Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 3: Có tiện xin cách liên lạc không?
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sầm Tô vừa ra khỏi thang máy thì điện thoại của Thương Quân reo. Thấy em trai gọi, anh lập tức tắt máy.
Đứa em trai này tìm anh chưa bao giờ có chuyện gì tốt lành, bao nhiêu năm qua vẫn chưa từng có một lần nào cả.
Trong thang máy không có người ngoài, Ngu Thệ Thương vào thẳng vấn đề: “Bố tôi sẽ chính thức tuyên bố từ chức vào ngày mừng thọ chín mươi tuổi.”
Thương Quân tắt màn hình điện thoại, quay sang hỏi: “Sẽ không có thay đổi gì nữa chứ?”
“Không. Liên quan đến lợi ích lâu dài của tập đoàn, ông ấy chưa đến mức hồ đồ.”
Sau khi ông cụ Ngu từ chức, quyền điều hành của tập đoàn sẽ thuộc về người con trai út Ngu Thệ Thương.
Hai năm qua, bề ngoài nhà họ Ngu có vẻ yên ổn, êm ả, nhưng thực tế những cuộc đấu đá nội bộ ngầm khốc liệt chưa bao giờ dừng lại.
Ông cụ Ngu và người vợ đầu có năm người con, bốn trai một gái, Ngu Thệ Thương là con út. Tuy nhiên, ông cụ Ngu không chỉ có năm người con, bên ngoài có cụ thể bao nhiêu e rằng ngay cả ông ấy cũng không rõ.
Người vợ cả vì muốn bảo vệ lợi ích cho các con nên bao nhiêu năm qua vẫn không ly hôn. Sau khi sinh con trai út, bà đã mang theo con sang London định cư. Bà chọn cách mắt không thấy thì lòng không phiền trước những bê bối trăng hoa của chồng. Bây giờ con trai út Ngu Thệ Thương đã bốn mươi sáu tuổi, mà trong hơn bốn mươi năm đó bà chỉ về Hồng Kông đúng hai lần.
Trong các gia tộc lớn ở Hồng Kông, con cháu nhà họ Lộ đời sau hỗn loạn nhất, nhà họ Tiêu tàn nhẫn độc đoán nhất, nhà họ Ninh luôn khiêm nhường từ trước đến nay, còn nhà họ Ngu là nhà khôn khéo nhất, xử sự luôn mềm mỏng khéo léo.
Ngu Thệ Thương chính là ngoại lệ. Anh ta khinh thường nhất việc đối xử khéo léo mềm mỏng, luôn dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn, độc ác để giành chiến thắng trong cuộc chiến này.
Thương Quân quen Ngu Thệ Thương hơn mười năm, hai người là bạn vong niên*.
(Bạn vong niên: hai người chênh lệch tuổi nhau nhiều nhưng vẫn thân thiết, hiểu nhau và coi nhau là bạn bè ngang hàng.)
Bạn thân sắp trở thành người nắm quyền mới của nhà họ Ngu, Thương Quân nói: “Chúc mừng huynh trước nhé.”
“Sao thế, chỉ chúc mừng thôi à? Không đáng để đệ mời ta một bữa ăn sáng sao?”
“Không mời nổi.”
Tiếng cười sảng khoái lại vang vọng khắp thang máy.
Trong tiếng nói cười, thang máy đã đến căn phòng tổng thống ở tầng cao nhất.
Khách sạn này thuộc chuỗi tài sản của nhà họ Ngu, đương nhiên Ngu Thệ Thương đã giữ lại căn phòng tốt nhất cho bạn mình. Sau khi đưa Thương Quân lên tầng, anh ta xuống cùng thang máy.
Thương Quân vừa bước vào phòng, điện thoại lại reo.
Thương Uẩn chưa bao giờ có kiên nhẫn đợi anh trai trả lời. Nếu không gọi được, hai phút sau cậu ta lại gọi tiếp, gọi cho đến khi đối phương bắt máy mới thôi.
Trong phòng, quản gia khách sạn dẫn theo mấy nhân viên đến chờ chỉ thị.
Thương Quân nói với bọn họ: “Không cần ở lại đây.”
Đợi tất cả mọi người rời đi, cửa đóng lại anh mới nghe điện thoại.
“Huynh, huynh đang ở đâu thế?”
“Thâm Quyến.”
Thương Uẩn nghe huynh trưởng đang ở Thâm Quyến thì chắc chắn đến tám chín phần là vì chuyện nhà họ Ngu.
“Chuyện nhà bọn họ vẫn chưa giải quyết xong sao?”
“Cũng tạm ổn rồi.” Thương Quân ngồi trên sô pha nghe điện thoại, anh bật loa ngoài và đặt điện thoại lên tay vịn ghế sô pha. Anh rất ít khi uống cà phê, cũng không uống trà, khách sạn đã chuẩn bị sẵn soda lạnh cho anh.
Anh tiện tay mở một lon.
Thân lon lạnh toát.
Thương Quân uống một ngụm nước lạnh, nói tiếp: “Hai tháng nữa Ngu Thệ Thương sẽ tiếp quản.”
Từ chức nhanh như vậy, chuyện này nằm ngoài dự đoán của Thương Uẩn: “Ông cụ Ngu nỡ từ chức sao??”
“Không nỡ cũng phải từ chức.”
“Chúc mừng huynh nhé.”
Thương Quân thấy lạ: “Đệ vẫn chưa tỉnh ngủ à? Người cần chúc mừng là Ngu Thệ Thương, đệ chúc mừng huynh làm gì?”
“Đệ chúc mừng chính đệ chứ sao! Ngu Thệ Thương lên nắm quyền, cuộc chiến nội bộ nhà bọn họ coi như đã định đoạt, huynh không cần cứ hai ba ngày lại chạy đi chạy lại giữa Thâm Quyến và Hồng Kông nữa.” Thương Uẩn chuyển chủ đề: “Mau về đi, công ty bận lắm đấy!”
Câu trước câu sau không khớp, nói nửa ngày cũng chẳng nói rõ đang chúc mừng chuyện gì. Thương Quân cũng lười hỏi thêm.
“Gọi điện thoại cho huynh có chuyện gì?”
“Không có chuyện gì. Huynh cố gắng về sớm đi.”
“Sau này bớt gọi điện thoại cho huynh lại!”
“…..”
Thương Quân cúp máy, cầm lon soda vào phòng ngủ.
Ban đêm còn có cuộc họp video với bên nước ngoài, anh ngủ bù một giấc. Sau khi tỉnh dậy, anh phát hiện Ngu Thệ Thương gửi tin nhắn thoại, hỏi anh bữa tối nay sắp xếp thế nào, mang lên tận phòng hay đến nhà hàng.
Ngu Thệ Thương không quên trêu đệ: “Yên tâm, không để đệ mời đâu.”
Bình thường có chuyện quan trọng, Thương Quân thường dùng bữa trong phòng. Nhưng giờ chuyện nhà họ Ngu cơ bản đã xong nên anh và Ngu Thệ Thương tạm thời không có chuyện gì gấp để nói nữa.
“Đến nhà hàng trên sân thượng.” Anh trả lời.
Bởi vì không thích cảm giác đơn độc, Thương Quân có một thói quen: anh thích ăn cơm ở nơi yên tĩnh nhưng lại có nhiều người.
So với các khách sạn khác, không gian dùng bữa của chuỗi khách sạn năm sao nhà họ Ngu đều có phong cách riêng biệt, sang trọng, yên tĩnh và có tính riêng tư vô cùng cao.
Phù hợp với yêu cầu của anh.
Ngu Thệ Thương: “Mấy giờ đệ qua? Ta bảo đầu bếp chuẩn bị đồ ăn.”
Thương Quân nhìn đồng hồ, đã sáu giờ hai mươi phút.
“Bảy giờ.” Anh trả lời.
Rửa mặt đơn giản, thay sang bộ quần áo sạch sẽ, anh đến khu vực dùng bữa trên tầng cao nhất trước mấy phút.
Nhà hàng đã giữ lại chỗ ngồi cạnh cửa sổ cho bọn họ, nhân viên phục vụ dẫn anh đến chỗ ngồi.
Ngu Thệ Thương vẫn chưa đến, Thương Quân một mình thưởng thức rượu vang.
Bàn phía trước anh đã có người ngồi, người đó đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Những năm qua, rất ít khi Sầm Tô nghĩ đến bố, vì mưu sinh, vì tiền bạc nên bận đến mức không có thời gian nghĩ đến.
Nhưng sau khi biết bố cũng ở thành phố này, lúc rảnh rỗi cô khó lòng giữ được tâm trạng bình lặng.
Có lúc cô nghĩ mãi không hiểu tại sao rốt cuộc Khang Kính Tín có thể làm được chuyện tàn nhẫn, tuyệt tình như vậy. Lúc cô mới được ba tháng tuổi đã ly hôn với mẹ, chỉ gặp cô đúng một lần lúc cô bốn, năm tuổi, từ đó về sau không hề hỏi han gì đến cô nữa.
Có lẽ sợ cô liên lạc với ông ta nên ông ta thay cả số điện thoại.
Từ lâu cô đã chấp nhận sự thật mình bị bỏ rơi.
Nhưng thỉnh thoảng trong lòng vẫn dâng lên nỗi bất bình.
Ngắm cảnh đêm được một lúc, tâm trạng không tốt thì nhìn cảnh cũng chẳng đẹp nên Sầm Tô quyết định quay về phòng.
Cô nâng ly rượu lên, đang định uống cạn phần còn lại. Lúc ngẩng đầu lên, khuôn mặt với những đường nét sắc bén quen thuộc đập vào mắt cô.
Trùng hợp lúc này Thương Quân cũng ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
Chiếc váy hai dây xanh thẫm ôm sát người, anh nhận ra đó chính là người phụ nữ đã gặp trong thang máy buổi chiều.
Có lẽ Thương Quân nhận ra cô, Sầm Tô thầm nghĩ.
Nếu như không phải cô một lần xa xỉ đặt hẳn phòng hành chính, tối nay sẽ không dùng bữa ở đây, cũng sẽ không gặp được anh.
Người đàn ông có thân phận như anh, đợi đến khi cô rời khỏi Tần Vận sau này có lẽ sẽ không có cơ hội gặp nhau nữa.
Đột nhiên câu nói đó của mẹ xuất hiện trong đầu cô: Có một số người nếu như con do dự, cả đời này sẽ bỏ lỡ.
Để Thương Uẩn giới thiệu cô với sếp tổng tập đoàn, đúng là tự đánh giá mình quá cao.
Nếu như bây giờ cô tự mình giành lấy, cho dù kết quả thế nào cũng không sao cả.
Tuần sau cô về Bắc Kinh từ chức, sau này anh không còn là sếp của cô nữa, không còn tồn tại chuyện tiếp cận vì lợi ích.
Sầm Tô không cho bản thân thời gian do dự nữa, cô cầm ly đế cao đứng dậy.
Thương Quân đã quen với việc được những phụ nữ xinh đẹp xa lạ đến bắt chuyện, nhưng người phụ nữ trước mắt đột nhiên tiến đến khiến anh hơi ngạc nhiên.
Người vệ sĩ bên cạnh thấy vậy lập tức đứng dậy, trong lòng thầm nghĩ không biết có nên chặn lại hay không.
Nhưng vì trách nhiệm, anh ta vẫn đưa tay ra ngăn lại.
Phụ nữ xinh đẹp luôn khiến người ta có ấn tượng sâu sắc. Cho dù đối phương đã thay sang chiếc váy khác nhưng chỉ cần nhìn một cái, vệ sĩ đã nhận ra ngay đây chính là cô gái xinh đẹp chiều nay đã đi nhầm vào thang máy nội bộ.
Đến cả người lạnh lùng như Ngu Thệ Thương cũng phá lệ vì cô, không biết sếp của mình sẽ có phản ứng thế nào.
Vệ sĩ nhìn về phía sếp, thấy sếp không có bất cứ ánh mắt ra hiệu nào, anh ta lập tức hiểu ý. Anh ta lùi về sau mấy bước, ngồi xuống ghế bên cạnh.
Sầm Tô hơi gật đầu với vệ sĩ để cảm ơn, sau đó thuận thế ngồi xuống đối diện Thương Quân.
Một làn hương nhè nhẹ thoảng qua, lan tỏa.
Thương Quân giữ thể diện cho cô: “Có gì chỉ giáo sao?”
Sầm Tô hiểu rõ, tiếp xúc với những người như anh điều cấm kỵ nhất chính là vòng vo.
Cô mỉm cười, thẳng thắn nói: “Chỉ giáo thì không dám. Có tiện cho tôi xin thông tin liên lạc không?”
Còn chưa đợi Thương Quân lên tiếng, một giọng nói trầm mạnh xen vào: “Được, không có gì không tiện cả.”
Cuộc trò chuyện bị cắt ngang, Thương Quân ngẩng đầu lên nhìn.
Sầm Tô quay người lại, đó là người đàn ông trung niên trong thang máy buổi chiều.
Ngu Thệ Thương ngồi xuống bên cạnh cô, sau đó đọc một dãy số, hất cằm về phía Thương Quân mà nói: “Số điện thoại của cậu ta.”
Sầm Tô cười: “Cảm ơn huynh.”
Dãy số dễ nhớ, chỉ cần đọc một lần là có thể nhớ. Cô lập tức thêm WeChat của Thương Quân.
Thương Quân nhìn bạn tốt một cái, nể tình bạn tốt mà chấp nhận lời mời kết bạn của Sầm Tô.
Sầm Tô nâng ly rượu vang còn lại trong ly, cụng ly với bọn họ: “Không làm phiền hai huynh nữa, hai huynh cứ từ từ nói chuyện.” Cô nhìn về phía Thương Quân: “Để hôm khác rảnh tôi mời huynh một ly.”
Cô uống cạn rượu trong ly, sau đó đứng dậy rời đi trước.
Thương Quân đặt mạnh điện thoại lên bàn, cầm ly rượu lên lườm Ngu Thệ Thương: “Huynh nhiều chuyện thật đấy!”
“Xin thông tin liên lạc thôi mà, nếu như từ chối chẳng phải quá mất phong độ sao.”
“Người muốn làm quen với ta nhiều, chẳng lẽ ta phải thêm hết à?”
Thương Quân nhấp một ngụm rượu: “Còn cái phong độ mà huynh nói phải xem đứng ở lập trường nào. Bạn gái tương lai của ta chắc chắn sẽ không muốn ta có phong độ kiểu đó, ai xin thông tin liên lạc cũng cho.”
Ngu Thệ Thương cười: “Không phải đệ vẫn chưa có bạn gái sao?”
Thương Quân lười tranh luận.
Ngu Thệ Thương nhắc đến chính mình: “Năm đó bạn gái đầu tiên của ta hỏi xin thông tin liên lạc, ta cũng cho ngay, đâu có giống đệ!”
Đã gọi là mối tình đầu, có lẽ là chuyện của hai, ba mươi năm trước.
Thương Quân trêu lại: “Chuyện cũ rích như vậy rồi sao huynh vẫn nhớ rõ thế?”
Nhắc đến mối tình đầu, Ngu Thệ Thương không hề né tránh, ngược lại còn tự giễu mình: “Đổi lại đệ là người bị đá, đệ có nhớ rõ không?”
Hóa ra từng có chuyện như vậy.
Chuyện bị bỏ rơi, Thương Quân rất khó tưởng tượng sẽ xảy ra với bạn tốt của mình. Anh cụng ly với đối phương bày tỏ cảm thông.
“Không cần thương hại ta.” Ngu Thệ Thương cụng ly lại: “Hy vọng chuyện này sẽ không xảy ra với đệ.”
“Huynh nghĩ nhiều rồi. Ta không bao giờ cho phép chuyện này xảy ra.”
Thương Quân thông báo với bạn mình: “Sáng mai ta về Bắc Kinh.”
“Vội thế sao đệ? Ta còn cho người chuẩn bị bữa sáng kiểu Hồng Kông sáng mai mang lên phòng đệ đấy.”
Về chuyện bữa sáng, Ngu Thệ Thương không nói đùa. Anh ta đã dặn quản gia chuẩn bị, trước tám giờ sẽ đưa đến Thâm Quyến.
Thương Quân: “Không cần, về có việc.”
Trong thời gian anh ngủ bù buổi chiều, em trai Thương Uẩn gửi hai tin nhắn liên tiếp hỏi anh cụ thể khi nào về, thúc giục như đòi nợ anh về Bắc Kinh.
Anh hỏi có chuyện gì, Thương Uẩn nói chuyện liên quan đến sức cạnh tranh trên thị trường tương lai của công ty, chỉ hai ba câu không nói rõ được, đợi anh về bàn trực tiếp.
Ngu Thệ Thương cười, nói: “Xem ra không phải Thương Uẩn thì chính là Thương Thấm gọi đệ về rồi.”
Chỉ có chuyện của em trai, em gái mới có thể khiến Thương Quân tạm thời thay đổi lịch trình.
Đang nói chuyện, điện thoại của Thương Quân rung.
Sầm Tô:【Tổng giám đốc Thương, trước đây tôi từng gặp huynh.】
Phá lệ, Thương Quân trả lời. Anh hỏi:【Gặp ở đâu?】
Sầm Tô:【Bắc Kinh.】
Thương Quân không có thói quen và cũng không thích bị động trong lúc nói chuyện, định chờ cô chủ động nói rõ nơi từng gặp nhau. Kết quả đối phương không gửi thêm tin nhắn nào nữa.
Ăn tối đơn giản, Thương Quân lại uống với Ngu Thệ Thương hai ly nữa, chúc mừng anh ta nắm được quyền kiểm soát toàn bộ tài sản cốt lõi nhà họ Ngu.
Mười rưỡi phải họp video với bên nước ngoài, anh về phòng trước.
Vừa ngồi xuống trước máy tính, điện thoại có tin nhắn đến.
Thương Quân tưởng là người tên Sầm Tô vừa kết bạn WeChat tối nay gửi đến, mở ra xem hóa ra lại là báo cáo công việc trong nhóm chat làm việc của phòng tổng giám đốc.
Cuộc trò chuyện của cô và anh vẫn dừng lại ở hai chữ【Bắc Kinh】cả tối không có thêm dòng tin nhắn nào.
Mấy chiêu ‘muốn bắt thì phải buông’ anh đã thấy nhiều, cũng chẳng thấy lạ.
Sầm Tô không tiếp tục gửi tin nhắn không phải là muốn ‘muốn bắt thì phải buông’. Thứ nhất là cô vẫn chưa nghĩ ra phải tiếp tục nói chuyện thế nào. Thứ hai là cô định đợi về công ty bàn giao xong tất cả công việc, sau khi không còn quan hệ sếp và nhân viên nữa mới hẹn anh.