Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không?

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 28: Đợi anh đi công tác về, chúng ta hẹn hò nhé, được không?

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến khi Sầm Tô bước vào tòa nhà, Khang Kính Tín vẫn đứng im ở chỗ cũ.
Ông ta không tiến lên đuổi theo.
Mọi thứ trước mắt quá rõ ràng, ông ta tháo kính xuống, chẳng màng đến vẻ ngoài chỉn chu mà trực tiếp kéo gấu áo vest lên hờ hững lau tròng kính.
Ông ta nhớ có lần tranh cãi với bố vợ hiện tại, bố vợ hừ lạnh trách mắng ông ta quá giả tạo.
Có lẽ là vậy. Nếu không giả tạo, làm sao có được ngày hôm nay?
Thật ra ông ta và bố vợ là cùng một kiểu người.
Khi gỡ bỏ lớp mặt nạ dối trá, ai còn cao quý hơn ai?
Khang Kính Tín quay đầu nhìn về phía tòa nhà phía sau lưng. Dưới ánh nắng chói chang, bức tường kính quá chói mắt.
Dù biết rõ Sầm Tô đã vào trong từ lâu và sẽ không ra nữa, ông ta vẫn nhìn thêm một lần.
Người ra vào tòa nhà tấp nập, ông ta chậm rãi quay người lại.
Ông ta đã chẳng còn nhớ lần trước hai cha con gặp nhau là khi nào.
Lâu đến nỗi nhiều chi tiết đã trở nên mờ nhạt.
Ông ta chỉ nhớ năm đó đi Hải Thành công tác, sau một đêm trăn trở, cuối cùng ông ta vẫn gọi điện cho Sầm Tông Y, nói rằng muốn gặp hai mẹ con.
Những năm qua có nhớ đến bọn họ không?
Có lẽ có.
Chỉ là sau khi tái hôn, ông ta không còn nghĩ đến những chuyện này nữa.
Lúc còn trẻ, ông ta quá khao khát thành công.
Khao khát tiền bạc, quyền lực, khao khát được người khác ngưỡng mộ.
Mà những điều này gia đình nhà bố vợ hiện tại có thể cho ông ta, ông ta tự nhủ phải sống thật tốt với người vợ hiện tại.
Còn những chuyện khác, ông ta chưa bao giờ nghĩ tới.
Sau khi ly hôn, ông ta từng mơ thấy Sầm Tông Y mấy lần. Trong mơ, họ vẫn chưa ly hôn, ông ta vẫn yêu bà, cả gia đình ba người cùng đi bắt hải sản bên bờ biển.
Ban đầu Sầm Tông Y không đồng ý gặp ông ta nhưng cuối cùng vẫn đồng ý, bởi vì con gái chưa bao giờ gặp bố, thường xuyên nhắc đến, nên để thỏa mãn tâm nguyện của con gái, bà đành đưa con gái đến.
Khi nhìn thấy Khang Kính Tín, con bé rụt rè gọi một tiếng “bố”.
Lúc ông ta rời Hải Thành, con bé mới có mấy tháng tuổi.
Sau đó, lúc ăn cơm, Sầm Tô đang ngồi đối diện ông ta, chẳng biết từ lúc nào đã bước từng bước nhỏ vòng qua bàn đến bên cạnh ông ta.
Con bé chẳng nói gì, chỉ cắn trái cây rồi tựa vào chân ông ta.
Ông ta bế con bé ngồi lên đùi, con bé vẫn không nói chuyện.
Khi đó Sầm Tô còn quá nhỏ, không hiểu người lớn ly hôn có nghĩa là gì.
Có lẽ Sầm Tông Y đã nói với con bé rằng, bố đi làm việc ở một nơi rất xa.
Vì vậy, lúc chia tay, con bé đã lấy hết can đảm hỏi ông: “Bố ơi, bố sẽ đến nhà trẻ đón con chứ?”
Lúc ấy, người vợ hiện tại của ông ta đã mang thai hơn tám tháng.
Ông ta không còn thời gian đến Hải Thành nữa.
Và cũng không thể nào quay lại.
Nhưng ông ta không nỡ làm con thất vọng, bèn gật đầu: “Ừ.”
Sầm Tô lập tức tươi cười rạng rỡ: “Bố ơi, vậy con đợi bố nha.”
Ông ta và Sầm Tông Y im lặng đứng trước cửa nhà hàng một lúc. Ông ta đã tái hôn, bà cũng đã vượt qua những năm khó khăn nhất sau khi ông ta rời đi, bây giờ dù có nói gì cũng trở nên vô nghĩa. Bà ôm con xoay người rời đi.
Đó là lần cuối cùng, cũng là lần duy nhất ông ta đi thăm hai mẹ con.
Ngay cả mẹ ông ta cũng từng nói: “Sao con ác thế?”
Khang Kính Tín đứng ở bậc cầu thang quá lâu, đến mức bảo vệ tòa nhà phải chạy đến hỏi ông ta có phải không khỏe không, có cần vào trong nghỉ ngơi không.
Ông ta đeo lại kính, mỉm cười nói rằng đang đợi xe.
Chiếc xe chuyên dụng của ông ta dừng cách đó vài chục mét, không có hiệu lệnh của ông ta, tài xế không dám tiến lên.
Người tài xế đã ở bên cạnh ông ta hai mươi năm, sớm đã quen với vẻ khiêm nhường, ôn hòa và cách nói chuyện có chừng mực của ông ta. Những năm tháng thăng trầm trên thương trường, ông ta làm việc thận trọng, gặp chuyện gì cũng chưa từng để lộ cảm xúc, nhưng giờ phút này lại chất chứa đầy tâm sự.
Tài xế không đoán được đã xảy ra chuyện lớn gì, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Bên trong tòa nhà, Sầm Tô đứng trước thang máy chuyên dụng. Cô không vội lên lầu mà đứng đối diện cửa sổ, cố gắng bình ổn lại tâm trạng.
Khang Kính Tín sẽ không biết cô đã từng ngày ngày mong ngóng được gặp ông ta.
Quả Cầu Tuyết dường như cảm nhận được nỗi buồn của Sầm Tô, nó ngồi xuống trước mặt cô, không ngừng dụi vào chân cô.
Sầm Tô nửa ngồi xổm, ôm Quả Cầu Tuyết vào lòng.
Hôm nay Quả Cầu Tuyết rất nghe lời, ngồi im không nhúc nhích để mặc cô ôm.
Ngu Thệ Thương ở văn phòng không đợi được Quả Cầu Tuyết nên đích thân xuống đón.
Trong lòng anh vẫn đang tò mò sao Sầm Tô mãi vẫn chưa lên.
Đúng lúc này, thang máy dừng ở tầng một, chân anh vừa bước ra khỏi thang máy đã nhìn thấy Sầm Tô đang ôm Quả Cầu Tuyết đứng thất thần bên cửa sổ.
Không kịp nghĩ nhiều, Ngu Thệ Thương vội vàng quay lại thang máy ấn số tầng của văn phòng.
Anh gọi điện thoại hỏi lễ tân, có phải lúc ở dưới lầu Sầm Tô bị ai làm khó không.
Nếu không, làm sao có chuyện mấy phút trước cô còn cười nói vui vẻ, bảo sẽ mang Quả Cầu Tuyết đến văn phòng anh ta, mà bây giờ lại buồn bã đến vậy.
Anh đã nói sẽ để Quả Cầu Tuyết cho cô nuôi một năm, hôm nay anh cũng chỉ đến thăm nó chứ không mang đi, cô không có lý do gì để buồn.
Nhân viên lễ tân cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, sếp đã dặn dò đặc biệt, làm sao có ai dám làm khó Sầm Tô.
Sau khi hỏi bảo vệ, cô ấy mới trả lời: “Chủ tịch Ngu, cô Sầm và Chủ tịch Khang Kính Tín đã gặp nhau ở cửa. Hình như họ có nói chuyện vài câu, còn những cái khác thì...”
Ngu Thệ Thương vừa nghe thấy cái tên Khang Kính Tín liền hiểu ra: “Được rồi, tôi biết rồi.”
Anh không rõ hôm nay Khang Kính Tín sẽ đến, nhưng cũng không thể trách Khang Kính Tín đến bộ phận dự án của Tinh Hải Toán Lực được.
Chỉ có thể trách bản thân anh, không nên chọn gặp Quả Cầu Tuyết vào chiều nay.
Ngu Thệ Thương quay lại văn phòng, kiên nhẫn đợi người dưới lầu lên.
Khoảng năm phút sau, tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.
“Mời vào.”
Ngu Thệ Thương đứng dậy, anh còn chưa kịp rời khỏi bàn làm việc thì Quả Cầu Tuyết đã lao về phía anh.
Hai tuần không gặp, Quả Cầu Tuyết vui mừng cọ cọ rồi hôn anh.
Ngu Thệ Thương không quên chào Sầm Tô: “Cô cứ tự nhiên nhé.”
Anh xoa đầu Quả Cầu Tuyết: “Ở nhà chị Sầm Tô có ngoan không?”
Quả Cầu Tuyết thè lưỡi ra, vẫn giữ vẻ mặt tươi cười.
Sầm Tô cười, nói: “Quả Cầu Tuyết ngoan lắm, còn thích kết bạn nữa. Mấy ngày nay đã quen được năm, sáu người bạn tốt.”
Trong số những người bạn mới có Samoyed, có Becgie đen, có cả Bichon.
Lúc cô nói chuyện, đôi mắt và hàng lông mày đều ánh lên ý cười. Ngu Thệ Thương không thấy chút buồn bã nào trên khuôn mặt cô, cứ như cảnh tượng dưới lầu chỉ là ảo giác của anh.
Tính cách của cô và mẹ mình hoàn toàn khác nhau. Hồi trẻ, Sầm Tông Y kiêu ngạo và được nuông chiều, mang tính cách tiểu thư, không bao giờ phải động tay vào việc gì. Khi còn ở bên nhau, sau khi tan học anh vội vàng về nấu cơm cho cô.
Ai có thể tin được anh từng biết nấu ăn?
Không biết điều gì đã thay đổi Sầm Tông Y, vậy mà cô ấy lại mở nhà nghỉ, đích thân làm bữa sáng, còn nuôi dạy được cô con gái có tính cách tốt như Sầm Tô.
“Sức khỏe của bà ngoại thế nào rồi? Vẫn ổn chứ?”
“Tốt lắm, cảm ơn Chủ tịch Ngu đã quan tâm.” Sầm Tô nói bà gần đây đang điều trị bảo tồn, nghe nói có hy vọng phẫu thuật nên bà ngoại cũng tích cực phối hợp, tính tình không còn bướng bỉnh như trước nữa.
“Tháng sau tôi có thể đón bà ngoại đến đây chăm sóc, cũng phải cảm ơn Chủ tịch Ngu. Có xe thương vụ của ngài, tôi không cần phải thuê xe nữa.”
“Không cần khách sáo, tôi cũng chỉ vì để Quả Cầu Tuyết tiện ra ngoài chơi thôi.” Ngu Thệ Thương mời cô uống trà: “Dạo này cô và Thương Quân thế nào rồi?”
Sầm Tô ngượng ngùng cười: “Tôi đã phụ lòng Chủ tịch Ngu hôm đó se duyên, vẫn chưa theo đuổi được anh ấy.”
Ngu Thệ Thương nói đùa: “Đừng theo đuổi nữa, cứ lơ cậu ta đi, tôi giới thiệu cho cô thanh niên tài giỏi khác. Người như Thương Quân không biết trân trọng, e rằng cửa của mẹ cô cũng khó mà qua được.”
Chính anh cũng chẳng biết vì sao tự nhiên lại nhắc đến Sầm Tông Y.
Sầm Tô vừa uống trà vừa cười phụ họa: “Mẹ tôi bảo tôi phải cho Thương Quân nếm chút khổ. Vấn đề là tôi cho đường mà anh ấy cũng chẳng chịu ăn.”
Ngu Thệ Thương cười.
Anh bình tĩnh bê cốc cà phê lên nhấp một ngụm.
Đến tận bây giờ, Sầm Tông Y vẫn động một chút là muốn cho người khác nếm mùi đau khổ.
“Có cần tôi giúp đỡ không? Ngoài việc giúp cô thêm WeChat ra thì cũng chẳng giúp được chuyện gì ra hồn cả.”
Giúp đỡ nhiều như vậy mà vẫn nói là chưa giúp được chuyện gì ra hồn sao?
Sầm Tô bất ngờ trước sự quan tâm đó: “Anh đã giúp tôi rất nhiều rồi, không thể làm phiền anh nữa. Bây giờ tôi và Thương Quân như vậy cũng rất tốt, cứ thuận theo tự nhiên thôi.”
Ngu Thệ Thương không miễn cưỡng, bởi nhiệt tình quá mức không phù hợp với thân phận của anh.
Sầm Tô chủ động nói đến Y tế Tân Duệ: “Khu văn phòng của Tân Duệ ở tầng dưới đúng không?”
“Đúng vậy, từ tầng hai mươi mốt đến tầng hai mươi tư.”
Trong tòa nhà này có hơn mười công ty con thuộc quyền kiểm soát của nhà họ Ngu. Vốn dĩ Ngu Thệ Thương không chú ý đến doanh nghiệp ngoài lề này. Trước đó, vì muốn giới thiệu Sầm Tô cho cháu gái nên anh mới để ý đến Y tế Tân Duệ.
Nhưng cháu gái lại chẳng nghe lời khuyên, không muốn anh giới thiệu nên bây giờ anh cũng chẳng tiện nói gì nhiều.
“Chỗ này chỉ là chuyển tiếp tạm thời, nghe cháu gái tôi nói tòa nhà Tân Duệ đã xây xong, bây giờ đang trang trí nội thất, sang năm có thể chuyển đến đó.”
Sầm Tô biết vị trí của trụ sở chính Tân Duệ, lúc cô đến còn đi ngang qua. Toàn bộ là tường kính, logo công ty được gắn trên đỉnh.
Có thể sở hữu một tòa nhà rồi đặt tên công ty ở giữa khu vực phồn hoa này là điều mà năm xưa ông ngoại cô không dám nghĩ đến.
Quả Cầu Tuyết ở trong văn phòng chưa được hai mươi phút đã chạy về phía cửa, cố gắng dùng chân trước cào tay nắm cửa, muốn mở cửa ra ngoài.
Ngu Thệ Thương còn nghĩ Quả Cầu Tuyết lâu không gặp anh, sau khi nhìn thấy anh sẽ quấn quýt không rời.
Bây giờ xem ra là anh tự mình đa tình.
Anh không đoán được liệu Sầm Tô có hứng thú với Y tế Tân Duệ không, nên nói khéo: “Cô dẫn Quả Cầu Tuyết đi dạo đi, những công ty trong tòa nhà này có lẽ cô đều nghe qua rồi, có thể đi cảm nhận văn hóa của họ.”
Sầm Tô hỏi: “Có tiện không?”
“Có gì mà không tiện? Cô đến thăm là vinh hạnh của bọn họ.”
Ngu Thệ Thương gọi thư ký đến, đeo thẻ nhân viên cho Quả Cầu Tuyết rồi dặn: “Phải nghe lời chị đấy nhé.”
Sầm Tô dắt Quả Cầu Tuyết đi xem khu vực chung của ba công ty, duy chỉ Y tế Tân Duệ là không tham quan.
Thật ra trong lòng cô muốn đi xem nhưng cuối cùng vẫn dừng bước.
Lỡ như gặp phải Tổng giám đốc Triệu Tuân của Y tế Tân Duệ, anh ta sẽ nghĩ cô đến do thám gì đó.
Gần chập tối, cô dắt Quả Cầu Tuyết đến tạm biệt Ngu Thệ Thương.
Quả Cầu Tuyết không nỡ rời xa Ngu Thệ Thương nhưng khi nghe thấy được ra ngoài chơi, được đi gặp những người bạn tốt của mình, nó vẫn dứt khoát theo Sầm Tô rời đi.
Gần đến cửa thang máy, nó quay ngược lại.
Ngu Thệ Thương vẫn đứng ở cửa văn phòng tiễn bọn họ. Thấy Quả Cầu Tuyết chạy ngược lại, trong lòng anh cũng dễ chịu hơn đôi chút, còn biết nhớ anh.
Anh cúi người, đón lấy Quả Cầu Tuyết đang lao tới.
“Coi như mi có chút lương tâm!”
Không giống Sầm Tông Y.
Ngu Thệ Thương nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa là đến giờ tan làm, đến lúc đó dưới lầu sẽ rất đông người và xe cộ.
Anh vỗ đầu Quả Cầu Tuyết: “Đi tìm chị đi.”
Lúc Sầm Tô dắt Quả Cầu Tuyết ra khỏi tòa nhà, dì đã lái xe đến trước cửa.
Khoảnh khắc chạm mặt Khang Kính Tín trước đó cứ như một giấc mơ hư ảo.
Đúng lúc này, một chiếc sedan chạy ra từ tầng hầm của tòa nhà. Người ngồi phía sau nhìn thấy chú Samoyed trước, sau đó mới đến cô gái xinh đẹp cao ráo ở bên cạnh nó.
Triệu Tuân chỉ nhìn được góc nghiêng, chưa kịp nhìn rõ thì chú Samoyed và cô gái xinh đẹp đã cùng nhau lên chiếc xe thương vụ.
Chỉ nhìn một cái, anh ta liền có cảm giác người này giống cựu giám đốc kỹ thuật của Y tế Tần Vận – Sầm Tô.
Anh ta từng gặp cô vài lần trong các cuộc họp ngành, mặc dù chưa từng trò chuyện nhưng cũng chẳng xa lạ gì.
Chiếc xe thương vụ quay đầu, Triệu Tuân nhìn rõ biển số xe.
Biển số kép Hồng Kông và Quảng Đông, anh ta lờ mờ có ấn tượng với biển số xe này, Ngu Duệ từng ngồi trên đó.
Có lẽ là anh ta nhìn nhầm, người đó không phải Sầm Tô, có thể là cháu gái nào đó của Ngu Thệ Thương.
Mặc dù Ngu Thệ Thương lăng nhăng nhưng phân biệt công tư rõ ràng, sẽ không bao giờ dẫn bạn gái đến công ty.
Sau khi Sầm Tô dắt Quả Cầu Tuyết rời đi, Ngu Thệ Thương gọi điện cho bạn thân Thương Quân.
Lúc này Thương Quân vẫn chưa dậy, bên anh chỉ mới sáu giờ sáng.
“Tôi biết chênh lệch múi giờ.” Đây là câu đầu tiên Ngu Thệ Thương nói, “Nhưng chuyện này có liên quan đến Sầm Tô, nếu cậu không muốn nghe cũng không sao.”
Thương Quân nghe chuyện có liên quan đến Sầm Tô, sự bực bội vì bị đánh thức lập tức tan biến.
“Không phải chiều nay Sầm Tô dẫn Quả Cầu Tuyết đến chỗ anh sao? Cô ấy làm sao?”
Ngu Thệ Thương kể tóm tắt câu chuyện.
“Cụ thể cô ấy và Khang Kính Tín nói gì chỉ có hai cha con họ biết rõ.”
“Tôi bảo thư ký kiểm tra camera giám sát, Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết đứng thất thần ở cửa sổ gần năm phút.”
“Lúc đến văn phòng tôi, cô ấy lại như một người khác, cười nói vui vẻ.”
“Dù Khang Kính Tín đối xử với cô ấy như thế nào thì ông ta vẫn là bố cô ấy, là người từng gửi gắm niềm tin của cô khi còn bé. Sau khi gặp lại, làm sao có thể thật sự giống như gặp người xa lạ, không có chút xao động nào.”
“Tôi còn nghe nói ngày mai con gái út Khang Kính Tín đính hôn, quy mô buổi tiệc khá lớn, mời cả nửa giới kinh doanh ở Thâm Quyến. Một bên không hề hỏi thăm quan tâm, một bên lại được nâng niu trong lòng bàn tay.”
Thương Quân không hỏi nhiều, chỉ nói: “Tôi biết rồi.”
Sau khi cúp điện thoại của bạn thân, anh thức dậy rửa mặt.
Ra khỏi phòng tắm, anh vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì khi gọi cho Sầm Tô.
Mấy câu an ủi thì cô không cần đến.
Sự độc lập trong mấy năm qua đã khiến cô sớm quen với việc tự chữa lành nhanh chóng.
Hai tuần gần đây, số lần liên lạc giảm dần, cuộc sống của anh dần trở lại yên bình, quay về quỹ đạo ban đầu.
Tăng ca, đi công tác, di chuyển qua lại giữa các buổi xã giao.
Lúc ở một mình thì đọc sách thư giãn, lúc chìm trong xa hoa thì cố gắng giữ bình tĩnh.
Những thứ này mới là cuộc sống thường ngày của anh.
Nhưng một khi nghe tin về cô, tâm trạng anh vẫn bị cô làm ảnh hưởng.
Phải thừa nhận, nụ cười, sự hài hước, thông minh và thẳng thắn của cô, tất cả đều đã thu hút anh.
Nhưng sự bạc bẽo vô tình của cô thật sự khiến anh không thích.
Buổi sáng có cuộc họp thương mại, Thương Quân lấy áo vest và sơ mi ra để thay.
Lúc đeo đồng hồ, động tác của anh dừng lại.
Cuối cùng anh đặt đồng hồ xuống, cầm điện thoại gọi cho Sầm Tô.
Sầm Tô nghe máy ngay: “Anh xem, tôi vẫn luôn đợi điện thoại của anh đấy.”
Thương Quân: “Là trùng hợp đang nghịch điện thoại thôi.”
Sầm Tô cười sảng khoái: “Đừng có vạch trần tôi chứ.”
Cô chưa bao giờ đợi điện thoại của anh, là bởi vì cô biết anh sẽ không chủ động gọi đến.
“Hôm nay là lần đầu tiên anh chủ động gọi điện cho tôi mà không cần tôi nhắn tin trước.”
Cô xúc một thìa sữa chua, tiếp tục nói: “Một đối tượng yêu đương chất lượng như tôi đây, sau này anh sẽ thấy vô cùng vinh hạnh vì tôi đã từng thích anh đấy.”
Thương Quân thêm vào từ hạn định: “Là thích lúc rảnh rỗi thôi.”
Sầm Tô cười: “Anh đừng có bắt bẻ từng chữ một chứ.”
Thương Quân chuyển chủ đề, hỏi cô: “Đang ăn tối sao?”
“Chưa. Đang ăn sữa chua, dì mua cho tôi, trong tủ lạnh chất đầy đồ ăn vặt.” Cô nuốt sữa chua xuống, giọng nhẹ nhàng: “Bây giờ tôi cũng sống cuộc sống miệng chờ cơm dọn sẵn, hóa ra ngày tháng được cưng chiều là như thế này.”
Bà ngoại và mẹ không phải không chiều cô, mà là trước đây họ bận mưu sinh vì cuộc sống, làm việc từ sáng sớm tới tối muộn, hoàn toàn không lo xuể được.
Hồi nhỏ, cô cố gắng chăm sóc bà ngoại, làm những việc nhà trong khả năng của mình.
Sau khi ra nước ngoài năm mười sáu tuổi, mọi chuyện đều dựa vào chính mình.
Từ khi dì giúp việc nhà Ngu Thệ Thương đến, dì đã sắp xếp nhà cửa đâu ra đấy, chăm sóc cô tận tâm chu đáo, tỉ mỉ từng chuyện một, gần như cưng chiều cô như con gái.
Lúc này Sầm Tô mới hỏi: “Anh gọi điện cho tôi có chuyện gì sao?”
Chắc chắn là có chuyện, nếu không anh không thể nào tự dưng quan tâm cô được.
Thương Quân nói: “Không có.”
“Chỉ đơn thuần muốn quan tâm tôi thôi sao?”
Thương Quân “ừ” một tiếng.
Khóe miệng Sầm Tô vô thức nhếch lên: “Thương Quân, đợi anh đi công tác về chúng ta hẹn hò nhé, được không?”
Thương Quân không đồng ý cũng chẳng từ chối, anh chỉ nói: “Thời gian yêu lâu hơn một chút, thử cũng không phải không được.”