Em Tựa Như Vì Sao Nhạt Màu
Chương 25: Anh vẫn muốn thực hiện lời hứa
Em Tựa Như Vì Sao Nhạt Màu thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dư Sanh và Trần Uyển Thanh đã đạt được một thỏa thuận mới.
Chỉ bằng một câu nói, Dư Sanh đã buộc Trần Uyển Thanh phải nhượng bộ.
“Chắc mẹ không muốn hai giờ sáng ngoài cửa vang lên tiếng xe cứu thương, sáng hôm sau hàng xóm đều biết con gái mẹ phát bệnh tâm thần, đúng không?”
Dư Sanh không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng dòng máu Trần Uyển Thanh vẫn chảy trong người cô. Hai mẹ con họ đúng là một cặp ngang tài ngang sức. Trần Uyển Thanh dễ dàng kiểm soát cô, nhưng ngược lại, cô cũng nắm rõ điểm yếu của mẹ mình.
Cô dọn ra ngoài sống riêng, đồng thời phối hợp với Trần Uyển Thanh để đối phó với Trần gia và Vương gia. Trong mắt người ngoài, mối quan hệ mẹ con của họ vẫn đẹp đẽ và hoàn hảo. Nhưng chỉ cần có người tinh ý quan sát kỹ, sẽ nhận ra lớp vỏ bọc mỏng manh đó có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Dư Sanh gặp phải “khó khăn” lớn khi tìm nhà thuê, vừa sợ hãi vừa thấy lạ lẫm. Cô chưa từng phải chịu khổ, cũng không muốn tự làm mình tủi thân. Cô mới biết ở thành phố này có những người thậm chí phải ra ngoài dùng nhà vệ sinh công cộng. Cô không đủ khả năng chi trả mức tiền thuê quá cao, và số tiền đó sau này cô vẫn phải hoàn trả.
Loay hoay cả buổi trên các trang web tìm nhà, cuối cùng cô cũng liên hệ được với một chủ nhà để đến xem phòng.
Thế nhưng, vừa bước vào phòng, Dư Sanh đã nhận ra hình như mình đã hiểu nhầm điều gì đó.
Bức tường ở góc phòng khách đã có dấu hiệu bong tróc, đồ đạc cũ kỹ nhưng vẫn sạch sẽ, trên bàn trà còn để một ấm nước. Rõ ràng, có người đang sinh sống ở đây.
“Căn phòng cần cho thuê là phòng ngủ này. Trước đây là thư phòng, giờ được cải tạo thành phòng ngủ, đồ đạc đều là đồ mới. Mặt này hướng ra phía sau, sẽ không quá ồn đâu…” Chủ nhà tự xưng là Dì Trương giới thiệu.
“Chỉ có phòng ngủ này cho thuê thôi ạ?”
“Phải.” Dì Trương thấy Dư Sanh nhíu mày, giọng có chút lo lắng, vội vàng nói tiếp: “Phòng ngủ còn lại là dì ở cùng con gái. Ban ngày dì đi làm, con gái dì ở nhà rất yên tĩnh, sẽ không làm phiền con đâu.”
“Ngại quá, lúc xem quảng cáo có lẽ con không chú ý, con không muốn ở chung với người khác.”
Kinh nghiệm ở chung phòng trước đây đã dạy cho cô một bài học. Cô vẫn thích sống một mình hơn.
Thấy cô chuẩn bị quay lưng bỏ đi, Dì Trương vội ngăn cô lại, kiên quyết nói: “Nếu con muốn thuê, dì sẽ giảm thêm hai trăm nữa. Con suy nghĩ lại đi, con gái dì thật sự rất ngoan, sẽ không gây ồn ào đâu…”
Đã có nhiều người đến xem nhà, nhưng vừa nghe nói là phải thuê chung với một đứa trẻ, ai cũng ngần ngại chùn bước. Những người làm công ăn lương thuộc tầng lớp dưới rất sợ khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi vào ban đêm lại bị làm phiền bởi tiếng ồn ào như gà bay chó chạy trong nhà.
Phản ứng đầu tiên của Dư Sanh là nghĩ xem hai trăm tệ đổi ra bảng Anh được bao nhiêu – khoảng hai mươi?
Ở London thậm chí còn không đủ để mua một bữa ăn ngoài.
“An An bị bệnh bạch cầu, ăn uống, chữa trị đều phải tốn tiền. Nếu không thì dì cũng sẽ không biến thư phòng thành phòng ngủ để cho thuê đâu.” Dì Trương khẩn cầu, rồi gọi vọng vào trong: “An An, mau ra đây chào chị.”
Một cô bé mở cửa, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ rụt rè, mái tóc ngắn chỉ dài chưa đến một tấc.
“Chị ơi.”
Dư Sanh hơi động đậy ngón tay, rồi quay lại nói: “Con cũng có bệnh tâm lý, hai người có chấp nhận được không?”
*
Dư Sanh thanh toán một lần nửa năm tiền thuê nhà cho Dì Trương.
Cô chuyển đến số 37, đường Giang Thủy. Vào ngày thứ bảy, cô lại như thường lệ nằm trên giường đến tận 12 giờ trưa, chẳng làm gì ngoài việc nhìn lên trần nhà.
Cái bụng đói cồn cào, cô lật người, chuẩn bị gọi đồ ăn.
Ngay khi mở khóa màn hình, cô thấy một tin nhắn từ một tài khoản có ảnh đại diện màu đen.
Dư Sanh rất muốn giả vờ như không nhìn thấy gì, nhưng người kia chỉ gửi một tin nhắn duy nhất, khiến cô không thể không thấy. Hai từ chói lọi hiện lên.
【Uống thuốc】
Dư Sanh gọi hai phần đồ ăn, sau đó ném điện thoại sang một bên, tiếp tục nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Một lúc sau, An An đến gõ cửa: “Chị ơi, đồ ăn của chị đến rồi.”
Dư Sanh nhảy xuống giường ra phòng khách ăn cơm. An An giúp cô lấy một đôi đũa. Ăn uống xong, cô quay lại phòng, tiếp tục nằm trên giường, chẳng làm gì cả, cho đến khi mặt trời lặn.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa sổ chiếu lên tường tạo thành một vệt sáng, từng chút một chậm rãi di chuyển xuống. Dư Sanh cảm giác như mình lại trở về London, nằm trên chiếc sofa êm ái, từ từ chìm vào đêm tối.
Đến mười giờ tối, có tiếng gõ cửa. Dư Sanh cảm giác như chỉ một giây nữa thôi, giọng Chu Diễn sẽ vang lên qua cánh cửa: “Dư Sanh, dậy ăn cơm thôi.”
“Tiểu Dư, An An nói con chưa ăn tối. Hôm nay còn dư cơm hộp, con có muốn ăn không?” Dì Trương ban ngày làm thu ngân ở siêu thị, tối bà ấy còn bán hàng ở cổng ga tàu điện ngầm.
“Con sẽ ra ngay.”
Dư Sanh ăn hết hộp cơm, sau đó vào phòng khách lấy một cốc nước ấm, đếm số thuốc trong hộp phân loại. Còn mười viên. Cô phải nhanh chóng đến bệnh viện lấy thuốc mới.
“Chị ơi, sao chị lại uống nhiều thuốc thế? Nhiều hơn cả em nữa.” An An tò mò nhìn những viên thuốc đầy màu sắc trong tay Dư Sanh.
Dì Trương vỗ vào đầu cô bé: “An An, sao con lại nói vậy?”
“Vì chị cũng bị bệnh mà.” Dư Sanh nhún vai mỉm cười: “Nên phải uống rất nhiều thuốc.”
Về lại phòng ngủ, Dư Sanh theo thói quen cầm lấy điện thoại. Trên màn hình lại có một tin nhắn mới.
【Nhớ uống thuốc】
Dư Sanh nặng nề tâm trạng, cô mở khóa điện thoại rồi đặt lên gối.
Cô không biết Chu Diễn muốn làm gì, nhưng cô sẽ không trả lời.
Nhìn lên trần nhà, cơn buồn ngủ dần kéo đến. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Dư Sanh xoay người, tay vô lực đặt lên màn hình điện thoại.
*
Chu Diễn nhận được cuộc gọi khi đang ở nhà Tống Thành Trí. Nửa tháng qua, anh gần như chìm đắm trong rượu.
Đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở nhẹ. Anh không nói gì.
Một tiếng khóc nức nở mềm mại truyền vào tai anh. Không lâu sau, âm thanh vải vóc cọ xát vang lên, tiếng khóc ngắn ngủi cũng biến mất.
Chu Diễn siết chặt điện thoại. Cuộc gọi này không phải cô chủ động gọi đến, nhưng chắc chắn cô đã nhìn thấy tin nhắn của anh.
Tống Thành Trí mở cửa nhà, thấy Chu Diễn ngồi bệt trên sàn nhà, xung quanh toàn là chai rượu rỗng: “Mày, mày điên rồi à?” Anh ta chỉ về nước hai tuần, vậy mà tủ rượu trong nhà đã trống không.
Trước khi Tống Thành Trí kịp nói thêm, Chu Diễn đã ngắt cuộc gọi.
Anh ngẩng đầu liếc nhìn Tống Thành Trí, đôi mắt đầy tơ máu, định với tay lấy chai rượu whisky cuối cùng.
Tống Thành Trí nhanh tay giật lấy chai rượu, khuyên nhủ: “Đừng uống nữa, uống nữa là xuất huyết dạ dày mà nhập viện đấy.”
Chu Diễn lười biếng đáp lời, tiếp tục cố với lấy chai rượu.
“Chu Diễn! Đừng làm chuyện ngu ngốc nữa được không? Người ta không cần mày rồi, uống rượu thì có ích gì?” Tống Thành Trí không chịu nổi nữa, lớn tiếng nói: “Sao nhất định phải treo cổ trên một cái cây? Mày về Bắc Kinh hay New York thì thiếu gì phụ nữ?”
Chu Diễn cười nhạt. Anh với lấy hộp thuốc lá trên bàn trà, thứ anh mua vào ngày Dư Sanh rời đi. Suốt 14 ngày qua, anh đã quẹt không biết bao nhiêu que diêm, nhưng chưa hút một điếu nào. Mỗi khi ngọn lửa vàng nhạt bùng lên, anh lại nhớ đến khuôn mặt cô.
Cô ôm cổ anh, bắt anh hứa sẽ không bao giờ hút thuốc nữa. Cô đã lên kế hoạch từ trước, dù cô đã rời đi vẫn muốn trói buộc anh ở đây.
Đây là điều khiến Chu Diễn càng chán ghét bản thân. Cô đẩy anh vào vực thẳm, vậy mà anh vẫn muốn giữ lời hứa.
Cảm giác mệt mỏi nặng nề ập đến, Chu Diễn nghiêng nghiêng ngả ngả đứng dậy, xoa xoa thái dương rồi bước về phía cửa.
Tống Thành Trí hét lớn: “Mày lại đi đâu nữa?”
“Về nhà.” Chu Diễn tạm dừng một chút, rồi kéo cửa ra.
“Mẹ nó, ở London mày làm gì có nhà?”
“Về Bắc Kinh.”
Cô đã nói, bọn họ phải tiếp tục tiến về phía trước.
*
Chu Diễn trở lại căn hộ quen thuộc. Mùi hương từ chiếc máy khuếch tán đã tan biến từ lâu, cây gỗ thơm đã khô cạn. Kể từ khi cô rời đi, anh cũng không còn tâm trí để thay cái mới.
Anh quét mắt nhìn mọi thứ trong phòng khách, tấm thẻ bạc vẫn nằm im lìm trên bàn, ánh sáng phản chiếu như đang cười nhạo anh.
Chu Diễn bước thẳng vào phòng ngủ khách, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Anh gấp quần áo lại, ném vào vali. Quần áo của anh vốn cũng không nhiều.
Khóe mắt vô tình bắt gặp một vật gì đó trên đầu giường, đồng tử Chu Diễn co rụt lại. Con thỏ kia vẫn tròn mắt nhìn, không biết đã nằm đó bao lâu.
Ngay cả A Bối Bối cô cũng không cần nữa, thì làm sao có thể cần anh.
Chu Diễn nhếch môi cười khổ, đứng yên lặng rất lâu, cuối cùng vẫn bước tới nhặt con thỏ rồi nhét vào vali.
Bánh xe vali lăn qua nền nhà, dừng lại trước cửa thư phòng.
Thư phòng là cấm địa của anh. Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn xoay tay nắm cửa để mở.
Bên trong trống rỗng, chẳng có gì cả. Chu Diễn không hiểu nổi, làm sao Dư Sanh có thể ở cả ngày trong căn phòng nhỏ như vậy.
Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bàn làm việc, cuốn sổ ghi chép mà cô thường giữ bên mình cũng nằm đó.
Chu Diễn lật từng trang một.
Uống thuốc đúng giờ, ăn cơm đúng giờ, đi ngủ đúng giờ.
Giữ tâm trạng tốt.
…
Trời mưa.
NYC.
…
Cô ghi lại lời dặn của bác sĩ, danh sách thuốc của mình, và cả những điều cô không thích.
Lật đến những trang cuối cùng, cuốn sổ rơi xuống đất, những trang giấy xào xạc khép lại, như cuộc đời cô vội vã bị lật qua.
Chu Diễn từ từ quỳ xuống, hai tay chống lên sàn gỗ trơn nhẵn, giữ nguyên tư thế đó rất lâu.
Phòng không lạnh, nhưng anh cảm thấy mình sắp bị đóng băng. Anh đưa tay, nhẹ nhàng gạt những trang giấy mỏng manh sang một bên.
Toàn bộ trang giấy đều chi chít chữ “Chu”.
*
Sau khi Dư Sanh dọn ra khỏi nhà, cô mới biết bản thân cũng có thể là một người sống không quá ham muốn vật chất, chỉ là trước đây bị sự phồn hoa của London làm lu mờ. Cô vẫn có nơi để ngẩn ngơ, nhưng khung cảnh không còn là sông Thames nữa, mà là những con hẻm chật chội ở đường Giang Thủy, nơi buổi sáng có các ông lão dắt Bát ca đi dạo. Cô vẫn kén ăn, chỉ đặt đồ ăn ở vài quán quen thuộc. Món ăn Michelin một sao giờ đã trở thành cơm hộp của Dì Trương. Cái ảnh đại diện màu đen kia mỗi ngày đều nhắc cô uống thuốc đúng giờ, như một chiếc đồng hồ báo thức không bao giờ chậm trễ.
Cô có một bé A Bối Bối mới và thêm hai người bạn, những người bạn thực sự.
Đó là Tiểu An và Phương Hạm.
Tiểu An chỉ mới 12 tuổi, vì hóa trị mà phải tạm nghỉ học. Hai người thường ngồi chen chúc trong phòng khách vào những buổi chiều mà Dư Sanh cảm thấy có đủ năng lượng, cùng chơi game, chia sẻ chiếc tay cầm nhỏ xíu của máy Switch. Trước khi Dì Trương về nhà, cả hai nhanh chóng dọn dẹp “tang vật”, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Phương Hạm thường xuyên mời cô ra ngoài ăn uống mua sắm, thậm chí còn rủ cô tham gia tiệc tùng. Nhưng Dư Sanh từ chối vì không thích chỗ đông người. Phương Hạm cũng không bận tâm, cả hai vẫn thường hẹn nhau đi chơi như cũ.
Phương Hạm hoàn toàn trái ngược với Dư Sanh. Cô có niềm đam mê mãnh liệt với vật chất, thích rong ruổi qua các quầy hàng của những thương hiệu xa xỉ, mong muốn có đủ mọi mẫu mã màu sắc. Cô ấy thường phàn nàn với Dư Sanh về khuyết điểm của một món đồ, giọng điệu giống hệt cách cô bạn cùng phòng của Dư Sanh ở London từng nói chuyện qua điện thoại với một “mean girl” khác.
Dư Sanh nhớ lại, mối quan hệ giữa cô và Trần Phán Hạ ở London khi xưa có lẽ cũng đến 70% được coi là tình bạn, chỉ là lúc đó cô không nhận ra.
Mọi thứ dường như đang phát triển theo hướng tốt đẹp hơn.