Emma Và Những Vị Khách Vô Hình
Chương 68: Buổi Sáng Dịu Dàng
Emma Và Những Vị Khách Vô Hình thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mơ màng tỉnh dậy, Emma vô tình chạm vào vết thương ở đầu ngón tay. Cơn đau nhói khiến cô rùng mình, lập tức tỉnh táo.
Cô ngọ nguậy trong chăn, lật người. Nửa gương mặt vùi vào chiếc gối mềm, vừa mở mắt là thấy ngay khuôn mặt người đàn ông tóc xoăn đang nằm trước mặt.
Anh vẫn đang ngủ. Có lẽ vì không quen ngủ chung nên anh cuộn mình, nghiêng sang bên phải, quay lưng về phía cô, chỉ để lộ phần gáy.
Thế thì lời hứa tối qua rằng sẽ giữ nguyên tư thế… chắc chắn là lừa gạt rồi, đúng không?
Rèm cửa chưa kéo, ánh nắng sớm tràn vào phòng. Khung cảnh hiếm thấy – bầu trời London trong vắt, thanh khiết đến lạ.
Những sợi tơ mảnh mai trên gò má anh nhuộm sắc vàng nhạt dưới nắng. Trong khoảnh khắc, Emma như lạc vào giấc mơ.
Những vụ án mạng, xác chết, tổ chức tội phạm, oán linh truy sát, pháp thuật tà ác, phù thủy trốn tội, mưu kế của Moriarty… Dù mới xảy ra chưa đầy mười tiếng, giờ nghĩ lại, dường như đã ở tận phương trời nào.
Buổi sáng yên bình, tĩnh lặng và bình thường đến mức khiến cô trào dâng một cảm giác ấm áp, hạnh phúc chưa từng có. Có phải cô dễ thỏa mãn quá rồi không?
Emma cẩn thận chống người dậy, tránh động vào vết thương. Chiếc chăn tuột xuống, lộ ra bờ vai trắng mịn. Cô quấn chăn ngang ngực, cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh, rồi nhẹ nhàng bước xuống giường.
Với đôi tay bị băng bó thành “chân gấu”, cô vật lộn mặc áo choàng, vào phòng tắm, cố gắng dùng chút khéo léo và trí tưởng tượng để rửa mặt.
“Anh còn ngủ à?” – cô nhướng mày, ánh mắt ánh lên chút ngạc nhiên nhìn Sherlock. Không lẽ tối qua…
Vừa nghĩ tới đêm hôm trước, gương mặt cô lại ửng đỏ. Cô quá mệt mỏi, lại tin vào sự tự chủ của Sherlock, nên chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng còn anh… không biết có ngủ ngon không?
Hừ hừ~ Đáng đời! Cô phải nén cười mới khỏi bật lên thành tiếng.
Nhìn dáng anh quấn chăn ngủ như đứa trẻ, trong mắt Emma thoáng hiện nét tinh nghịch.
Cô dùng cổ tay và răng mở túi trang điểm. Quả thật, tiềm năng con người là vô hạn. Cắn nắp thỏi son, ngậm lấy, rồi bắt đầu vẽ lên mặt anh.
Chấm nốt ruồi đỏ giữa trán, vẽ thêm bông hoa, đôi môi đỏ chót, một khuôn mặt cười… Khi mặt đã kín chỗ, cô lại chuyển sang nơi khác… Vẽ hăng say, cô thậm chí phác họa một tiểu ác ma đang cười gian, tay cầm cây đinh ba, ngay trên cơ bụng sáu múi của anh…
“Em đang làm gì đấy?” – giọng nói trầm tĩnh vang lên từ trên đầu.
Bị bắt quả tang, cô giật bắn người. Ngẩng lên ngơ ngác, thỏi son tuột khỏi miệng, kéo theo một sợi chỉ bạc lấp lánh.
Emma vội nuốt nước bọt, sợ nước miếng chảy ra mất mặt.
Ánh mắt Sherlock theo dõi thỏi son, rõ ràng thấy vết ướt còn đọng lại. Anh nheo mắt, rồi chuyển sang nhìn cô.
“À… anh dậy rồi à~ Ơ… ngủ có ngon không?” – bị ánh nhìn thản nhiên của anh soi mói, Emma lập tức chột dạ.
“Cũng ổn, cảm ơn đã hỏi.” – anh liếc nhanh xuống ngực và cánh tay mình, nơi đầy ắp những hình vẽ kỳ quái, ngay cả mu bàn tay cũng điểm hoa lá. Rồi anh lại nhìn Emma, nơi chiếc chăn đã bị cô kéo lệch trong cơn hứng khởi vẽ vời. Anh nhướng mày, điềm tĩnh hỏi: “Nếu anh chưa tỉnh… thì sau khi vẽ xong con quỷ nhỏ này, em định vẽ ở đâu nữa?”
Theo ánh mắt anh, Emma cúi xuống nhìn phần cơ thể ít ỏi còn được che đậy, mặt cô đỏ bừng. Trời ơi, mất mặt chết mất~
Người đàn ông EQ âm điểm này sao lại biết đùa kiểu ẩn ý thế chứ? Rõ ràng ban đầu cô chẳng nghĩ gì, giờ bị anh nói vậy, lại thành ra như cô cố tình.
“Đây là tiểu ác ma, không phải quỷ nhỏ.” – Emma nghiêm túc chỉnh lại.
Cô từ từ đứng lên, lùi dần về phía cửa sổ, dò xét bậu cửa, trong lòng lo lắng. Nếu là lúc bình thường, chưa tới mười giây cô đã biến mất. Nhưng giờ… Nếu không biết trước anh không thể đoán được trò nghịch ngợm này, cô còn tưởng chính Sherlock cố ý băng tay cô thành thế này.
“Ừhm.” – Sherlock khẽ hừ, như nhìn thấu ý định của cô. “Với tình trạng ngón tay và cơ thể của em hiện tại, anh khuyên không nên chọn đường đó để về nhà.”
“Ai nói em muốn về nhà nào?” – thấy anh không có vẻ truy cứu chuyện vẽ vời, Emma ngẩng đầu, làm bộ kiêu hãnh như nữ hoàng: “Bây giờ em đói rồi, cần có người đút bữa sáng, lại cần người sang phòng bên lấy quần áo giúp. Tôi nhớ có vị tiên sinh nào đó từng khăng khăng giữ lời hứa, vậy thì xin hãy cung cấp dịch vụ kiên nhẫn, chuyên nghiệp, chu đáo.”
Anh nheo mắt, hất tung chăn. Emma giật mình, vội lấy bàn tay băng kín che mặt, nhưng trong lòng lại ngứa ngáy, không nhịn được hé một khe nhỏ để lén nhìn…
Ôi trời~ Tiếc thật~ Lẽ ra không nên theo phản xạ mà che mặt.
Từ góc cô nhìn, chỉ thấy tấm lưng rắn chắc, thẳng tắp, vô cùng quyến rũ…
Không được, không được. Mới chỉ nhìn lưng thôi mà đã muốn chảy máu mũi. Nhưng… thật sự rất muốn nhìn thêm~
“Dịch vụ hả? Ừm… vậy em phải đợi một chút, chờ tôi xử lý xong mấy thứ này đã…” – Sherlock bước vào phòng tắm, đối diện gương, đứng yên vài giây, rồi lấy khăn lau mặt. “May là em chọn làm chủ tiệm săn ma, chứ không phải họa sĩ.”
“…” Emma. Có cần phải chê cay thế không! Cô tự thấy mình vẽ cũng đẹp mà. Tiểu ác ma rõ ràng rất dễ thương!
Cô dán mắt nhìn anh lau mặt, lau tay, lau cơ ngực… ôi, cả cơ bụng nữa. Bản thân cô như kẻ mê trai, không tài nào dời mắt.
“Dựa vào truyền thống ‘có qua có lại’ của loài người bình thường, tuy anh thấy truyền thống ngu ngốc đó mang lại nhiều phiền toái, nhưng lúc này lại thấy cũng có điểm hay. Thêm vào quan hệ hiện tại của chúng ta, thật ra em không cần quá khách sáo. Muốn nhìn thì cứ thoải mái.” – giọng anh đều đều vọng tới.
Dù anh quay lưng, Emma cũng chẳng bất ngờ khi hành vi “lén nhìn” bị phát hiện.
Cô nuốt nước bọt, ấp úng: “Khụ… em nghĩ khách sáo… thì vẫn… tốt hơn.”
“Ừ, tùy em.” – anh bình thản xoay người lại, không một lời báo trước.
Emma vẫn giữ nguyên tư thế, nên những gì nên thấy, không nên thấy, đều lọt vào tầm mắt.
“Anh… anh…” – cô như bị sét đánh, trợn tròn mắt, lắp bắp.
Lý thuyết thì cô biết nhiều, nhưng tận mắt thấy lại là lần đầu. Bình thường hay trêu chọc anh, nhưng nếu thật sự “đi tới mức đó”… cô nào dám.
Cô ngơ ngẩn nhìn Sherlock điềm nhiên mặc áo sơ mi, cài khuy ngay trước mặt mình, rồi sải bước dài đến gần.
“Dựa vào sự thay đổi nét mặt, đồng tử và nhịp thở của em, tôi phỏng đoán tâm trạng hiện tại của em… không tệ.” – anh nghiêng đầu, khẽ thì thầm bên tai cô.
“Không… tệ…” – Emma lặp lại trong mơ màng.
“Vậy thì, cho phép anh mượn lối này, sang phòng em lấy đồ cần thiết để cung cấp dịch vụ.” – anh nhã nhặn kéo cô sang một bên, thản nhiên bước lên bậu cửa, rồi thoáng chốc biến mất qua cửa sổ.
Chỉ một lát sau, anh trở lại, trên tay đã ôm sẵn quần áo.
Emma nhìn đống đồ, trên cùng lại là hai món nội y thân mật nhất của cô. Cô thầm nghĩ: quả nhiên là đàn ông có đôi mắt quan sát siêu việt, chỉ trong chốc lát đã tìm đúng chỗ, còn phối sẵn thành bộ.
Khi anh thản nhiên bắt đầu “dịch vụ mặc đồ”, trong đầu Emma hoàn toàn trống rỗng. Thật sự là phạm quy quá mức!
Hai mươi phút sau, cô đã ngồi trong phòng khách 221B Baker Street, vẫn còn choáng váng.
Sherlock bưng khay bữa sáng dinh dưỡng đặc biệt do bà Hudson chuẩn bị. Đầu tiên là ly nước ấm, rồi đến món trứng cuộn rau chân vịt – món cô thích nhất. Từng miếng, từng muỗng, đều khiến cô cảm thấy thỏa mãn.
Được một người đàn ông sở hữu trí tuệ suy luận và khả năng quan sát sắc bén nhất thế giới dùng năng lực phân tích logic để “phục vụ ăn uống”, cảm giác đó thật sự kỳ diệu. Ngay cả khi bản thân chưa biết mình muốn ăn gì tiếp theo, anh đã nắm rõ.
Ăn xong, Emma nhìn anh, nhận xét: “Dịch vụ rất chất lượng và chu đáo. Nhưng… dùng tinh thần chuyên nghiệp của anh chỉ để đút em ăn, thì hơi… lãng phí tài năng thì phải.”
Thật sự khiến cô vừa bất ngờ, vừa cảm động. Cô vốn quen với vẻ lạnh lùng, chậm chạp trong cảm xúc của anh… nhưng lần này, anh lại phá lệ. Có câu: từ tiết kiệm mà chuyển sang hưởng thụ thì dễ, từ hưởng thụ quay về tiết kiệm mới khó. Được đối xử tốt quá, luôn khiến người ta lo lắng, nhưng trong lòng cô lại ngọt ngào, ngọt lịm.
“Đó là yêu cầu của em.” – anh đáp tỉnh bơ, rồi nhắc lại: “Dịch vụ kiên nhẫn, chuyên nghiệp, chu đáo.”
Sherlock tao nhã rót trà, pha thêm sữa với lượng chuẩn xác, đưa đến tận môi cô.
Cô nhấp một ngụm, thì thầm: “Ngon đặc biệt.”
“Chắc chắn ngoài trà và sữa, chẳng có gì khác. Vị chẳng thay đổi. Nhưng lạ thật, rõ ràng thấy ngon hơn. Không lý do gì cả, vì tôi vẫn quan sát kỹ, em không thể lén bỏ thêm gì được.” – anh cau mày phân tích, rồi cũng uống thử.
“Đúng, ngoài nước bọt của em và nước bọt của anh, chẳng có thêm gì đâu.” – Emma mỉm cười, “Còn nữa, anh đúng là ngốc.”
Sherlock lập tức phản bác: “Ồ? Ngốc? Thưa cô, xin nhắc lại: bộ não này tuyệt đối vượt xa đám người thường kia hàng chục bậc, là lý do vì sao chỉ số IQ trung bình của con phố này không tụt khỏi top mười ở London. Vậy mà em dám bảo… ngốc?”
“Thế anh giải thích sao về việc em biết lý do khiến tách trà sữa ngon hơn, mà anh thì không? Hửm, thiên tài?” – Emma cong môi cười.
“…” Sherlock nheo mắt, quan sát biểu cảm điềm tĩnh của cô, chậm rãi nói: “Ồ~ hóa ra em biết, vậy là vì cái gì?”
“Anh đoán xem.” – Emma cười.
Đúng lúc này, Watson mở cửa bước vào, theo sau là Mycroft với gương mặt lạnh lùng.
Watson nhìn thấy Sherlock và Emma đang ngồi đối diện trên sofa, chung nhau một tách trà sữa dưới ánh nắng rực rỡ chiếu qua khung cửa.
Anh thở dài: “Ôi! Làm tôi cũng muốn yêu đương quá rồi.”
Mycroft liếc Watson, nhếch mép: “Xin nhắc lại, người yêu cũ của cậu, là Laura? Sarah? Hay…”
“Là Lucy.” – Watson chỉnh lại.
“À đúng rồi. Sarah là bác sĩ, Lucy là cô gái mặt đầy mụn.” – Mycroft ngẩng đầu, giọng châm biếm, “Mắt nhìn phụ nữ của cậu ngày càng tệ.”
“…” Watson.