Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 11: Những chuyện xem mắt như vậy, sau này sẽ không có nữa.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Tô không cố ý tỏ vẻ thờ ơ, cô muốn xem Thương Quân sẽ phản ứng ra sao lúc này, nên ánh mắt dán chặt lên gương mặt anh.
Với những gia đình như họ, đến tuổi thích hợp, cha mẹ sẽ sắp xếp những cuộc hôn nhân vì lợi ích kinh doanh. Nghĩ đến cuộc điện thoại vừa rồi anh ra ngoài nghe, chắc chắn tám phần là về chuyện xem mắt.
Thương Thấm thấy kế hoạch của anh hai thật chẳng ra sao, cô biết rõ tính cách anh cả, chắc chắn anh cả sẽ không để anh hai đi xem mắt cùng.
Nhưng tạm thời cô ấy cũng chưa nghĩ ra cách nào hay hơn, đành dùng khuỷu tay huých anh hai, giục anh mau nghĩ cách.
Thương Uẩn quay sang nhìn em gái, không hiểu ý cô: “Sao vậy?”
Thương Thấm khéo léo nói: “Anh cả đi xem mắt, anh mà đi cùng thì không thích hợp.”
“Không hợp cũng phải hợp thôi.”
“…..” Thương Thấm suy nghĩ, “Hay là để em đi cùng anh cả nhé.”
Đi xem mắt, em gái đi cùng vẫn hợp lý hơn em trai chứ.
Thương Quân nhìn hai đứa đang tự mình quyết định, liếc thấy Sầm Tô đang đánh giá mình. Anh hơi nghiêng mặt, đối diện với ánh mắt cô, sau đó lại nhìn về phía em trai và em gái: “Hai đứa đừng tranh nữa, không cần đứa nào đi cùng cả. Buổi xem mắt chiều nay anh đã hủy rồi.”
Trước khi anh nói câu này, Sầm Tô còn đang nghĩ rằng nếu chiều nay anh đi xem mắt và quyết định kết hôn theo sắp đặt, thì từ hôm nay trở đi cô sẽ không liên lạc với anh nữa, bữa cơm này coi như bữa cơm tạm biệt.
Bây giờ anh hủy buổi xem mắt, chẳng qua là vì không muốn bị hôn nhân trói buộc, cô sẽ không tự luyến mà cho rằng anh làm vậy vì cô.
Nhưng dù hủy bỏ vì bất cứ lý do gì, người được lợi vẫn là cô. Trước khi rời Bắc Kinh, cô có thể thoải mái nhắn tin cho anh mà không cần lo lắng anh đã có đối tượng kết hôn.
Thương Uẩn không dám vui mừng quá sớm: “Là hoãn lại hay từ chối hẳn luôn rồi?”
Anh cả đương nhiên không muốn đi xem mắt, nhưng cửa ải bên mẹ e rằng sẽ khó qua.
Những vấn đề như này trước đây chưa chắc Thương Quân đã trả lời, nhưng hôm nay anh lại bình thản nói: “Mấy chuyện xem mắt như thế này, sau này sẽ không xảy ra với anh nữa. Nhưng em đừng có học theo anh kẻo thất vọng.”
Thương Uẩn tự biết mình, trong mắt cha mẹ, anh ta vẫn không đáng tin, không khiến họ yên tâm như anh cả.
Cha mẹ luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời hứa của anh cả, còn những lời cam đoan của anh ta chỉ coi như gió thoảng qua tai.
Nghe anh cả nói vậy, Thương Thấm thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ do bản thân nghĩ nhiều, nhưng cô ấy lại cảm thấy anh cả làm như vậy có phần liên quan đến Sầm Tô.
Không xen vào cuộc trò chuyện của anh cả với anh hai nữa, cô ấy quay đầu nói chuyện phiếm với Sầm Tô: “Cô định bao giờ đến Thâm Quyến vậy? Trước khi đi, tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc chia tay riêng cho cô, không dẫn theo hai bọn họ, phiền lắm.”
Sầm Tô mỉm cười: “Cuối tháng sau. Đợi hợp đồng thuê nhà bên này hết hạn, tôi sẽ đi, tranh thủ quãng thời gian này cảm nhận một chút mùa đông của Bắc Kinh.”
Mùa đông ở Bắc Kinh đối với cô mà nói rất đặc biệt, phong cảnh đặc biệt, con người lại càng đặc biệt hơn.
Mùa đông ở Hải Thành không như vậy, Thâm Quyến lại càng không có.
“Cô đã đi xem nhà ở Thâm Quyến chưa?”
“Vẫn chưa. Trước đó tôi bận bàn giao công việc.”
Thương Thấm nhiệt tình hỏi: “Cô định thuê nhà ở khu nào vậy? Tôi có quen một bên môi giới, cô gái đó rất có trách nhiệm, tôi từng thuê nhà của cô ấy hai lần. Nếu cô muốn, tôi sẽ giới thiệu cho cô.”
Sầm Tô cười nói: “Tôi không thuê nổi nhà tốt đâu.”
“Nhà bình thường thôi, lúc trước tôi thuê hơn hai nghìn tệ một chút, một phòng đơn.”
Sầm Tô ngạc nhiên: “Cô thuê nhà rẻ vậy sao?”
Là viên ngọc được nhà họ Thương nâng niu trong lòng bàn tay, chắc chắn cô ấy có không ít bất động sản đứng tên. Cho dù ở Thâm Quyến Thương Thấm không có, nhưng Thương Uẩn có, hơn nữa không chỉ có một. Cô em gái này từ nhỏ đã được nuông chiều, sẽ không đến mức phải đi thuê nhà, chứ đừng nói là thuê phòng đơn.
Thương Uẩn xen vào giải thích: “Hồi mới tốt nghiệp, con bé mang theo một trăm nghìn tệ đến Thâm Quyến lập nghiệp, quyết tâm trở thành người giàu có nhất. Thời gian đầu mới khởi nghiệp, cái gì cũng phải tính toán chi li, không nỡ thuê nhà tốt.”
Em gái cùng mấy người bạn học góp vốn khởi nghiệp, không dùng bất cứ nguồn lực nào trong nhà, chọn con đường thương mại điện tử xuyên biên giới.
Sau hơn hai năm vất vả, dần dần khởi sắc, sau này ngày một phát triển hơn.
Con bé dùng số tiền đầu tiên kiếm được đầu tư vào hai công ty khởi nghiệp về trí tuệ nhân tạo, một công ty ở Bắc Kinh, một công ty ở Thượng Hải. Bây giờ cũng coi như con thoi trên không, suốt ngày bay qua bay lại giữa ba nơi.
Sầm Tô chợt hiểu vì sao Thương Thấm lại không hề kênh kiệu chút nào, cũng không tạo ra cảm giác khó gần.
Từng nếm trải cực khổ, sau đó gặt hái thành công, phần lớn đều trở nên điềm đạm hơn.
Cô không khách sáo nữa, nhờ Thương Thấm gửi danh thiếp của cô gái bên môi giới cho mình.
Thương Thấm nói: “Tôi quét mã của cô nhé.”
Sầm Tô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở khóa màn hình. Màn hình vừa sáng lên, bức ảnh của Thương Quân lập tức hiện ra trước mắt.
Phản ứng đầu tiên của cô chính là quay đầu nhìn Thương Thấm. Mà lúc này, Thương Thấm đang bày ra vẻ mặt hóng chuyện, nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô, giống như sợ mình nhìn nhầm, còn cố rướn cổ sang gần hơn.
Sau khi xác nhận người trên màn hình nền, Thương Thấm ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Sầm Tô.
Hai người đều sững lại, lúng túng quay mặt đi, sau đó ngượng ngùng bật cười.
Thương Thấm nhanh chóng quay đầu lại, cố gắng xua tan bầu không khí ngượng ngùng: “Hình nền này là hình nền mặc định sao?”
Sầm Tô không nhịn được bật cười, khiếu hài hước của anh em nhà họ Thương đúng là được di truyền.
“Chụp ở đâu vậy? Phông nền rất có cảm giác.”
Sầm Tô đưa điện thoại đến trước mặt cô.
Thương Thấm nhận ra, đó là cửa hàng flagship cô ấy hay đi.
Trong ảnh, mắt anh cả nhìn thẳng vào camera, xem ra là chụp lén một cách quang minh chính đại.
“Cô chụp anh ấy đẹp thật, chứ ngoài đời anh ấy đâu có đẹp trai đến thế.”
Thật ra ảnh không thể so được với người thật, nhưng thân là người nhà vẫn nên khiêm tốn một chút.
Dưới bàn, Sầm Tô chọc nhẹ vào khuỷu tay cô, rồi ho khan một tiếng, ra hiệu cô đừng nói nữa.
Thương Thấm hiểu ý, lập tức ngậm miệng, dùng điện thoại gõ chữ: 【Anh tôi biết màn hình nền là anh ấy sao?】
Sầm Tô gật đầu: “Ừ.”
Nói rồi, cô lấy mã QR danh thiếp của mình ra.
Sau khi thêm bạn, Thương Thấm chia sẻ danh thiếp của bên môi giới cho cô, trong lúc đó còn cố ý liếc anh cả một cái.
Giữa anh và Sầm Tô có gì đó thật thú vị.
Một người dùng ảnh của đối phương làm màn hình nền, đối phương còn biết chuyện.
Một người thì bày tỏ thái độ ngay trước mặt, rằng sau này sẽ không có buổi xem mắt nào nữa.
Nếu như giữa hai người bọn họ không có bất cứ “phản ứng hóa học” nào, còn lâu cô ấy mới tin.
Thương Uẩn không chú ý hai người đang nói gì, đang gửi tin nhắn cho Lâu Duy Tích: 【Qua đây cùng không?】
Lâu Duy Tích: 【Không chê tôi làm bóng đèn sao?】
Thương Uẩn: 【Nếu như lúc cần sáng anh nên sáng, lúc cần tối nên tối thì ai chê chứ?】
Thương Uẩn: 【Qua đi. Tôi cũng làm bóng đèn đây.】
Anh ta đặt điện thoại xuống, cầm cốc trước mặt lên, tiện nhìn phía chéo đối diện, chỉ thấy anh cả đang âm thầm đánh giá mình.
Thương Uẩn giữ vẻ mặt thản nhiên, dù anh cả là người hiểu rõ anh ta nhất, thì lúc này cũng rất khó đoán được anh ta thật sự đang nghĩ gì: “Bố về rồi, bảo em chiều nay về nhà một chuyến. Anh có muốn đi cùng không?”
Thương Quân thẳng thừng từ chối: “Không rảnh.”
Thương Uẩn nhấp một ngụm nước ấm, đây chính là câu anh ta muốn nghe.
Hai người bên cạnh vẫn đang nói chuyện nhiệt tình, nói từ chuyện thuê nhà ở Thâm Quyến đến những quán ăn bình dân đáng để thử, lúc này lại đang nói về nhà nghỉ của nhà Sầm Tô.
Trước khi đến, anh ta còn lo lắng em gái và Sầm Tô nói chuyện không hợp nhau, bây giờ xem ra là anh ta đã nghĩ nhiều. Hai người nói nhiệt tình đến mức gần như quên mất anh cả vẫn còn đang ở đây.
Lúc này, anh ta và anh cả trở nên dư thừa, hoàn toàn không thể xen vào được, chỉ có thể im lặng ngồi chờ đồ ăn lên.
Cũng may buổi trưa vắng khách, đồ ăn lên khá nhanh. Lúc anh ta đang cảm thấy nhàm chán, ngoài hành lang phòng riêng truyền đến tiếng bánh xe của xe đẩy thức ăn.
Cửa từ bên ngoài đẩy ra, trong tay Lâu Duy Tích còn cầm chai rượu vang chưa khui, bước vào cùng nhân viên phục vụ.
Thương Thấm nhiệt tình chào hỏi: “Anh Lâu, lâu rồi không gặp anh. Gần đây sức khỏe của anh thế nào rồi?”
“Khá tốt, nhờ phúc của em đấy.” Lâu Duy Tích tìm dụng cụ mở rượu, tự mình mở rượu.
Thương Uẩn nhận ra năm sản xuất của chai rượu: “Anh mang cả chai cất kỹ dưới đáy tủ ra sao?”
Lâu Duy Tích: “Tiệc chia tay giám đốc Sầm, tôi bày tỏ một chút tấm lòng, các cậu được hưởng ké.”
Sầm Tô không ngờ lại được ưu ái như vậy: “Ngại quá, làm anh tốn kém rồi.”
Lâu Duy Tích cười nói: “Uống vui vẻ thì không gọi là tốn kém.”
Thương Quân không biết là em trai đã bảo Lâu Duy Tích qua đây, anh mời: “Anh với Sầm Tô cũng coi như quen nhau rồi, ăn cùng đi.”
Lâu Duy Tích giả vờ từ chối: “Tôi nói nhiều lắm, không làm phiền mọi người đâu.”
Thương Quân: “Còn có người nói nhiều hơn anh.”
Thương Uẩn: “…..”
Cái này có khác gì chỉ đích danh anh ta đâu?
Sầm Tô và Thương Thấm cũng nhiệt tình giữ anh ta lại, Lâu Duy Tích làm bộ làm tịch cuối cùng cũng đồng ý. Anh ta ngồi xuống ghế trống giữa hai anh em.
Mượn cớ mang rượu vang tới, anh ta khéo léo ở lại cùng.
Thương Uẩn gọi Lâu Duy Tích qua chỉ để thêm người góp vui, nhưng Lâu Duy Tích rất có ý thức làm “bóng đèn”. Bữa cơm này không thể ăn không, anh ta quyết định giúp đỡ.
Bữa tiệc chia tay sắp đến hồi kết, anh ta nhắc đến bệnh tình của mình rồi tự nhiên nhắc đến chủ nhiệm Cố. Sau đó, anh ta hỏi Sầm Tô: “Cô có mang theo hồ sơ chẩn đoán và kết quả kiểm tra của bà ngoại cô lên Bắc Kinh không? Nếu không mang thì bảo người nhà chụp lại cũng được, tôi sẽ tìm chủ nhiệm Cố xem giúp cho, biết đâu có hy vọng phẫu thuật.”
Sầm Tô vô cùng cảm kích, nói rằng cô đã đăng ký được lịch khám của bác sĩ Cố.
Cô nâng ly với Lâu Duy Tích: “Thật sự rất cảm ơn anh.”
Trên con đường tìm bác sĩ chữa bệnh dài đằng đẵng đó, bất kỳ sự giúp đỡ hay thiện ý nào cũng khiến cô xúc động. Thậm chí, có thể khiến tâm trạng đang u ám của cô tạm thời bừng lên một chút hy vọng.
Lâu Duy Tích biết rõ lịch khám của chủ nhiệm Cố khó giành như thế nào: “Đăng ký được thật sao? Cô đừng khách sáo với tôi.”
“Sao tôi lại khách sáo với anh chứ. Tôi đã đăng ký được lịch từ ba giờ đến ba rưỡi chiều nay rồi.”
Nếu như thật sự không đăng ký được, vì bà ngoại, cô cũng sẽ không từ chối ý tốt này.
Thương Uẩn tiếp lời: “Tôi quen thân với chủ nhiệm Cố. Nếu biết trước cô đăng ký được lịch khám, tôi đã dời lại chuyện chiều nay để đi cùng cô.”
Sầm Tô nào dám làm phiền cấp trên đi khám cùng mình: “Không cần đâu, sếp Thương cứ bận việc của mình đi.”
Thương Uẩn không nói gì nữa, sau đó nhìn anh trai đầy ẩn ý.
Ánh mắt giống như đang nói: “Em bắt buộc phải về nhà, anh đâu cần về.”
Rượu trong ly của Thương Quân còn lại không nhiều, anh ngửa cổ uống cạn. Đặt ly đế cao xuống, anh nhìn về phía em trai, chả trách trước đó còn đặc biệt nhấn mạnh chuyện bố về.
Hóa ra là cố tình ở đây chờ anh.
Anh trực tiếp phớt lờ ánh mắt ám hiệu đó của em trai.
Thương Uẩn cũng chỉ đành thôi, anh trai không muốn thì cũng đâu thể miễn cưỡng trói anh ấy đi.
Anh ta lấy điện thoại ra, vừa tìm số điện thoại vừa nói với Sầm Tô: “Tôi sẽ gọi điện thoại cho chủ nhiệm Cố, sau khi nói rõ tình hình sẽ gửi WeChat của ông ấy cho cô. Chiều nay tìm chủ nhiệm Cố khám xong, sau này tiện cho cô trao đổi thêm với ông ấy về tình hình bệnh của bà ngoại.”
Chưa đợi anh ta ấn gọi, đã bị Thương Quân ngăn lại: “Không cần gọi.”
Thương Uẩn không hiểu anh có ý gì.
Những người khác cũng nhìn về phía anh.
Thương Quân bình tĩnh nói: “Anh đã liên lạc rồi.”
Nếu như không giấu được, chi bằng tự anh nói ra, còn hơn để Thương Uẩn nghe được từ chỗ chủ nhiệm Cố sau đó lại thêm mắm dặm muối đủ kiểu.
“Anh đã hẹn sau khi chủ nhiệm Cố tan làm sẽ đến văn phòng của ông ấy, nhờ ông ấy xem giúp bệnh tình của bà ngoại Sầm Tô.” Chỉ là không ngờ Sầm Tô đã đăng ký được lịch.
Trước đó ở trong sân, Sầm Tô và Lâu Duy Tích nói chuẩn bị tìm chủ nhiệm Cố khám bệnh, theo trực giác anh cảm thấy cô chưa đăng ký được, mà hội chẩn từ xa cũng không sắp xếp được lịch. Nếu không, ngay cả chuyên gia ở Thâm Quyến cũng đã tìm rồi, sao lại đi đường vòng mà không tìm đội ngũ của chủ nhiệm Cố có chuyên môn nhất?
Lúc cô nói có lẽ bà ngoại không còn hy vọng, anh đã gửi tin nhắn hẹn thời gian với Cố Xương Thân.
Dù không biết có hy vọng phẫu thuật hay không, anh vẫn muốn thử một lần.
Buổi trưa, chủ nhiệm Cố có ca phẫu thuật, mãi nửa tiếng trước phẫu thuật xong mới trả lời tin nhắn của anh.
Anh vốn định đợi sau khi ăn cơm xong sẽ nói riêng chuyện này với Sầm Tô, không ngờ trong bữa ăn lại được nhắc đến.
Vừa rồi anh phớt lờ ám hiệu của em trai là vì đã quyết định sẽ đi cùng Sầm Tô. Sau này cô không ở Bắc Kinh nữa, việc khám bệnh sẽ không thuận tiện. Chiều nay sau khi tìm chủ nhiệm Cố khám bệnh, có anh ở đó, cô có thể trực tiếp thêm WeChat riêng của chủ nhiệm Cố.
Lỡ như bà ngoại có chuyện gì, cô cũng có người kịp hỏi ngay.
Sầm Tô mất mấy giây mới hoàn toàn tiêu hóa được sự bất ngờ này, nhưng giây phút này lại không cảm thấy lạ vì anh làm như vậy. Bởi vì trong lòng anh, người nhà là quan trọng nhất, tình thân chính là điểm yếu duy nhất của anh, vậy nên anh đồng cảm với những gì cô đang trải qua.
Thương Quân hỏi cô: “Đến đó bằng cách nào? Lái xe hay gọi xe?”
Xe của Sầm Tô đã trả lại cho công ty: “Đi bộ đến.”
Giọng anh thoải mái, tự nhiên: “Ngồi xe tôi đi, tôi sẽ đến bệnh viện cùng cô.”
Nếu như là chuyện khác, việc anh chủ động như vậy sẽ khiến người ta nghĩ anh có ý khác, nhưng đây lại là chuyện lớn liên quan đến sinh mạng của con người. Ngay cả Lâu Duy Tích mới gặp mặt lần đầu còn ngỏ lời giúp đỡ, huống hồ anh là sếp của cô, mối quan hệ gần hơn một bước, không ai có thể hiểu lầm ý của anh được.
Bao gồm cả chính cô.
Sầm Tô cảm kích vì việc anh nghĩ đến đầu tiên là bệnh tình của bà ngoại chứ không phải vội vàng tránh né.
Cô không từ chối ý tốt của anh: “Cảm ơn, làm phiền sếp Thương rồi.”
Thương Quân: “Không phiền phức. Sức khỏe của bà ngoại quan trọng, việc khác tôi cũng không giúp được.”
Thương Uẩn nhìn đồng hồ, đã hai giờ năm phút.
Bệnh viện cách đây khá xa, vậy là anh ta quyết định kết thúc sớm bữa tiệc chia tay.
Ra khỏi phòng riêng, Sầm Tô và anh cả đi đầu. Chiếc Phantom màu đen đã đợi sẵn ở cổng tứ hợp viện.
Anh ta hiểu anh trai mình, chủ động liên hệ với chủ nhiệm Cố là bởi vì bệnh tình bà ngoại nghiêm trọng; đổi thành trưởng bối của người bạn khác, anh cả cũng sẽ làm như vậy.
Nhưng anh ta lại mơ hồ cảm thấy anh cả đối xử với Sầm Tô ít nhiều cũng có chỗ nào đó khác biệt.
Cho dù không có, anh ta cũng phải nghĩ cách “biến không thành có”, để anh cả tự cảm thấy có.