Chương 15: Bữa tiệc chia tay này còn ăn không? Chỉ riêng hai ta.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 15: Bữa tiệc chia tay này còn ăn không? Chỉ riêng hai ta.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh sẵn lòng cho cô mượn vệ sĩ riêng, đương nhiên Sầm Tô không từ chối.
Cô thoải mái chấp nhận: “Cung kính không bằng tuân mệnh.”
Thương Quân đáp: “Cô cũng có thể cung kính mà.”
Sầm Tô khẽ cong môi: “Tôi sẽ không khách sáo với anh đâu.”
“Tôi liên lạc với vệ sĩ của anh bằng cách nào?” Cô chuyển chủ đề.
Thương Quân đáp: “Tôi sẽ bảo cậu ấy đi tìm cô. Bất cứ chuyện gì cô giao cho cậu ấy làm, không cần nói với tôi, cậu ấy cũng sẽ không báo cáo lại với tôi.” Anh ngừng một lát rồi nói tiếp: “Đương nhiên, nếu cô muốn dò hỏi chuyện của tôi thì lại là chuyện khác.”
Sầm Tô trấn an anh: “Tôi sẽ không dò hỏi người khác. Muốn biết thông tin của anh, anh ở đâu, tôi sẽ hỏi thẳng anh.”
Hỏi thẳng anh thì có thể nói chuyện được nhiều hơn, lại còn đảm bảo thông tin chính xác, tại sao lại không làm chứ?
Thương Quân nhìn đồng hồ, hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Không. Còn anh thì sao? Đã xong việc chưa?”
Thương Quân 'ừ' một tiếng đáp lại.
Sầm Tô ngồi cạnh cửa sổ, lúc này lại có tâm trạng ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Cô cũng nhìn đồng hồ, nói với đầu dây bên kia: “Không lẽ mười giờ anh đã ngủ rồi sao?”
“… Cô muốn nói gì?”
“Nếu anh không vội nghỉ ngơi, nói chuyện với tôi thêm vài phút nhé.”
Thương Quân nửa đùa nửa thật: “Nói chuyện với cô, Thương Uẩn và Thương Thấm chẳng khác nào tự rước bực vào người.”
Sầm Tô mỉm cười, hứa: “Tôi sẽ không chọc tức anh đâu.” Cô dựa vào ghế sô pha, vừa ăn hoa quả khách sạn tặng vừa trò chuyện. Lâu rồi cô mới thoải mái như vậy. Nhưng cô vẫn cảm thấy đĩa hoa quả này bày không đẹp bằng mẹ cô bày.
Lời cam đoan của cô, Thương Quân không tin.
Ngày nào Thương Thấm và Thương Uẩn cũng hứa hẹn như vậy.
Nhân lúc cô đang ăn, anh gửi số liên lạc của vệ sĩ cho cô.
“Cô lưu lại đi.”
“Được.” Lúc Sầm Tô lưu số điện thoại, cô mới phát hiện nửa tiếng trước mình đã nhận được tin nhắn hoàn tiền từ nền tảng đặt phòng.
Phí đặt phòng của cô đã được hoàn lại về tài khoản gốc.
Lý do hoàn tiền: Quá hạn chưa nhận phòng.
“Chủ tịch Ngu hoàn tiền phòng cho tôi rồi, ngại quá.”
“Không cần ngại. Anh ta tính vào tài khoản của tôi.”
“…..”
Sầm Tô không định chuyển tiền cho anh, vì làm vậy rõ ràng là khách sáo mà chưa chắc anh đã nhận.
“Đợi mấy hôm nữa tôi bận xong, tôi sẽ đi chọn quà cho anh, coi như tiền phòng và tiền bữa ăn. Anh không được từ chối đâu đấy.”
“Vậy tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa.” Cô chủ động kết thúc cuộc trò chuyện.
Sầm Tô khóa điện thoại, dựa vào ghế sô pha nhắm mắt thả lỏng.
Hôm nay thật vô cùng trọn vẹn: gặp được Thương Quân, làm quen với Ngu Thệ Thương, lại còn sắp có được toàn bộ tài liệu của Y tế Tân Duệ.
Sáng sớm hôm sau, vệ sĩ liên lạc với cô, hỏi cô có gì dặn dò.
Nói chuyện qua điện thoại không tiện, hai người hẹn gặp ở nhà hàng ăn sáng.
Hôm qua, vệ sĩ nhận được chỉ thị từ sếp mình, vô cùng bất ngờ. Nhưng chỉ ngạc nhiên mấy giây, sau đó anh ta lại cảm thấy lần này sếp phá lệ cũng thật hợp tình hợp lý.
Anh ta vừa ngồi xuống thì Sầm Tô cũng đến.
Từ lần đầu tiên cản cô không cho lại gần sếp mình, đến hôm nay lại phải nghe cô phân phó, tất cả chỉ diễn ra vỏn vẹn trong nửa tháng.
Cũng coi như là người quen cũ, nên họ không nói mấy lời xã giao khách sáo.
Sầm Tô nói thẳng: “Tôi muốn biết tình hình sức khỏe của ông cụ Triệu, cổ đông của Y tế Tân Duệ. Ngoài ra, tất cả thành viên trong gia tộc họ đang nắm giữ chức vụ gì trong công ty, mạng lưới quan hệ của họ ra sao, đặc biệt là Triệu Tuân.”
“Nếu Tân Duệ có cuộc tuyển chọn nội bộ, cũng để ý giúp tôi nhé.”
Vệ sĩ gật đầu, ghi lại từng điều.
Về bố của Khang Kính Tín, Sầm Tô nói cô chỉ cần thông tin chi tiết về việc kinh doanh của ông ta, còn chuyện gia đình thì cô không quan tâm.
Thậm chí cô còn không biết vợ hiện tại của ông ta là ai, và có mấy đứa con.
Vì không quan tâm nên cô cũng không muốn tìm hiểu.
Ăn sáng xong, Sầm Tô gọi xe để đi gặp Tiểu Khâu.
Tiểu Khâu giúp cô chọn ra bốn căn nhà ở các khu khác nhau, và việc xem hết mấy căn nhà đó đã tốn mất nửa ngày.
Cô thích căn hộ thứ ba: ba phòng gọn gàng, nội thất mới đến chín mươi phần trăm và được giữ gìn cẩn thận. Thiết kế theo phong cách gỗ tự nhiên, đây cũng là phong cách bà ngoại cô thích.
Phòng khách có cửa sổ sát đất hướng thẳng ra biển, với tầm nhìn bao quát.
Căn nhà không gần mặt đường, khá yên tĩnh.
Cô vừa nhìn thấy căn nhà này đã thích ngay, giống như lần đầu tiên nhìn thấy Thương Quân vậy.
Tiền thuê đắt nhất trong số bốn căn, nhưng vì thích nên đắt hơn một chút cũng không sao.
Ngay chiều hôm đó, cô đã ký hợp đồng, thanh toán tiền thuê và tiền đặt cọc.
Tiểu Khâu tiễn cô ra cổng, nhiệt tình nói: “Nếu chuyển nhà cần gì, cứ tìm tôi nhé.”
Ra khỏi công ty môi giới, Sầm Tô nhận được điện thoại từ vệ sĩ, mang đến tin vui đầu tiên trong ngày: ông cụ Triệu đã qua giai đoạn nguy hiểm, tạm thời không có gì đáng lo.
Còn những tài liệu liên quan đến Y tế Tân Duệ, vệ sĩ nói sẽ gửi lại cho cô sau khi tổng hợp xong.
“Báo cáo thường niên của Tân Duệ đã có, năm ngoái lợi nhuận khá tốt.” Trước khi cúp điện thoại, vệ sĩ bổ sung thêm một câu.
Mặc dù Tân Duệ không còn liên quan gì đến cô nữa, nhưng cô vẫn hy vọng Tân Duệ ngày càng tốt hơn, bởi nó đã từng chứa đựng tất cả ước mơ của ông ngoại cô.
Sầm Tô ở Thâm Quyến ba ngày, đến chiều thứ ba thì bay về Bắc Kinh.
Thương Quân về sớm hơn cô một ngày, tối hôm qua đã hạ cánh xuống Bắc Kinh để tối nay tham gia tiệc sinh nhật của một người bạn.
Anh không thích tụ tập náo nhiệt, nhưng mỗi năm đến sinh nhật anh, Thương Uẩn đều sẽ gọi tất cả mọi người trong giới đến chúc mừng anh.
Cậu em này cũng không hẳn là vô dụng, vì nhớ hết sinh nhật của tất cả mọi người trong nhà, lần nào cũng chuẩn bị chu đáo.
Người khác mừng sinh nhật, anh đương nhiên phải đáp lễ qua lại.
Chưa đến sáu giờ, anh nhận được tin nhắn của Thương Uẩn, nhắc anh đừng quên đến dự.
Thương Quân vẫn đang ở công ty. Sau khi nhìn thấy tin nhắn, anh tắt máy tính và lên đường đến bữa tiệc sinh nhật.
Lúc này Thương Uẩn đã ở câu lạc bộ. Anh ta tưởng mình đã đến sớm, nào ngờ vừa đẩy cửa phòng riêng ra thì bên trong đã nhốn nháo cả lên.
Anh ta không đến bàn đánh bài góp vui, chỉ liếc mắt một cái đã thấy Giang Minh Kỳ nằm ì trên sô pha nhấp rượu vang.
“Sao trông như sắp chết thế?” Thương Uẩn đá nhẹ anh ta một cái.
Giang Minh Kỳ không thèm ngẩng lên: “Đang chỉnh lại chênh lệch múi giờ, làm sao mà tràn đầy sinh lực được chứ?”
“… Chênh lệch có hai tiếng thôi mà cậu chỉnh cả tuần à?”
Chưa thấy ai từ Úc về mà phải đặc biệt điều chỉnh múi giờ đến mức đó.
Cuối cùng Giang Minh Kỳ cũng ngẩng lên: “Ai nói với cậu là tôi điều chỉnh múi giờ từ Úc?”
Sau khi nghỉ dưỡng ở Brisbane về, anh ta lại đi sang London công tác, vừa xuống máy bay đã vội vàng đến câu lạc bộ.
Thương Uẩn nhớ tới dòng trạng thái một tuần trước cậu ta đăng trên vòng bạn bè, rằng phí chia tay vẫn còn hơn hai mươi nghìn nữa.
“Không đủ để cậu ra nước ngoài du lịch sao, phải tự bỏ thêm tiền à?”
Giang Minh Kỳ: “…..”
Đúng là cứ chạm vào chỗ đau của anh ta.
Anh ta vô thức lắc ly rượu đế cao trong tay, trầm ngâm nhìn Thương Uẩn: “Không phải cậu muốn giới thiệu bạn trai cho cô ấy sao? Thành công rồi à?”
Thương Uẩn: “Không thuận lợi lắm.”
Lúc này, tâm trạng Giang Minh Kỳ thoải mái hơn hẳn. Mặc dù anh ta cảm thấy Sầm Tô là người phụ nữ vô tâm, đã ngăn Thương Uẩn đừng giới thiệu người khác cho cô, nhưng ít nhiều bản năng chiếm hữu vẫn còn.
Trong thâm tâm, anh ta vẫn hy vọng cô đừng hẹn hò với người khác.
“Cậu định giới thiệu ai? Giờ nói được rồi chứ?”
Thương Uẩn vẫn giữ bí mật: “Thành công rồi sẽ nói.”
Giang Minh Kỳ hận bản thân không đủ quyết đoán, cuối cùng vẫn hạ mình: “Hay là cậu giới thiệu tôi cho cô ấy đi?”
“…..”
Thương Uẩn không dám tin nhìn anh ta, nhìn rồi lại bật cười.
Bị đá còn chưa đủ, giờ còn không màng đến thể diện muốn nối lại tình cũ sao.
“Ngày xưa lúc cậu phong lưu, chắc chưa từng nghĩ có ngày hôm nay nhỉ.”
Giang Minh Kỳ thừa nhận, sau khi chia tay với Sầm Tô, đến bây giờ anh ta vẫn không cam lòng.
Rõ ràng anh ta đã muốn nghiêm túc, nhưng cô lại không hề do dự quay người bỏ đi.
Thương Uẩn khuyên anh ta: “Đừng có chạy theo người ta nữa. Lỡ như cậu chạy theo người ta rồi Sầm Tô gọi điện bảo tôi đưa cậu về, lúc đó tôi nở mày nở mặt sao? Hay là cậu nở mày nở mặt? Dù sao thì tôi cũng không muốn làm người mất mặt.”
“Nếu cậu muốn đuổi theo người ta, tôi nói trước với cậu, tôi sẽ đưa số điện thoại của ông cậu cho Sầm Tô để ông cụ lôi cậu về đấy.”
Giang Minh Kỳ tức đến bật cười, cười đến mức không uống nổi rượu, đành đặt ly rượu vang sang một bên.
Anh ta chỉ tay về bàn bài bên kia, bảo Thương Uẩn muốn đi đâu thì đi, đừng có quấy rầy anh ta.
Buồn ngủ cộng thêm tác dụng của rượu, anh ta dựa vào sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lúc Thương Quân bước vào phòng riêng, Giang Minh Kỳ đã ngủ.
Thương Uẩn đưa ly rượu vang cho anh cả, sau đó cúi người đẩy người đang nằm trên ghế sô pha, nhưng đối phương không có phản ứng gì.
Anh ta cố ý khiêu khích anh trai: “Tâm trạng Giang Minh Kỳ không tốt, uống say ngủ rồi. Cậu ta nói định đi tìm Sầm Tô tái hợp.”
“Dù sao Sầm Tô cũng từng thích cậu ta, lại là người yêu cũ quen lâu nhất của cậu ta. Bây giờ cậu ta lại nguyện ý đi dỗ Sầm Tô, tình xưa tái hợp không phải là không thể.”
Thương Quân nhìn Giang Minh Kỳ đang nằm trên ghế sô pha, sau đó nhìn về phía em trai mình: “Giục anh đến đây chỉ muốn nói mấy lời này thôi à?”
“Anh thấy em nhiều chuyện đúng không? Đợi bọn họ quay lại, lúc anh hối hận sẽ chẳng thấy em nhiều chuyện nữa đâu.” Thương Uẩn cụng ly với anh trai, rồi không phí lời nữa, quay người đi sang bàn bài góp vui.
Thương Quân thong thả nhấp một ngụm rượu vang, không ngờ đến bây giờ em trai vẫn chưa từ bỏ ý định gán ghép anh với Sầm Tô.
Tình yêu lâu dài anh còn chưa từng nghĩ đến, chứ đừng nói là mối tình ngắn ngủi một hai tháng.
Giang Minh Kỳ tỉnh dậy hai tiếng sau, lúc này nhân vật chính của bữa tiệc đã thổi nến và cắt bánh xong.
Anh ta được chia một bộ dụng cụ ăn, nhưng không có bánh kem.
Nhìn quanh phòng riêng, anh ta không thấy bóng dáng Thương Quân đâu.
Anh ta vốn định hỏi thăm từ chỗ Thương Quân xem rốt cuộc Thương Uẩn đã giới thiệu ai cho Sầm Tô.
Anh ta hỏi nhân viên phục vụ xem Thương Quân có đến không.
Nhân viên phục vụ nói với anh ta rằng sếp Thương vừa rời đi không lâu.
Lần này ngủ thật không đúng lúc, đã bỏ lỡ bánh kem, lại bỏ lỡ cả Thương Quân.
Thương Quân rời khỏi bữa tiệc trước vì có một cuộc họp video quan trọng. Xe đang chạy trên đường vòng, anh chống tay lên trán ấn mạnh. Trong phòng riêng ồn ào khiến anh đau đầu, mà Thương Uẩn lại là người cười nói to nhất.
Cả tối nay anh nghe chuyện tình ngày xưa của Giang Minh Kỳ và Sầm Tô, mọi người tranh nhau kể.
“Bạn gái cậu ta là người ở đâu thế?”
“Hình như là người Hải Thành.”
“Xinh đẹp đến mức nào mà khiến Giang Minh Kỳ miễn nhiễm với cả gái xinh rồi.”
“Không rõ, chưa gặp bao giờ.”
“Họ hẹn hò bao lâu?”
“Năm mươi tám ngày, nghe nói là mối tình lâu nhất của cậu ta.”
“Năm mươi tám ngày mà còn là lâu nhất sao? Coi như Giang Minh Kỳ gặp phải đối thủ rồi, đáng đời! Lúc cậu ta theo đuổi chắc chỉ nghĩ làm thế nào để đá đối phương, không ngờ người ta còn không thủy chung bằng cậu ta.”
“Cũng không tính là cậu ta theo đuổi trước, hai người đều thích nhau.”
…..
Mãi đến khi xe dừng ở tầng hầm chung cư, Thương Quân mới cảm thấy đầu mình dần yên tĩnh lại.
Trước đó cô còn nói với anh, rằng ở bên cô, anh khác với tất cả mọi người.
Lời tán tỉnh này chắc cũng không phải ngoại lệ với Giang Minh Kỳ.
Vào thang máy, anh mở điện thoại kiểm tra tin nhắn.
Trong khung trò chuyện với Sầm Tô hiển thị dòng chữ:
“Sầm&cen” chọc bạn
Anh không biết cô tìm anh muốn nói chuyện gì.
Đợi hơn mười phút, anh cũng không thấy cô gửi gì tiếp.
Mãi đến ngày hôm sau, vẫn không có động tĩnh gì.
Một khoảng thời gian rất dài sau đó, khung trò chuyện của hai người vẫn dừng lại ở dòng chữ “Chọc bạn”.
Lần liên lạc tiếp theo là hai tuần sau.
Sầm Tô gửi cho anh một tin nhắn dài.
Sầm Sầm:【Mẹ tôi gửi vài hũ trà hoa hồng cho tôi. Tôi tặng anh và Ngu Thệ Thương hai hũ, cách pha cũng có trong đó. Không phải đồ quý giá gì, chỉ coi như đặc sản quê tôi, đừng chê nhé. Anh bảo tài xế khi nào rảnh thì qua lấy đi.】
Thương Quân:【Được. Cảm ơn mẹ cô giúp tôi.】
Sầm Tô lại nói với anh rằng gần đây cô đang bận chuyển nhà, phần lớn đồ đạc đã chuyển đến Thâm Quyến, mấy ngày nữa cô sẽ đi.
Cô cảm thán: 【Vốn dĩ tôi muốn ăn một bữa tiệc chia tay riêng với anh, không ngờ sếp Thương lại sắp xếp trước. Vậy thì nói lời tạm biệt với anh ở đây thôi, sau này sẽ còn gặp lại.】
Thương Quân trực tiếp bỏ qua mấy chữ “sau sẽ còn gặp lại”, bởi anh biết sau này mình không tránh khỏi việc đến Thâm Quyến công tác.
Anh trả lời:【Cho dù không ăn cơm riêng thì cũng đã chơi bài riêng với cô rồi. Nếu ăn thêm bữa tiệc chia tay nữa, cô lại phải đi mua quần áo mới. Như thế này cũng tốt, đỡ tốn tiền của cô.】
Sầm Tô cười:【Không cần mua đâu, hôm đó tôi mua hai bộ, còn một bộ chưa mặc mà.】
Thương Quân: “…..”
Sầm Tô gửi tin nhắn thoại cho anh: “Vậy bữa tiệc chia tay này còn ăn nữa không? Chỉ riêng hai chúng ta thôi.”