Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Sếp Thương: Muốn bạn trai thế nào? Tôi giới thiệu cho cô.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thương Uẩn ngả người vào ghế xoay, trầm tư nhìn chằm chằm lá đơn xin nghỉ việc mấy giây.
Đầu tháng này, hợp đồng của Sầm Tô với công ty đã hết hạn, nhưng cô vẫn thản nhiên không đề cập đến việc gia hạn hợp đồng, khi đó anh ta đã có linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên là vậy.
Anh ta tắt cửa sổ email, gọi điện cho Sầm Tô: “Có tiện cho tôi biết lý do cá nhân khiến cô nghỉ việc không? Nếu tôi có thể giúp được gì, cô cứ nói.”
“Cảm ơn sếp Thương. Chủ yếu là lý do gia đình, mấy năm qua tôi chỉ chuyên tâm công việc, không có thời gian bên cạnh người nhà. Tôi cũng mệt rồi, muốn dừng lại nghỉ ngơi một thời gian.” Giọng Sầm Tô nửa đùa nửa thật: “Đã rất lâu rồi tôi không có một mối tình đàng hoàng, nếu không yêu đương, e rằng sẽ già mất.”
“Muốn tìm bạn trai như thế nào? Tôi giới thiệu cho cô.”
“…..”
Sầm Tô trêu chọc: “Sếp Thương còn có hứng thú làm bà mối sao?”
Thương Uẩn cười nói: “Nếu có thể giúp mọi người giải quyết bớt phiền toái, cũng không phải là không được.”
Anh ta trở lại vấn đề chính: “Cô muốn nghỉ phép bao lâu?”
“Không phải vấn đề nghỉ dài hay ngắn.” Sầm Tô thẳng thắn nói: “Sau khi nghỉ ngơi, tôi định đến Thâm Quyến.”
“Thâm Quyến?”
“Đúng vậy. Tôi nghỉ việc không phải vì công việc ở Tần Vận không suôn sẻ, cũng không phải vì vấn đề lương bổng, chỉ là muốn ở gần nhà hơn một chút.”
Cô biết, lý do này rất khó thuyết phục người khác, đặc biệt là kiểu người cuồng công việc, ‘thấy tiền là sáng mắt’ như cô.
Đương nhiên Thương Uẩn không tin. Mười sáu tuổi đã rời nhà một mình ra nước ngoài du học, là người luôn có chính kiến vững vàng, trong mắt chỉ có công việc, đến chuyện yêu đương cũng phải nhường chỗ, làm sao có thể vì nhớ nhà mà từ bỏ sự nghiệp được?
Nếu nói cô muốn quay về Hải Thành quê nhà tìm việc, lý do ‘muốn ở gần nhà hơn một chút’ còn miễn cưỡng chấp nhận được.
Hơn nữa, với tính chất công việc của cô, một khi bận rộn thì ở Bắc Kinh hay Thâm Quyến cũng hầu như không có gì khác biệt.
Thương Uẩn thẳng thắn: “Bên công ty kia đưa ra điều kiện gì? Tôi có thể trả cô nhiều hơn.”
“Sếp Thương, nói có thể anh không tin. Tôi vẫn chưa tìm công ty nào khác.”
Lần này đến Thâm Quyến, cô chỉ định tiếp xúc với một vài công ty, nếu mọi chuyện ổn thỏa cô cũng không vội nhận việc ngay. Cô cho bản thân nghỉ ngơi nửa năm trước, thậm chí còn có thể nghỉ ngơi dài hơn.
Thương Uẩn đáp lại lời cô: “Nếu đã như vậy, tạm thời tôi sẽ không phê duyệt đơn xin nghỉ việc, điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc bàn giao công việc của cô. Tôi cho cô hai tháng làm thời gian đệm, nếu sau thời gian đó cô thay đổi suy nghĩ và quyết định ở lại, tôi sẽ sắp xếp vị trí mới cho cô. Nếu cô vẫn quyết định đến Thâm Quyến, tôi sẽ trực tiếp phê duyệt cho cô, ngay cả cấp dưới của cô cũng có thể nghỉ việc cùng cô.”
Sếp đã rộng lượng như vậy, thể hiện đủ thành ý làm Sầm Tô vô cùng áy náy.
“Cảm ơn sếp Thương.”
“Không cần khách sáo.” Anh ta nói thật: “Tôi cũng suy nghĩ cho Tần Vận thôi.”
Nếu không thể giữ cô lại, vậy thì hai bên kết thúc êm đẹp.
Cùng làm việc trong một ngành, sau này không tránh khỏi sẽ có lúc hợp tác, mà anh ta luôn có tầm nhìn xa trông rộng. Huống hồ, những cống hiến trong những năm qua của cô dành cho Tần Vận mọi người đều có thể nhìn thấy rõ. Xét về tình và lý, không cần thiết phải làm khó nhau.
Trước khi cúp điện thoại, Thương Uẩn lại nói: “Cho dù có nghỉ việc hay không, chỉ cần ngày nào cô còn ở Bắc Kinh, để mắt đến ai trong giới, tôi sẽ mai mối giúp cô.”
Sầm Tô nói đùa: “Nếu như, người tôi nhìn trúng là sếp tổng Thương Quân cũng được sao?”
“…..”
Đây là tự bê đá đập chân mình.
Thương Uẩn bật cười: “Cô để mắt đến anh tôi đúng không? Vậy đó là vinh dự của anh tôi. Không vấn đề gì, tôi sẽ mai mối giúp cô.”
Câu sau Sầm Tô chỉ coi như câu xã giao.
Chuyện nghỉ việc vốn dĩ đã là chuyện chẳng có gì vui vẻ, nhưng giữa những câu nói đùa thoải mái và thái độ đúng mực của cả hai, cuộc gọi kết thúc trong bầu không khí nhẹ nhàng.
Đặt điện thoại xuống, cô bắt đầu thu dọn hành lý.
Sầm Tông Y đã chuẩn bị xong hoa quả đãi khách, bà mang số hoa quả còn lại cho con gái.
Ngôi nhà hai mẹ con ở chỉ cách nhà nghỉ một bức tường, có một khoảng sân nhỏ riêng.
Phòng làm việc không có ai, Sầm Tông Y gọi: “Sầm Sầm?”
“Con ở trong phòng ngủ.”
“Viết xong đơn xin nghỉ việc rồi à?”
“Vâng. Vừa gọi điện với sếp Thương.”
Nghe tiếng, Sầm Tông Y tìm đến phòng thay đồ, bà cầm một quả dâu tây trắng đút vào miệng con gái.
“Sếp Thương của con có giữ con lại không?” Bà đặt đĩa hoa quả xuống, lau tay dọn quần áo cùng con.
“Năm đó là anh ấy chiêu mộ con về, đương nhiên sẽ giữ lại. Còn nói muốn giới thiệu bạn trai cho con.” Sầm Tô gấp váy bỏ vào hành lý, nhìn mẹ: “Mẹ không tò mò vì sao đột nhiên con lại đi Thâm Quyến sao?”
“Không tò mò.” Sầm Tông Y đứng trước tủ quần áo, chọn quần áo làm việc cho con: “Nếu ngày nào đó không muốn làm nữa, cứ nghỉ việc về nhà, nhà nghỉ này là của con thừa kế.”
Sầm Tô bị chọc cười.
Sầm Tông Y lấy chiếc áo vest trắng trong tủ quần áo ra, ngẩng đầu hỏi con gái: “Cấp trên của con muốn giới thiệu bạn trai cho con sao?”
“Vâng.”
“Nhân cơ hội những tháng cuối cùng ở Bắc Kinh, muốn hẹn hò với ai thì tranh thủ đi. Cho dù là ông chủ tập đoàn của chúng con, cứ mạnh dạn mà theo đuổi.”
“…..”
Động tác của Sầm Tông Y nhanh nhẹn, gấp áo vest trắng bỏ vào hành lý: “Cho dù con muốn hẹn hò với ai, dù người đó lớn tuổi hay nhỏ tuổi mẹ đều ủng hộ con. Có một số người chỉ cần con do dự một chút thôi có thể bỏ lỡ cả đời.”
Sầm Tô bỏ áo vest trắng đó ra: “Không mang theo cái này.”
“Không phải con còn đi gặp người phụ trách của một vài công ty y tế sao?”
“Là con chọn bọn họ, không phải bọn họ chọn con. Mặc gì thoải mái là được.” Cô nối tiếp câu chuyện vừa rồi: “Mẹ, mẹ có bỏ lỡ người nào chưa?”
“Chưa, đều là người khác bỏ lỡ mẹ.”
Sầm Tô cười: “Con sẽ cố gắng học theo mẹ.”
Cho dù mẹ không còn trẻ nữa nhưng sự tự tin và phóng khoáng đó chẳng hề kém lúc còn trẻ.
Năm giờ sáng hôm sau, Sầm Tông Y đã dậy chuẩn bị nguyên liệu làm bữa sáng cho khách.
Sầm Tô cũng dậy theo, cô ăn cơm chiên hải sản mẹ nấu, sau đó bắt chuyến xe buýt đầu tiên để ra sân bay.
Lên xe buýt, cô đặt báo thức lúc sáu giờ năm mươi, chuẩn bị bảy giờ tranh giành lịch khám của bác sĩ chuyên khoa, trưởng khoa ngoại tim mạch của bệnh viện trực thuộc Đại học Y Bắc Kinh – Cố Xương Thân.
Lịch khám của Cố Xương Thân bao năm qua vẫn nổi tiếng là khó giành được.
Bảy giờ sáng thứ hai mỗi tuần đều mở đăng ký lịch khám, nhưng đã hai tuần liên tiếp cô không tranh được lịch khám.
Xe buýt rẽ vào đường cao tốc đi ra sân bay, Sầm Tô tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trong mơ hồ, hình ảnh mờ nhạt của bố Khang Kính Tín bỗng hiện lên trong đầu cô. Cô giật mình mở mắt, đúng lúc điện thoại trong tay rung lên – báo thức sáu giờ năm mươi kêu.
Nếu không phải bà ngoại nói ông ở Thâm Quyến thì đã rất lâu cô không còn mơ thấy ông nữa.
Sầm Tô tắt báo thức, bình tĩnh lại, chuẩn bị tranh lịch khám.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô thật lòng cầu mong bản thân gặp may mắn, hy vọng có thể thuận lợi đặt được lịch hẹn với Cố Xương Thân.
Nhưng đời chẳng như mơ.
Tốc độ tay của cô hơi chậm, lúc bấm vào các suất khám đã hiển thị hết số.
Sầm Tô khóa màn hình điện thoại, tựa lại vào ghế.
Chỉ có thể chờ tuần sau tiếp tục tranh giành, hy vọng về Bắc Kinh thì có thể giành được.
Mười hai rưỡi trưa, Sầm Tô đến khách sạn đã đặt trước đó ở Thâm Quyến.
Phòng cô đặt vẫn chưa có nên cô gửi hành lý ở quầy lễ tân, cô xách theo tập phim chụp của bà ngoại vội vàng đến bệnh viện. Trước khi đi, mẹ đã bảo cô chuẩn bị sẵn tâm lý, rằng bác sĩ sẽ không phẫu thuật.
Đúng như dự đoán của mẹ, sau khi bác sĩ xem xong phim chụp của bà lại thấy tuổi bà đã cao, khuyên nên tiếp tục điều trị bảo tồn ở bệnh viện địa phương.
Ra khỏi bệnh viện, Sầm Tô gọi điện nói chi tiết tình hình với mẹ.
Sầm Tông Y đang ngậm một viên đá nhỏ tự làm, giọng nói không rõ: “Điều trị bảo tồn cũng không phải chuyện xấu, cứ nghe bác sĩ đi. So với chuyện bệnh tình, bà cụ còn lo lắng chuyện hôn nhân đại sự của mẹ con mình hơn đấy.”
Bà an ủi con gái: “Nếu con dắt về một cháu rể vừa ý bà, biết đâu còn có tác dụng hơn phẫu thuật ấy.”
Sầm Tô cười, liếc nhìn biển số xe taxi đang đến, nói với đầu dây bên kia điện thoại: “Mẹ, về khách sạn con gọi lại cho mẹ. Xe con gọi đến rồi.”
Bệnh viện cách khách sạn cô ở khoảng hai mươi phút lái xe, lần đầu tiên Sầm Tô đến Thâm Quyến nên suốt cả quá trình đều nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm đường phố.
Vì để thưởng thức trọn vẹn cảnh đêm Thâm Quyến, cô còn đặc biệt đặt phòng có tầm nhìn bao quát toàn thành phố.
Làm xong thủ tục nhận phòng, Sầm Tô đẩy hành lý về phòng.
Vừa rồi lúc làm thủ tục lễ tân nhắc cô thang máy ở bên tay trái.
Lúc đó cô không tập trung nên không nghe rõ.
Người ra vào sảnh tấp nập, hai bên đều có khách kéo vali. Cô theo thói quen rẽ sang phải, đi theo sau một nhóm đàn ông mặc vest chỉnh tề.
Đường dẫn đến thang máy khá vòng vèo, rẽ hai lần mới đến nơi.
Đến lúc rẽ vào Sầm Tô mới phát hiện bên này chỉ có duy nhất một thang máy.
Chưa kịp bước lại gần, một nhân viên đeo kính râm đã chặn cô lại: “Xin lỗi cô, đây là thang máy nội bộ. Thang máy dành cho khách ở bên trái quầy lễ tân, đi thẳng cuối hành lang là đến.”
Lúc này hai người trong thang máy ngẩng lên nhìn cô.
Một trong hai người đàn ông, người đàn ông trung niên cũng chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lùng, dù đeo kính cũng không thể che giấu được sự sắc bén trong ánh mắt. Ánh mắt của anh ta lướt qua mặt cô, sau đó rơi xuống tập phim cô đang xách theo.
Kiểu túi này, phim chụp này nhìn là biết vừa đi bệnh viện về.
Người đàn ông nói với vệ sĩ: “Không sao.”
Cô đoán người này có lẽ là quản lý cấp cao của khách sạn hoặc là khách quý, cô lười đi vòng về thang máy bên kia nên tiện thể đi nhờ thang máy này luôn.
Lúc cô kéo hành lý vào trong thang máy mới chú ý đến người đàn ông đứng cạnh người đàn ông trung niên kia. Sau khi nhìn rõ mặt, bước chân của cô hơi khựng lại, đây chính là sếp tổng Thương Quân của tập đoàn.
Thương Quân người thừa kế nhà họ Thương, anh trai của cấp trên quản lý trực tiếp cô Thương Uẩn.
Cũng may Thương Quân không nhận ra cô.
Lúc này vệ sĩ hỏi cô: “Xin hỏi cô ở tầng mấy.”
“Tầng 31, cảm ơn.”
Sầm Tô đi vào phía trong, nép vào một bên.
Hai người đàn ông phía trước đều cao hơn cô một cái đầu, trong không gian kín và chật hẹp cảm giác áp lực đến từ sự chênh lệch chiều cao lại càng rõ ràng hơn.
Cửa thang máy im lặng đóng lại.
Bên trong chỉ có bốn người: Cô và vệ sĩ, còn có hai người đàn ông kia, những nhân viên đi cùng bọn họ không bước vào cùng.
“Khi nào về Hồng Kông?” Một giọng trầm khàn phá vỡ sự im lặng trong thang máy.
Người nói chuyện là Thương Quân, mặc áo sơ mi đen, sự tao nhã và khí chất cao quý dường như trời sinh đã có.
Ngu Thệ Thương ngẩng đầu trả lời: “Sáng sớm ngày mai. Cùng nhau đi ăn sáng chứ?”
Thương Quân: “Không đi. Bữa sáng đó của anh quá đắt, ăn xong chắc tôi phá sản.”
“Tôi mời.”
“Đột nhiên hào phóng như vậy tôi càng không dám đi.”
Vừa dứt lời hai người đều khẽ bật cười.
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn sếp tổng của mình, cho dù khóe môi còn vương nụ cười nhưng cảm giác xa cách lại không hề giảm bớt. Khí chất lạnh nhạt của người đàn ông trung niên đứng cạnh cũng không khác gì Thương Quân.
Cũng phải thôi, vật họp theo loài.
Ở tập đoàn, ai mà chẳng biết sếp tổng của bọn họ thâm trầm khó đoán, trên thương trường lạnh lùng vô tình, thủ đoạn tàn nhẫn. Chỉ với em trai và em gái mình mới kiên nhẫn và chu đáo hiếm thấy.
Mấy năm cô làm việc ở Tần Vận, tổng cộng chỉ gặp Thương Quân hai lần. Không có bất kỳ giao tiếp nào nhưng lại có ấn tượng sâu sắc với anh.
Anh là người hiếm hoi khiến cô nhìn một lần lại có thể nhớ lâu đến vậy.
Hôm qua trong điện thoại, cấp trên Thương Uẩn hỏi cô có để mắt đến ai không, anh ta giới thiệu giúp cô.
Khi đó cô nói: Nếu như người tôi nhìn trúng là sếp tổng Thương Quân cũng được sao?
Cho dù là nói đùa nhưng cũng là lời thật lòng.
Sở dĩ cô dùng giọng nói đùa để nói bởi vì cô biết chuyện đó chẳng thể nào xảy ra, cấp trên sẽ chẳng thật sự mai mối giới thiệu cho cô. Dù sao, tình cảm của cô xưa nay đều không kéo dài, cũng không định để ai làm ngoại lệ.
Huống hồ, người đàn ông với tính cách và gia thế như Thương Quân, không phải cô muốn yêu là người ta sẽ đồng ý yêu.
Thang máy dừng ở tầng 31.
Sầm Tô gạt bỏ suy nghĩ, đẩy hành lý ra ngoài.