Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 16: Tôi vẫn chưa tỏ tình.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Quân nghe xong tin nhắn thoại không hồi đáp ngay lập tức.
Từ lúc quen cô đến giờ, ngoại trừ không đồng ý hẹn hò với cô ra, anh chưa từng từ chối cô bất cứ điều gì.
Anh có thể không hề do dự từ chối những yêu cầu vô lý của Thương Uẩn và Thương Thấm, nhưng đối với Sầm Tô, có lẽ vì đã quen chiều theo ý cô, nên rốt cuộc anh vẫn không thể nói ra lời từ chối khéo léo.
Thương Quân:【Lần này muốn ăn ở đâu?】
Sầm Tô:【Chọn một nhà hàng Michelin ba sao hoặc hai sao đi, tốt nhất là có thể dùng bữa trong khoảng ba, bốn tiếng.】
Cô chưa bao giờ che giấu mục đích của mình, có lúc thậm chí hận không thể nói toạc ra hết, sợ anh không hiểu ý mình.
Thương Quân rất hiếm khi đi ăn cùng ai ở nhà hàng Michelin, thời gian dùng bữa quá dài, khiến anh cảm thấy mệt mỏi sau khi ăn. Mỗi lần em gái muốn ăn, anh chỉ lo đặt chỗ, rồi bảo Thương Uẩn đưa cô bé đi.
Nhưng lần này Sầm Tô muốn ăn, anh chỉ có thể đích thân đi cùng cô.
Thương Quân hỏi ý cô:【Vậy ăn nhà hàng kiểu Pháp?】
Một bữa ăn kiểu Pháp đầy đủ theo phong cách truyền thống, vừa hay phù hợp với yêu cầu về thời gian của cô.
Sầm Tô:【OK】
Sầm Tô:【Tôi không kén ăn, món Trung hay món Tây đều thích. Món cay hay món thanh đạm đều thích, ăn chay hay ăn mặn cũng không kiêng.】
Sầm Tô:【Đúng rồi, anh biết nấu ăn không?】
Thương Quân: “…..”
Thương Quân:【Hỏi cái này làm gì?】
Sầm Tô:【Có vẻ như biết một chút.】
Thương Quân:【Không biết.】
Anh lại hỏi cô muốn đi ăn hôm nào.
Giờ đây Sầm Tô là người rảnh rỗi, ngày nào cũng có thời gian.
【Xem anh tiện hôm nào, tôi hôm nào cũng được. Dù sao nhìn là biết tôi là người không cần đi làm mà.】
Thương Quân bị câu cuối cùng của cô chọc cười, chính là câu anh đã từng trêu cô trước đó.
Anh xem lịch trình cuối tuần, tối thứ bảy không có buổi tiệc xã giao nào, anh liền nói trước với cô:【Thứ bảy tuần này. Tôi bảo tài xế đi đón cô.】
Sầm Tô:【Được.】
Cô lại nhắc anh đừng quên dặn tài xế đến lấy trà hoa hồng.
Chiều hôm đó cô nhận được điện thoại của tài xế nói đã dưới tòa nhà, hỏi cô ở tầng mấy để anh ta đi lấy.
Sầm Tô không muốn làm phiền để tài xế phải lên tận nơi: “Tôi mang xuống cho.”
Cô xách hai chiếc túi đi xuống dưới tòa nhà.
Mẹ gửi cho cô bốn hũ trà hoa, nói là tặng mỗi quý nhân hai hũ, chuyện tốt nhân đôi.
Ngay cả túi xách tay mẹ cũng chuẩn bị sẵn, là loại túi đặt làm riêng có in logo của nhà nghỉ của họ. Lần này gửi trà hoa hồng mẹ tiện thể gửi thêm mấy cái qua.
Kiểu túi đặt làm riêng này đã có hơn chục năm nay, mỗi khách lưu trú của Sầm & Cen sau khi trả phòng đều được mẹ tặng một túi đặc sản và đồ ăn vặt địa phương của Hải Thành.
Có rất nhiều khách lưu trú khen logo của nhà nghỉ thiết kế đặc biệt, trông khá mới mẻ.
Logo là do chính tay mẹ thiết kế, bà ngoại nói năm đó mẹ tốn bao nhiêu tiền ra nước ngoài du học, cuối cùng cũng thiết kế được cái logo cho nhà nghỉ, coi như không uổng công du học.
Mỗi lần bà ngoại nói vậy trong nhà lại vang lên tiếng cười đùa, mẹ cũng cười theo.
Những cánh hoa hồng do chính tay mẹ phơi khô kết hợp với chiếc túi tự thiết kế, điều quý giá nhất là tấm lòng.
Hai túi trà hoa hồng, một túi của Thương Quân, túi còn lại của Ngu Thệ Thương.
Nhưng cô rất khó để gặp được người kia, nên cô bảo tài xế mang cả hai túi đi, nhờ Thương Quân đưa hộ.
Từ phòng họp trở về văn phòng, Thương Quân thấy trên bàn có hai túi giấy.
Cách pha được viết tay trên một tờ ghi chú, dán trên thân hũ.
Anh bóc tờ ghi chú ra, nét chữ nhẹ nhàng, uyển chuyển, chắc hẳn là do mẹ Sầm Tô viết.
Theo hướng dẫn, anh pha một cốc trà.
Là lần đầu tiên pha thử nên anh chưa quen tay, cánh hoa hồng chưa bung nở hết nhưng màu nước trà miễn cưỡng tạm được, một màu hồng nhạt dịu dàng.
Vừa nhấp được một ngụm thì điện thoại reo.
Giang Minh Kỳ gọi điện đến, nói đang ra ngoài làm việc, tiện thể ghé văn phòng anh ngồi uống chén trà.
“Bao giờ đến?”
“Đã đến rồi.”
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa đã vang lên.
Thương Quân: “…..”
Giang Minh Kỳ chưa bao giờ coi mình là người ngoài, bước thẳng vào đi về phía ghế sô pha ngồi xuống: “Lâu lắm rồi không gặp anh.”
Thương Quân nói: “Bây giờ thấy rồi.”
Ngụ ý là anh ta có thể rời đi.
Giang Minh Kỳ cười, nói vẫn chưa uống trà.
Anh ta vốn là kiểu bạn bè lêu lổng của Thương Uẩn, nên ở chỗ Thương Quân luôn không được chào đón.
Nếu không phải để dò hỏi chuyện của Sầm Tô, anh ta chẳng đời nào tự đến đây làm phiền.
Mùi hoa hồng nhè nhẹ thoang thoảng lan tỏa từ tủ trà.
“Sao lại có mùi nước hoa thế?” Giang Minh Kỳ nhìn xung quanh tìm nguồn mùi, xoay người lại, anh ta thấy cốc thủy tinh trên tủ trà có màu hồng: “Trà gì đây anh? Em chưa từng uống bao giờ.”
Thương Quân chỉ nói: “Người khác tặng.”
Anh không rảnh pha trà cho Giang Minh Kỳ: “Muốn uống thì tự pha đi.”
Giang Minh Kỳ muốn nhân cơ hội này làm ấm bầu không khí, đứng dậy đi đến trước tủ trà.
Anh ta chưa đến Hải Thành bao giờ nên không biết logo nhà nghỉ nhà Sầm Tô, cho dù túi giấy kia có để ở ngay trước mặt anh ta cũng không liên tưởng đến.
Tờ giấy ghi chú ở bên cạnh nhưng anh ta lười pha theo hướng dẫn ghi trên đó, chỉ rửa sơ trà rồi đổ thẳng nước nóng vào.
“Nghe Thương Uẩn nói trung tâm siêu tính toán sắp đi vào hoạt động rồi.”
“Ừ.”
“Thâm Quyến cũng coi như là nửa căn cứ của anh, sau này qua đó ăn uống vui chơi anh không tính bao hết sao?”
“Sức ăn của cậu lớn, tôi không bao nổi.”
Giang Minh Kỳ bật cười.
Anh ta uống một ngụm trà, trừ mùi hương thanh nhẹ ra thì không có gì khác biệt so với các loại trà hoa khác, vẫn là cà phê hợp với khẩu vị của anh ta hơn.
Không hiểu sao, trà hoa hồng này lại khiến anh ta nhớ đến Sầm Tô.
Cô không thích uống cà phê, trà hoa là món cô yêu thích.
Điều này có chút giống với Thương Quân.
Thương Quân ngồi trước máy tính, hỏi: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Anh ta và Thương Uẩn giống nhau, chẳng bao giờ làm gì mà không có lợi.
“Không có chuyện gì quan trọng.” Giang Minh Kỳ dựa vào tủ trà, suy nghĩ xem nên hỏi như nào.
Thương Quân nhìn đồng hồ: “Nếu không có chuyện gì, cậu cứ tự nhiên. Mười phút nữa tôi có cuộc họp video.”
Đây không phải cố ý hạ lệnh đuổi khách, mà mấy ngày gần đây lịch họp của anh kín mít. Ngay sau đó là cuộc họp trực tuyến với bên Tinh Hải Toán Lực.
Nghe nói sắp họp, Giang Minh Kỳ buộc phải lên tiếng.
Nhớ mãi không quên người phụ nữ đã đá mình, bản thân anh ta cũng cảm thấy bẽ mặt.
“Đúng rồi, anh có biết Sầm Tô của Y tế Tần Vận không?”
Lời mở đầu quen thuộc như vậy, Thương Uẩn đã từng dùng với anh.
Thương Quân nhìn anh ta: “Biết.”
“Bạn gái cũ của em.”
“Tôi biết.”
Nếu đã biết, vậy chuyện anh ta và Sầm Tô quen nhau không cần nói nhiều nữa.
“Thương Uẩn nói gần đây cô ấy lại nhìn trúng một người trong giới của chúng ta, em hỏi là ai nhưng cậu ta lại giữ bí mật không nói. Em dò hỏi một vòng cũng không nghe ngóng được gì, thế nên mới tới hỏi anh.”
Giang Minh Kỳ nhấp một ngụm trà hoa nhàn nhạt: “Biết là ai rồi, sau này cố gắng gặp mặt thì tránh khỏi sự ngại ngùng.”
Thương Quân nói: “Vậy sau này đỡ phải gặp cậu nhiều rồi.”
“… Không phải, chỉ là em không muốn gặp tình địch chứ không phải không đến câu lạc bộ —” Giang Minh Kỳ vốn dĩ còn đang cười, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng, anh ta lập tức phản ứng lại, ngạc nhiên nhìn anh.
Thương Quân thẳng thắn thừa nhận: “Người Thương Uẩn muốn giới thiệu là tôi.”
“…..”
Mặc dù Giang Minh Kỳ cảm thấy bất ngờ nhưng rất nhanh đã chấp nhận sự thật này.
Như vậy mọi chuyện đã được lý giải.
Người bình thường rất khó từ chối Sầm Tô, kết quả Thương Uẩn giới thiệu lâu như vậy vẫn không có bất cứ tiến triển gì, còn nói là không quá thuận lợi.
Nếu như là Thương Quân thì cũng không có gì lạ.
Để Thương Quân yêu đương, hay trước đó khuyên anh ta không yêu đương, thì độ khó đều ngang ngửa nhau.
“Thương Uẩn gài bẫy anh như vậy, cậu em trai này đúng là không thể chấp nhận được!”
Thương Quân nhìn anh ta với ánh mắt sâu xa: “Quên mất trước đây cậu từng khuyên tôi thế nào rồi sao? Nói có người em trai tốt như Thương Uẩn là phúc phần của tôi.”
“…..”
Giang Minh Kỳ cười ha ha.
Anh ta quay sang nói: “Anh không hẹn hò là đúng. Trước đây nếu như em có được một nửa sự kiên định của anh, thẳng thừng từ chối cô ấy, thì chuyện bị đá cũng không đến nỗi xảy ra với em.”
Thương Quân hiếm khi hỏi chuyện tình cảm của người khác: “Cô ấy để ý cậu trước sao?”
“Coi như là vậy, cô ấy nói muốn yêu.”
Nhắc đến chuyện cũ, Giang Minh Kỳ không hề che giấu: “Thật ra em cũng để ý cô ấy.”
Dù sao Thương Quân cũng chẳng có tình cảm nam nữ với cô, đã từ chối cô, nên liên quan đến chuyện tình cảm trước đó của mình và Sầm Tô, anh ta cũng nói thêm mấy câu: “Lúc đối xử tốt với em đúng là thật lòng, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô ấy làm dự án, nói chia tay là chia tay.”
Thương Quân rất khó tưởng tượng cô lại đối xử tốt với người khác.
Lúc ở cùng anh, cô chỉ biết chọc tức anh.
Uống xong trà hoa, Giang Minh Kỳ đặt cốc xuống rồi tạm biệt: “Anh làm việc đi, không cản trở anh họp.”
Thương Quân không chỉ không tiễn mà còn nhắc anh ta đóng cửa cẩn thận.
Người vừa đi, bên tai lập tức trở nên yên tĩnh.
Mong Giang Minh Kỳ nói được làm được, sau này có thể bớt gặp nhau.
Uống xong cốc trà, trước khi bắt đầu cuộc họp, anh rót thêm nửa cốc nước nóng nữa.
Lúc Ngu Thệ Thương trực tuyến, anh đã nhìn thấy ngay cốc trà hoa màu hồng, cách hoa hồng nở bung trong cốc thủy tinh trong suốt khiến người ta thích mắt.
Phòng họp đã có khá nhiều người, anh ta không nhắc tên Sầm Tô, chỉ hỏi: “Trà hoa hồng của nhà nghỉ sao?”
“Sao anh biết?”
“Trà hoa trong ảnh của khách lưu trú không khác gì trà trong cốc của cậu.”
“Nhìn kỹ thế sao?” Thương Quân đặt túi giấy chưa bóc trước ống kính: “Cô ấy tặng hai phần, của anh một phần.”
Ngu Thệ Thương không khỏi bất ngờ: “Tôi được hưởng ké của cậu sao?”
Thương Quân: “Ngược lại mới đúng, cô ấy đặc biệt cảm ơn anh, tiện thể mang tặng tôi.”
Những người khác nghe mà không hiểu chuyện gì, không rõ hai vị sếp có quan hệ gì với nhà nghỉ.
Chiều thứ bảy, sau khi Sầm Tô ngủ trưa dậy bắt đầu trang điểm.
Đã rất lâu cô không còn cảm giác hẹn hò.
Trong thời gian làm dự án, gần như cô không có thời gian trang điểm, thường xuyên ngủ lại ở văn phòng. Hôm sau thức dậy rửa mặt xong là vác mặt mộc đi thẳng đến phòng thí nghiệm.
Cũng may lúc cô trang điểm và lúc để mặt mộc không quá khác biệt.
Đang kẻ mắt thì điện thoại reo, Thương Thấm gọi điện đến.
Trước khi đến Thâm Quyến xem nhà, bọn họ đã hẹn lúc nào cô về sẽ cùng nhau ăn cơm, nhưng Thương Thấm và chồng cô ấy đột nhiên phải quay về Thượng Hải có việc nên buổi tụ tập đành phải lùi lại.
Điện thoại vừa kết nối, giọng vui vẻ của Thương Thấm truyền đến: “Tôi đã về rồi đây, tối nay cô rảnh không? Đi dạo phố xong đi ăn nhé.”
“Tối nay không được rồi, tôi có hẹn đi ăn với anh cả cô.”
“Ồ~~~”
Thương Thấm cố ý kéo dài giọng.
Hai người cùng bật cười.
Sầm Tô cười run cả tay nên kẻ mắt không chuẩn, không hoàn hảo bằng bên còn lại.
Nhưng cũng tạm chấp nhận được.
Thương Thấm kìm nén sự tò mò của mình lại, không hỏi thăm xem bọn họ đã tiến triển đến bước nào: “Vậy hẹn hò vui vẻ nhé. Hôm nào chúng ta ăn cũng được, đợi cô đến Thâm Quyến rồi hẹn cũng được.”
Lại nói thêm mấy câu về chuyện thuê nhà rồi mới cúp máy.
Từ trang điểm cho đến phối giày và túi, Sầm Tô mất gần một tiếng rưỡi đồng hồ.
Phá vỡ kỷ lục chuẩn bị cho các buổi hẹn hò trước đây của cô.
Vừa qua năm giờ tài xế đã đến.
Trước khi ra khỏi nhà Sầm Tô nhìn vào gương kiểm tra lại, tiện tay chụp ảnh gửi cho mẹ xem.
Sầm Tông Y:【Đẹp đến mức mẹ suýt không nhận ra con.】
Sầm Tông Y:【Đây là đi hẹn hò sao?】
Sầm Tô:【Không phải, đi ăn tiệc chia tay thôi mà~】
Sầm Tông Y là người từng trải, bà nhìn thấu:【Xem ra trong đó có người khá đặc biệt rồi.】
Sầm Tô:【Có người con muốn nắm nhưng chưa nắm được.】
Sầm Tông Y chọc cho con gái vui:【Đi luyện cổ tay đi con.】
Sầm Tô vừa cười trả lời mẹ, vừa xách túi ra khỏi nhà.
Tài xế đã đến đây hai lần nên đã quen đường, lái thẳng xe dừng bên cổng tòa nhà.
Sầm Tô biết Thương Quân sẽ không đi theo đón, nên lúc tài xế mở cửa nhìn thấy hàng ghế sau trống không, cô không hề ngạc nhiên. Sau khi cảm ơn tài xế, cô liền lên xe.
【Anh đến chưa?】Cô gửi tin nhắn hỏi Thương Quân.
Thương Quân trả lời rất nhanh:【Anh đến rồi.】
Sầm Tô:【Tôi vừa xuất phát, thế không phải anh sẽ phải đợi tôi hơn hai mươi phút sao? Ngại quá.】
Thương Quân:【Không sao, anh rất vinh hạnh.】
Cô không trả lời nữa.
Mấy giây sau, khung trò chuyện xuất hiện thêm một dòng chữ nhỏ:
“Sầm & Cen” chọc bạn
Cách vài giây sau đó.
“Sầm & Cen” chọc bạn
Thương Quân:【Anh muốn xem xem cô có thể chọc bao nhiêu lần.】
Sầm Tô cười, dù sao cũng rảnh rỗi, tiếp tục bấm vào ảnh đại diện của anh.
Cho đến khi màn hình điện thoại của Thương Quân đầy thông báo “Sầm & Cen” chọc bạn.
Chưa từng có ai giống cô, ở chỗ anh có thể thoải mái làm mọi điều mình thích, còn anh thì cứ dung túng cô như vậy.
Thương Quân:【Ảnh đại diện sắp bị cô chọc nát rồi đây.】
Cách một màn hình, nhưng Sầm Tô vẫn có thể cảm nhận được sự bất lực của anh.
Nhưng cho dù như vậy, anh cũng không bảo cô dừng lại hay đừng chọc nữa.
Cô chủ động dừng lại:【Anh đếm được bao nhiêu lần rồi?】
Thương Quân:【26.】
Sầm Tô không ngờ anh đếm thật:【Lần sau cố gắng gấp đôi nhé~】
Thương Quân:【Bao giờ cô mới đi làm vậy?】
Sầm Tô bật cười, anh đang mong cô mau bận rộn trở lại đây mà.
【Đúng rồi, anh uống trà hoa chưa?】
Thương Quân:【Thử rồi, khá ngon.】
Mấy hôm nay đều là thư ký pha cho anh, cách pha đúng chuẩn nên từng cánh hoa bung nở hết cỡ, chồng từng lớp trong cốc, tựa như những bông hoa hồng tươi nở rộ.
Nói chuyện với người mình thích thời gian trôi qua rất nhanh. Sầm Tô cảm giác chưa nói được mấy câu mà hai mươi phút đã trôi qua, chiếc Phantom đã dừng dưới nhà hàng.
【Tôi đến rồi.】
Thương Quân vô thức nhìn về phía cửa nhà hàng, khoảng hai, ba phút sau, cô cũng ung dung bước tới.
Hôm nay cuối cùng cô cũng đổi tông màu, áo khoác cashmere màu be với kiểu dáng đơn giản, phối bên trong là chiếc váy dài màu champagne nhạt, rộng rãi và thoải mái. Màu sắc này mặc trên người cô vừa gợi cảm, lại không làm mất đi vẻ thanh lịch.
Người ta hay nói người đẹp nhờ lụa, nhưng điều này hoàn toàn ngược lại với cô, chính nhan sắc của cô đã làm bộ trang phục trở nên hoàn hảo hơn.
Nhân viên phục vụ dẫn cô vào chỗ, mang nước lên rồi rời đi.
Sầm Tô chỉ vào quần áo của mình: “Lần này nhìn ra điểm khác biệt rồi chứ?”
Thương Quân gật đầu, từ kiểu dáng đến màu sắc đều khác hẳn với bộ đồ đi mua sắm lần trước.
Sầm Tô ung dung cầm cốc nước lên, vừa uống vừa thoải mái nhìn trang phục anh mặc.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng kiểu Pháp với tay áo gấp đôi, phối cùng khuy măng sét đá đen.
Áo sơ mi của anh đa phần đều là màu trắng, áo khoác ngoài đa số là màu xanh than hoặc đen.
Với người vốn đã có khí chất, màu đen phối với màu trắng càng làm tăng thêm vẻ lịch lãm.
Thương Quân: “Đang nhìn gì thế?”
Sầm Tô mỉm cười, ánh mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ.
Cô uống một ngụm nước rồi mới ung dung nói: “Đang nhìn xem đồ hôm nay anh mặc có phải cũng là đồ mới không”.
“…..”
Chưa bao giờ anh lại cạn lời như vậy.
Không biết giải thích thế nào, Thương Quân chỉ mỉm cười.
Sau khi trêu chọc, Sầm Tô chuyển chủ đề, quay lại chuyện của bản thân: “Cuối tuần sau tôi đi rồi.”
Thương Quân: “Tìm được công ty tiếp theo chưa?”
“Chưa. Mấy công ty muốn mời tôi nhưng tôi đều không có ý định, trước tiên cứ sắp xếp ổn thỏa cho bà ngoại rồi tính tiếp.”
Chính cô cũng muốn điều chỉnh lại một khoảng thời gian.
Từ nhỏ đến lớn gần như cô chưa bao giờ dừng lại, lúc nhỏ dốc sức học hành, sau khi tốt nghiệp thì cật lực làm việc, chỉ vì để kiếm thêm chút tiền sớm trả hết nợ cho gia đình.
Năm ngoái trả nợ xong, cuối cùng cô cũng có một mối tình nhẹ nhàng, chính là mối tình với Giang Minh Kỳ.
Lúc cô nói chuyện Thương Quân vẫn luôn nhìn vào mắt cô.
Chỉ có lúc cô nói về bà ngoại, trong mắt cô mới hiện lên cảm xúc chân thật.
Thời gian còn lại không phải không có cảm xúc thật, nhưng rất khó có thể nhận ra.
Sầm Tô tưởng anh nhìn ra hai bên kẻ mắt của cô không đều: “Rõ ràng vậy sao?”
Thương Quân không hiểu chuyện gì: “Cái gì rõ ràng cơ?”
“Không phải anh đang nhìn kẻ mắt của tôi sao?”
“… Không phải.”
Sầm Tô vô thức nhận ra mình đã hiểu lầm, vừa rồi đối phương chỉ đang tập trung nghe cô nói.
Cô chỉ vào đuôi mắt hai bên: “Hai bên có phải khác nhau rõ rệt lắm không?”
Thương Quân nhìn về phía cô, đôi mắt sâu thẳm sáng lấp lánh.
Giúp cô nhìn lớp trang điểm và tập trung nhìn vào mắt cô, lắng nghe cô nói là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Vế trước là sự thân mật, vế sau là vì tôn trọng.
Anh cũng không qua loa, nghiêm túc nhìn rồi trả lời: “Không rõ lắm”.
Sầm Tô mở điện thoại ra nhìn vào camera, nhìn kỹ đường kẻ mắt rồi giải thích rằng lúc trang điểm nghe điện thoại nên vẽ không cân.
“Nếu như không phải không còn thời gian, tôi đã vẽ lại rồi.”
Thương Quân buột miệng hỏi: “Trang điểm mất bao lâu vậy?”
“Khoảng gần một tiếng.”
“Trang điểm lâu như vậy không cảm thấy phiền?”
“Chính vì rất phiền nên càng muốn để anh nhìn rõ, nếu không chẳng phải vô ích sao?”
“…..”
Thương Quân không khỏi bật cười.
Sầm Tô cất điện thoại vào trong túi, cầm cốc lên chậm rãi uống từng ngụm nhỏ.
Ưu điểm khi hai người đi ăn cùng nhau chính là có thể tùy ý nói bất cứ chủ đề nào.
“Tôi cảm thấy anh không công bằng với tôi.”
Thương Quân ngẩng lên: “Không công bằng chỗ nào?”
“Tôi chưa tỏ tình, chưa nói gì hết mà anh đã từ chối tôi, đương nhiên là không công bằng.”
Cô nhìn anh: “Tôi vẫn chưa nói với anh là tôi thích anh nữa mà.”