Hy Vọng Phẫu Thuật

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Tô phải quay về căn nhà thuê để lấy hồ sơ kiểm tra sức khỏe của bà ngoại. Sau khi lên xe, cô đọc địa chỉ cho tài xế.
Khu nhà cùng đường với bệnh viện, không phải đi vòng.
Trong xe, ngoài tài xế và vệ sĩ đi kèm, chỉ còn cô và Thương Quân, trò chuyện cũng thoải mái hơn một chút so với khi ở trong phòng riêng.
Cô nghiêng mặt nhìn anh: “Quyết định đến bệnh viện đột xuất như vậy có làm ảnh hưởng đến lịch trình chiều nay của anh không?”
Thương Quân nói: “Chiều nay không sắp xếp gì.”
Không phải anh nói vậy để cô yên tâm, mà vốn dĩ chiều nay anh không hề sắp xếp công việc gì.
Anh quá hiểu em trai mình, khó khăn lắm mới mượn được cớ tiệc chia tay để gán ghép anh với Sầm Tô, sao có thể dễ dàng buông tha cho anh. Chiều nay chắc chắn sẽ có vô vàn trò, toàn là những việc anh không thể chối từ.
Chẳng qua, việc Sầm Tô đi khám bệnh đã phá vỡ kế hoạch ban đầu.
Sầm Tô cảm ơn lần nữa: “Cảm ơn anh. Tôi tưởng anh sẽ tránh hiềm nghi.”
“Tránh hiềm nghi cũng phải tùy tình huống, đi khám bệnh là chuyện quan trọng.”
Dừng một lát, Thương Quân lại nói: “Nếu là người khác, có lẽ tôi sẽ tránh gây hiểu lầm, nhờ Lâu Duy Tích ra mặt giúp đỡ. Nhưng với cô, tránh hay không tránh cũng chẳng khác gì.”
Sầm Tô không hiểu: “Sao lại không khác?”
Thương Quân: “Cho dù nhờ Lâu Duy Tích đến bệnh viện cùng cô, Thương Uẩn cũng sẽ rêu rao khắp nơi rằng đó là ý của tôi. Biết đâu còn bịa thêm mấy câu kiểu tôi đối xử đặc biệt với cô.
Vậy nên, tránh hay không tránh cũng có gì khác nhau đâu?”
Sầm Tô bật cười, đúng thật là chuyện Thương Uẩn có thể làm ra.
Rõ ràng anh rất bất lực với em trai và em gái nhưng vẫn luôn dung túng vô hạn.
Cô thật lòng nói: “Thực sự ngưỡng mộ sếp Thương đấy, tôi cũng muốn có một người anh trai giống như anh.”
Thương Quân nói: “Nếu có rồi, cô sẽ thấy chẳng có gì tốt đẹp cả.”
Có lẽ vậy.
Giống như hồi nhỏ cô luôn ngưỡng mộ những người có bố, nhưng nếu có thật, có lẽ cô sẽ thấy phiền phức vì bị quản lý quá nhiều.
Thương Quân thấy cô hơi thẫn thờ, anh chuyển chủ đề: “Nhà cô kinh doanh nhà nghỉ sao?”
“Đúng vậy.” Sầm Tô hoàn hồn, nụ cười lập tức nở trên môi. Cô nói nhà nghỉ ở cạnh biển, mở cửa sổ ra là có thể ngắm bãi cát và biển: “Khung cảnh không thua kém gì khách sạn năm sao. Sau này nếu anh đến Hải Thành du lịch, tôi sẽ giảm cho anh một nửa giá phòng.”
Thương Quân nhận thấy rõ ràng trong lòng cô đang có chuyện nhưng lại có thể cười tự nhiên đến thế.
Anh hùa theo một câu, nói nếu có dịp sẽ ghé, sau đó hỏi: “Nhà nghỉ tên gì?”
“Giống tên tôi. Tên Wechat của tôi cũng chính là tên của nhà nghỉ.”
Sầm Tô nhìn ra bên ngoài xe, vẫn chưa đến khu nhà. Cô lấy điện thoại ra, mở ứng dụng đặt phòng tìm tên nhà nghỉ nhà mình, sau đó nhấn vào mục đánh giá của khách hàng rồi đưa điện thoại cho anh: “Anh có thể xem ảnh.”
Thương Quân nhận lấy điện thoại, không chỉ xem ảnh mà còn đọc kỹ từng bình luận.
“Khung cảnh đúng là rất tốt.” Sau khi xem xong hàng chục bức ảnh do khách lưu trú đăng tải, anh đưa ra nhận xét khách quan.
“Từ trước đến nay tôi chưa giảm giá một nửa cho ai đâu, anh là người đầu tiên đấy.” Sầm Tô cười, lấy điện thoại từ tay anh.
Thương Quân: “Thật vinh hạnh.”
Xe dừng ở cổng khu nhà, tài xế quay đầu hỏi Sầm Tô cụ thể là tòa nhà nào.
Sầm Tô nói không cần lái xe vào: “Tòa thứ hai ngay cạnh cổng, rất gần.”
Cô để túi trên xe, chỉ cầm theo áo khoác rồi vội vàng xuống xe, vừa đi vừa mặc.
Thương Quân nghiêng mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo cô bước vào khu dân cư.
Mãi đến khi bóng dáng cao gầy đó rẽ vào khu nhà và khuất dạng, anh mới thu hồi tầm mắt.
Trong lúc chờ đợi, anh tiện tay lướt xem dòng thời gian của bạn bè.
Bài đăng mới nhất là của Giang Minh Kỳ, vừa đăng ba phút trước.
Dòng trạng thái khiến người ta khó hiểu:
【Về rồi. Còn 26200, đủ cho một chuyến du lịch dài ở trong nước.】
Kèm theo vài bức ảnh trong phòng VIP ở sân bay Brisbane.
Bây giờ, nhìn thấy cái tên “Giang Minh Kỳ”, phản ứng đầu tiên của Thương Quân chính là nhớ đến bạn trai cũ mà Sầm Tô đã quen lâu nhất.
Anh tiện tay nhấn thích rồi lướt qua bài đăng.
Chưa đến mười phút, Sầm Tô đã cầm theo túi hồ sơ chẩn đoán hình ảnh quay lại xe, theo sau là một luồng khí lạnh ùa vào.
Thương Quân bỏ điện thoại xuống, nhận lấy túi hồ sơ từ tay cô.
Trời lạnh, ngay cả túi nhựa cũng lạnh buốt khi chạm tay vào.
Sầm Tô mang theo tất cả hồ sơ kiểm tra của bà ngoại, một túi không đựng hết nên cô chia làm hai túi.
So với lúc trước xem đánh giá nhà nghỉ, bây giờ Thương Quân nghiêm túc hơn nhiều, từng câu chữ trong báo cáo chẩn đoán đều khiến tâm trạng người đọc trở nên nặng nề. Vị trí tổn thương cực kỳ phức tạp, chèn ép nghiêm trọng lên động mạch vành.
Chức năng tim phổi của bà ngoại cũng kém, trước đó bà còn từng phẫu thuật tim hai lần.
Thể trạng cơ bản lại yếu, không có yếu tố nào đủ điều kiện để phẫu thuật.
Anh không khỏi nhớ lại lần đầu gặp cô trong thang máy ở khách sạn tại Thâm Quyến. Khi đó cô kéo vali, cả người như đang mất hồn, có lẽ vừa từ bệnh viện về.
Chả trách cô lại đi nhầm hướng, lạc vào thang máy nội bộ của khách sạn.
Sau đó gặp lại cô ở nhà hàng trên tầng thượng của khách sạn, cô vẫn nói cười rạng rỡ như thường.
Có những người đã quen với việc tự mình gặm nhấm mọi nỗi buồn, để lại cho người ngoài mãi mãi là dáng vẻ ung dung, tự tại.
Bây giờ xem ra cô chính là kiểu người như vậy.
Thương Quân cất báo cáo CT vào túi, thấy cô đang cúi đầu nói chuyện với người khác nên anh không lên tiếng làm phiền.
Sầm Tô kết bạn với cô gái môi giới mà Thương Thấm đã giới thiệu cho mình, giới thiệu ngắn gọn về bản thân.
Cô gái đó nói:【Tôi họ Khâu, gọi tôi Tiểu Khâu là được.】
Có lẽ vì gõ chữ chậm nên Tiểu Khâu gửi thẳng tin nhắn thoại. Cô ấy hỏi cô muốn thuê ở khu vực nào, diện tích bao nhiêu, có thể chấp nhận mức giá trong khoảng nào, có yêu cầu đặc biệt gì về số tầng và kiểu căn hộ không.
Sầm Tô chuyển giọng nói thành văn bản, vì yêu cầu thuê nhà không thể nói rõ trong vài câu, nên cô quay đầu xin lỗi người bên cạnh: “Tôi nói chuyện thuê nhà với bên môi giới một lát, có lẽ sẽ hơi ồn.”
Thương Quân: “Không sao.”
Sầm Tô định thuê một căn hộ ba phòng ngủ, cô và bà ngoại mỗi người một phòng, đồng thời thuê thêm một bảo mẫu sống cùng để chăm sóc bà ngoại.
Cô nói rõ yêu cầu của mình với Tiểu Khâu: “Ba phòng ngủ, hai nhà vệ sinh. Phòng ngủ nhỏ một chút cũng không sao, quan trọng là tầm nhìn rộng rãi, có cửa kính sát đất nhìn ra biển. Tầng cao một chút, nếu có thể ngắm được cảnh đêm của Thâm Quyến thì càng tốt.”
Cô bổ sung thêm về phần trang trí: “Chỉ cần sạch sẽ, ấm cúng là được.”
Tiểu Khâu nói: “Chỉ cần nhà có tầm nhìn ra biển thì tiền thuê sẽ không hề rẻ đâu.”
Chỉ cần thuê được căn nhà ưng ý để mỗi ngày bà ngoại có thể ngắm biển thì tiền thuê nhà chỉ là chuyện nhỏ.
Số tiền cô có đủ để chi trả tiền khám bệnh cho bà ngoại, cũng đủ để cung cấp cho bà ngoại một nơi ở với điều kiện sống tốt.
Nói chuyện với Tiểu Khâu hơn mười phút thì kết thúc cuộc gọi.
Thương Quân hỏi: “Muốn đón bà ngoại đến đó sao?”
Nếu không, một mình cô sẽ không cần thuê nhà ba phòng ngủ.
Sầm Tô gật đầu: “Bình thường đều là mẹ tôi chăm sóc bà, một mình bà ấy vừa chăm sóc bà ngoại vừa phải quán xuyến chuyện nhà nghỉ thì quá mệt mỏi. Tôi đón bà ngoại đến Thâm Quyến chăm sóc một thời gian, vừa giảm bớt gánh nặng cho mẹ vừa tiện cho việc khám bệnh.”
Thương Quân gật đầu, nhìn về phía cô, định nói rồi lại thôi.
Sầm Tô đoán được anh muốn hỏi gì, có lẽ lời đã đến bên miệng nhưng nhận ra không thích hợp nên không hỏi nữa.
Cô chủ động nói: “Lúc tôi được mấy tháng thì bố mẹ tôi ly hôn, ông ngoại lại mất sớm nên trong nhà chỉ còn lại ba người chúng tôi. Tôi làm việc ở bên ngoài, một năm về nhà chẳng được mấy lần, vậy nên mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ tôi.”
“Không nói những cái này nữa.”
Trong xe nóng, Sầm Tô cởi áo khoác và tiện thể chuyển chủ đề. Cô ngẩng đầu hỏi anh: “Anh thật sự không nhìn ra được chiếc áo này khác gì với chiếc áo hôm tôi mặc đi dạo phố sao?”
Thương Quân trả lời: “Nhìn ra rồi, cái cô đang mặc là cái mới.”
“…..”
Sầm Tô bật cười.
Người này đúng là vậy, mấy lời cô trêu anh trước đó giờ anh trả lại y nguyên cho cô.
Thỉnh thoảng Thương Quân mới trêu chọc vài câu với những người thân thiết bên cạnh, đối với cô, ít nhiều cũng coi là một ngoại lệ.
Còn về việc áo có gì khác biệt, anh chưa bao giờ để ý đến trang phục của người khác phái, chỉ từng quan sát mỗi cô. Ánh mắt anh lại rơi xuống chiếc váy của cô, vẫn không nhìn ra được điểm khác biệt nào so với chiếc cô mặc hôm đi dạo phố.
Đang nói chuyện thì xe rẽ vào bệnh viện.
Khó khăn lắm bầu không khí trong xe mới dễ chịu trở lại thì ngay lập tức lại trầm lắng xuống.
Hôm nay đi khám bệnh có thêm một người đồng hành, Sầm Tô cảm thấy yên tâm đến lạ.
Khu khám ngoại khoa nằm ở tầng hai phòng khám. Sau khi đăng ký, cô và Thương Quân đi đến khu chờ của phòng chẩn đoán số chín.
“Sao anh lại quen bác sĩ Cố vậy?” Cô hỏi chuyện.
“Từng ăn cơm cùng nhau mấy lần. Thương Uẩn thân thiết với ông ấy hơn.”
Cô còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng chẩn đoán số chín đã mở, bệnh nhân trước cùng người nhà bước ra.
Cùng lúc đó, máy gọi số vang lên tên của bà ngoại.
Ngay lập tức, tim Sầm Tô đập thình thịch trong lồng ngực, chưa bao giờ cô lo lắng đến vậy.
Bác sĩ Cố là tia hy vọng cuối cùng của cô, nếu như đến cả ông ấy cũng không có cách nào thì cô chỉ có thể nghe theo số mệnh.
Thương Quân đi đến cửa rồi dừng lại, bảo cô đi vào trước, anh đi vào theo sau rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Chủ nhiệm Cố nhìn chằm chằm người vừa bước vào phía sau, xác định mình không nhìn nhầm do mắt già mờ.
“Không phải nói tan làm thì đến văn phòng của tôi sao?”
Thương Quân chỉ Sầm Tô: “Cô ấy tự đăng ký được.”
Thời gian khám bệnh quý giá, không nói mấy lời xã giao nữa.
Chủ nhiệm Cố nhớ trong tin nhắn Thương Quân nói bà ngoại của bạn anh bị bệnh nặng, ông nhận lấy túi hồ sơ từ tay Sầm Tô rồi chỉ vào hai chiếc ghế bên cạnh: “Hai người ngồi đi.”
“Trước đây bà cụ từng phẫu thuật tim rồi sao?”
Sầm Tô: “Vâng, hai lần.”
Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô không rời khỏi khuôn mặt bác sĩ Cố, chỉ thấy ánh mắt đối phương ngày một nghiêm trọng.
Thương Quân cũng cảm nhận được sự thay đổi trên gương mặt chủ nhiệm Cố, nhẹ nhàng vỗ vai cô an ủi.
Bỗng nhiên vai cô vừa nặng vừa ấm.
Sầm Tô quay đầu nhìn anh, khóe miệng hơi cong lên ra hiệu mình vẫn ổn.
Chủ nhiệm Cố xem xong: “Bệnh của bà cụ, tôi không nói nhiều nữa.” Ông nói thẳng vào vấn đề chính: “Vẫn có cơ hội phẫu thuật.”
Sầm Tô sững lại, sau đó phấn khích xác nhận: “Thật sao, bác sĩ?”
Câu hỏi này thừa thãi nhưng chính cô cũng không nhận ra điều đó.
“Về mặt kỹ thuật, ca phẫu thuật này khả thi.”
Mặc dù khả thi nhưng vô cùng thách thức.
Những chuyện này ông cần cân nhắc nên không nói ra để tránh làm Sầm Tô thêm gánh nặng tâm lý.
“Bây giờ vấn đề lớn nhất chính là khả năng chịu đựng và sức khỏe của bà cụ.” Chủ nhiệm Cố nhắc cô chuẩn bị sẵn tâm lý, “Cuối cùng có thể phẫu thuật hay không còn phải dựa vào các chỉ số cơ thể sau thời gian điều trị bảo tồn rồi mới đánh giá tổng hợp.”
“Chỉ cần có hy vọng là được rồi.”
Cho dù cuối cùng vẫn không thể phẫu thuật, nhưng dựa vào tia hy vọng này, cô có thể chống chọi được rất lâu.
Không ai biết được những ngày qua cô đã trải qua biết bao khổ sở, giây phút này cô cảm giác bản thân như sống lại.
Cố Xương Thân tiếp tục nói về rủi ro phẫu thuật: “Rủi ro cao chủ yếu là bởi vì phạm vi tổn thương quá lớn, liên quan đến cả cung động mạch chủ và động mạch chủ xuống. Nói để dễ hình dung là nếu như phẫu thuật, cần cả hai đội ngoại lồng ngực và ngoại tim mạch phối hợp với nhau, đội ngoại lồng ngực sẽ tạo điều kiện phẫu thuật cho chúng tôi. Sức khỏe hiện tại của bà cụ không thể chịu đựng được ca phẫu thuật phức tạp và tuần hoàn ngoài cơ thể như vậy.”
Ông dặn dò: “Mấy tháng tới rất quan trọng, phải để bà cụ giữ tâm trạng thoải mái, kiểm soát tốt huyết áp, tăng cường chức năng phổi, luyện tập cơ hô hấp và tránh nhiễm trùng.”
“Nói ngắn gọn chính là: ăn uống đầy đủ, ngủ ngon, tập luyện đều đặn. Gia đình các cô sẽ vất vả một chút.”
“Cảm ơn bác sĩ Cố.”
Cố Xương Thân đặt túi hồ sơ báo cáo xuống bên cạnh: “Cái này giờ cứ để ở chỗ tôi, tôi sẽ bàn với bên ngoại lồng ngực về phương án phẫu thuật. Bảo Thương Quân đưa Wechat của tôi cho cô, buổi tối rảnh tôi sẽ nói chi tiết thêm một số vấn đề cần chú ý.”
“Vâng, làm phiền bác sĩ rồi ạ.” Sầm Tô lại cảm ơn.
“Gần đây Thương Uẩn bận rộn gì thế?” Cuối cùng Cố Xương Thân cũng rảnh để nói chuyện phiếm.
Thương Quân nói: “Đang bận lo chuyện trọng đại của đời cháu.”
Đều là người nhạy bén, Cố Xương Thân nhìn Sầm Tô một cái rồi cười vang.
Không có thời gian nói chuyện phiếm nữa, ông gọi bệnh nhân tiếp theo.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà khám bệnh, Sầm Tô gọi điện thoại báo tin vui này cho mẹ.
Trên đường quay về căn nhà thuê, cô chìm đắm trong niềm vui khó tả.
Thương Quân cuối cùng cũng có thể nhận ra được sự khác biệt giữa nụ cười thường ngày và nụ cười hạnh phúc thật sự của cô.
Chiếc xe màu đen lại đỗ trước cổng khu nhà. Thương Quân cũng đẩy cửa xe, lịch sự nói tạm biệt.
Chỉ là anh vừa đẩy cửa được một nửa, làn gió lạnh lập tức thổi vào cổ áo sơ mi. Anh quay lại lấy áo khoác đen mặc vào rồi mới bước xuống.
Qua nóc xe, Sầm Tô nhìn về phía anh, trước hết cô gửi lời cảm ơn.
Chắc chắn không nỡ rời xa anh nhưng đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
“Cũng không biết còn có cơ hội gặp lại...”
Thương Quân không để cô nói hết, hất cằm về phía cổng lớn khu nhà, ra hiệu cô đi vào: “Đừng có làm như chia tay sinh tử. Không chừng tuần sau cô lại nhắn tin tìm tôi, hỏi tôi đang ở đâu.”
Sầm Tô bật cười.
Chợt nhận ra anh còn hiểu cô hơn cả chính cô.
Cô nói: “Vậy để không giống chia tay sinh tử, tôi sẽ cố gắng gửi tin nhắn trong tuần này.”
Thương Quân: “…..”
Luôn khiến anh không biết phải nói gì.
Nụ cười rạng rỡ đạt được mục đích của Sầm Tô khiến anh vừa bực vừa buồn cười, nhưng hoàn toàn bất lực với cô.