắn hài lòng.
Dù sao, một đám người sống bằng nghề đao kiếm, chỉ biết cam chịu số phận bất hạnh, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi để mà nói chuyện tình cảm lãng mạn sướt mướt được chứ.
Đông Thanh không còn cách nào khác, đành tự mình tìm đọc thoại bản*, tự tìm tòi học hỏi.
*Thoại bản: Một dạng tiểu thuyết của Trung Quốc xuất hiện vào thời nhà Tống. (Cre: Wikipedia)
Mấy ngày liền Túc Yểu không gặp Đông Thanh, trong lòng lo lắng, còn tưởng hắn hiểu lầm nàng có tư tình với Tần Hạo, khó khăn lắm mới “bắt” được hắn ở trong sân.
“Đông Thanh.” Túc Yểu nắm tay hắn, hỏi: “Mấy ngày nay ngươi đi đâu thế? Sao lại trốn ta?”
Đông Thanh vội xua tay phủ nhận, nhưng cũng không thể gỡ tay Túc Yểu ra, nàng đang nắm rất chặt: “Ta không trốn ngươi, chẳng qua….chẳng qua…..” Trong lòng lúng túng không thôi, hắn cũng không biết nên nói thế nào với nàng.
“Chẳng qua cái gì?” Túc Yểu kiên nhẫn hỏi hắn.
Đông Thanh rũ mắt nhìn Túc Yểu, đôi mắt hắn dường như chứa cả dải ngân hà vỡ vụn, sáng rực, bảo nàng: “Niên Niên, sau này ngươi sẽ gặp nhiều người ưu tú hơn Tam hoàng tử.”
Túc Yểu sững lại, vô thức siết cổ tay Đông Thanh: “Ngươi nghe hết rồi à?”
Đông Thanh gật đầu, mặt hắn vẫn giữ vẻ thanh thoát, lạnh lùng tuấn tú như thường ngày, Túc Yểu không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn, vô thức thốt lên: “Nhưng ta không cần họ.”
“Không cần họ ư?” Đông Thanh dường như sắp nghe được đáp án mà hắn hằng mong đợi, hắn ép bản thân tỉnh táo lại: “Niên Niên, dù sớm hay muộn ngươi cũng phải xuất giá.”
“Đó là lí do ngươi giữ khoảng cách với ta à?”
Túc Yểu tức giận đến bật cười, nàng quay đầu ra hiệu cho lũ hạ nhân nhìn như đang cúi đầu nhưng thực chất lại dỏng tai nghe lén lui ra ngoài. Vẫn chưa yên tâm, nàng đẩy Đông Thanh vào phòng, đóng cửa lại, chỉ còn hai người họ đối mặt nhau.
Đông Thanh vẫn cố tình làm khó nàng: “Niên Niên, có nam tử kề cận bên cạnh, sẽ không tốt cho thanh danh của ngươi.”
“Ta không để ý người khác nghĩ thế nào về ta.” Túc Yểu lặng lẽ nhìn Đông Thanh: “Ta chỉ muốn biết ngươi nghĩ sao về ta thôi.”
Nàng dịu dàng, giọng nói mềm mại, ngẩng đầu ngước nhìn Đông Thanh, khiến hắn suýt chút nữa mất bình tĩnh.
Hắn nhíu mày, không biết mình kích động Túc Yểu như vậy, liệu có sai không, nhưng hắn biết, nếu hắn nói với Túc Yểu rằng mấy ngày nay hắn không phải trốn nàng, mà là dành thời gian tìm cách để có được nàng, mọi việc sẽ không thể vãn hồi được nữa.
“Niên Niên.” Đông Thanh cao hơn Túc Yểu rất nhiều, Túc Yểu đứng thẳng người cũng chỉ cao đến ngực hắn, hắn cúi đầu dịu dàng nhìn nàng, “Trên đời này, không ai có thể tốt với ngươi hơn ta, nhưng ta sợ….” Sợ ta không xứng với ngươi.
Hắn không nói tiếp.
Nghe thế, Túc Yểu lờ mờ hiểu ra lý do vì sao gần đây hắn khác thường, nàng vừa vui vừa giận, đúng là dở khóc dở cười, ngón tay nhỏ chọc nhẹ Đông Thanh: “Ngươi là đồ đầu gỗ.”
“………” Ý nàng là gì?
Vẻ mặt Đông Thanh mờ mịt nhìn Túc Yểu.
Túc Yểu mím môi, vẫn nắm cổ tay hắn: “Ngươi cúi đầu xuống đi.”
Đông Thanh ngoan ngoãn cúi đầu xuống, Túc Yểu dồn hết dũng khí mới dám nhìn thẳng vào hắn: “Đông Thanh, ngươi phải nhớ kỹ, ta không phải nữ tử thô tục, vì thế, dù tiếp theo có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, ngươi cũng không được cảm thấy ta xấu tính, ta làm liều cũng chỉ vì ngươi mà thôi.”
Nàng liếm đôi môi khô khốc: “Ngươi…..hiểu rồi chứ?”
Đông Thanh càng nghe càng mờ mịt, chỉ cảm thấy đôi môi ướt át của Túc Yểu thật hấp dẫn, nhưng hắn vẫn gật đầu: “Hiểu rồi.”
Trong chớp mắt, Túc Yểu khép mi, kề sát Đông Thanh ——
Nàng hôn lên cằm hắn.
Tựa cánh hoa rơi từ ngọn cây xuống, nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất mềm mại, pha lẫn hương hoa quế thơm ngát.
Nụ hôn sai chỗ, lại càng khiến kẻ si tình rung động hơn nụ hôn đúng chỗ.
Đáy lòng Đông Thanh mừng như phát điên, hắn vốn không dám nghĩ Túc Yểu cũng thích hắn!
Mãi cho đến khoảnh khắc ôm Túc Yểu vào lòng, hắn mới cảm thấy chân thật, đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi trong lòng, thoại bản nói lạt mềm buộc chặt, quả không sai.
………
Ôm nhau xong, sự nóng bừng trên mặt Túc Yểu vẫn không hề giảm bớt.
Cuối cùng thì nàng cũng làm được rồi.
Cứ thế không biết xấu hổ mà mạnh dạn hành động, thật sự là………
Không hối hận dù chỉ một chút.
Đông Thanh vẫn giữ Túc Yểu trong vòng tay mình, hắn nhìn vẻ ngượng ngùng của Túc Yểu, mọi cảm xúc nóng nảy trong chớp mắt lắng xuống.
Hắn muốn hôn Túc Yểu.
Nói là làm.
Rốt cuộc thì họ cũng đã có một nụ hôn đúng chỗ.
Nàng ngọt ngào quá, ta cũng vậy.
Vì ta đang hôn nàng.