Ta lớn lên trong Hầu phủ, đến năm sáu tuổi vẫn chỉ là tiểu thứ nữ chẳng ai đoái hoài. Chỉ có bà An di nương ở viện Đinh Lam, mỗi lần gửi bánh ngọt cho Nhị ca ca đang học ở học đường, đều âm thầm dành cho ta một phần.
“Tiểu Lục, Nhị ca ca dạo này chẳng có khẩu vị… Hộp bánh này đều cho con cả đấy.”
Nhị ca ca dung mạo đường đường, học hành xuất sắc, được đại bá – người từng mất con – chọn làm đích tử trưởng phòng, rồi từ đó chẳng còn quay lại viện Đinh Lam thăm bà. Ánh hoàng hôn mùa hạ chiếu lên gương mặt thất ý mà dịu dàng của An di nương như một đóa sen thanh tao bị người đời bỏ quên.
Ta ôm hộp bánh, ăn đến bụng tròn vo, bỗng nghĩ: “Nhị ca ca hôm nay không được ăn bánh này, thế nào cũng phải ngưỡng mộ Tiểu Lục đến không nhịn được, hối hận còn chẳng kịp nữa!”
“Tiểu Lục khẩu vị tốt, tay nghề di nương lại cao. Di nương và Tiểu Lục đúng là một đôi trời đất se duyên!”
Truyện Đề Cử






