Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Thử Hẹn Hò: Điều Kiện Và Quyền Lợi
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong thế giới của Sầm Tô, một mối quan hệ kéo dài cùng lắm là hơn ba tháng.
Thực ra, hai tháng rưỡi đã đủ dài.
Nhưng dù sao, Thương Quân cũng là người cô yêu từ cái nhìn đầu tiên và thích lâu đến vậy nên việc phá lệ vì anh một lần, hẹn hò tròn ba tháng cũng không phải là không được.
Cô nghiêm túc trả lời: “Ba tháng, được chứ?”
Thương Quân: “…..”
Anh rất khó tưởng tượng được, một người làm thế nào để có thể kiểm soát một mối quan hệ, nói bỏ là bỏ.
Nhưng anh cũng hiểu rõ, người như vậy không phải số ít.
Ví dụ như Ngu Thệ Thương.
Ví dụ như Giang Minh Kỳ trước đây.
Mấy ngày trước anh còn thề thốt, nói tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ của hai người họ.
Vậy mà mới có bao lâu?
Thấy anh lâu không nói chuyện, Sầm Tô gọi: “Thương Quân?”
Thương Quân nói: “Chưa cúp máy.”
Sầm Tô có thói quen trước khi bắt đầu một mối quan hệ đều sẽ báo trước cho đối phương về thời gian dự kiến kết thúc.
Tất cả bạn trai cũ đều cho rằng cô đang nói đùa, bởi vì chẳng ai tin sức hấp dẫn của bản thân họ đối với cô chỉ có vậy.
Nhưng sự thật là lần nào cũng sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến, còn không kéo dài được hai tháng.
Chỉ có Giang Minh Kỳ là ngoại lệ nhỏ, bởi vì anh ta không đồng ý chia tay, từng bước nhượng bộ mới đổi lại được năm mươi tám ngày.
Anh ta cũng là bạn trai cũ duy nhất nhận được phí chia tay.
Điều kiện và năng lực của các bạn trai cũ trước đây đều vô cùng xuất sắc, lúc chia tay đều là họ dùng tiền để níu kéo, nếu không níu kéo được thì chia tay trong hòa bình. Chỉ duy nhất Giang Minh Kỳ có hơi thiếu tự trọng, dù thế nào cũng không muốn buông tay.
Với Sầm Tô, cảm giác mới mẻ trong mỗi mối tình của cô nhiều nhất cũng chỉ kéo dài hai tháng.
Cô không muốn duy trì một mối quan hệ lâu dài, ngoài việc không có thời gian ra, còn bởi vì cô không thích cảm giác bị người khác ruồng bỏ.
Đối với Thương Quân, cô đã đưa ra giới hạn cao nhất mà cô có thể chấp nhận nhưng anh vẫn không hài lòng.
Sầm Tô chậm rãi ăn sữa chua: “Ba tháng, anh vẫn không cảm nhận được thành ý của tôi sao?”
“Đâu phải hẹn hò với tôi ba năm mà em nói thành ý?”
Sầm Tô cười, nói: “Nếu như hẹn hò ba năm, vậy chẳng phải sẽ làm lỡ thanh xuân của anh sao?”
“…..”
Thương Quân bật cười.
Là tức đến bật cười.
Đúng là khéo ăn nói.
Từ đầu đến cuối, anh vẫn không trả lời trực tiếp việc có muốn hẹn hò với cô hay không, Sầm Tô cũng không giục.
Cho dù anh không đồng ý, cô cũng có thể hiểu được.
Việc một người ở vị thế cao mà phải hạ mình đã rất khó, huống hồ còn có thời hạn chia tay.
Cô hỏi: “Vậy ngày anh đi công tác về, tôi vẫn sẽ là người đầu tiên gặp anh chứ?”
Thương Quân nói: “Không phải anh đã đồng ý với em từ lâu rồi sao?”
Có thể gặp là được.
Nếu như anh vẫn chê ba tháng ngắn, không muốn hẹn hò với cô, vậy duy trì mối quan hệ như hiện tại cô cũng khá hài lòng.
Bên kia phòng khách, dì gọi cô: “Sầm Sầm, ăn cơm thôi.”
Sầm Tô để điện thoại ra xa, trả lời: “Vâng ạ.”
“Tôi đi ăn cơm đây, ngày mai còn phải đi mua quần áo mới nữa.”
Thương Quân hỏi: “Mặc khi gặp anh à?”
“Cũng có thể.”
Thương Quân nghe giọng điệu của cô là biết không phải, xem ra đi mua quần áo mới để dắt Quả Cầu Tuyết đi chơi.
Cô không bao giờ thiếu lý do mua quần áo mới cho mình.
Sầm Tô tạm biệt, rồi còn nói thêm câu “Nhớ anh rồi, muốn sớm được gặp anh.” mới cúp điện thoại.
Sau khi rửa tay ngồi vào bàn ăn, dì đã dọn sẵn bữa tối, một nồi hải sản sốt tỏi.
Trong phòng ăn, mùi thơm tỏa khắp nơi.
Người giúp việc theo giờ là do dì tìm, tay nghề thuộc hạng nhất.
Sau hai tuần sống chung, dì đã nắm rõ khẩu vị của cô, ngày nào dì cũng đích thân đi chợ, còn dặn người giúp việc theo giờ thay đổi món liên tục để cô ăn.
Bao nhiêu năm qua, mãi đến bây giờ, Sầm Tô mới nghiêm túc suy nghĩ lý do mình không bao giờ kén ăn.
Bởi vì trước đây mẹ không phải làm bất cứ việc gì, không biết làm gì cả, sau này gia đình sa sút, nợ nần chồng chất, không thuê nổi người giúp việc nữa nên cái gì cũng phải tự tay làm.
Vậy nên, mẹ nấu gì cô ăn cái đó, dù mùi vị thế nào cô cũng thấy ngon.
Sầm Tô đi đến tủ lạnh lấy một lon bia đen mở ra, tìm hai cái cốc thủy tinh.
“Dì ơi, dì uống một cốc đi. Uống chút bia cho vui.”
Dì cười, dùng tiếng phổ thông pha giọng địa phương nói: “Thế là dì đang được sống cuộc đời tự do, thoải mái rồi.”
“Dì ơi, dì có thể nói tiếng Quảng Đông ạ.”
“Nghe nhiều sẽ hiểu thôi ạ, nếu không hiểu thì dì dịch lại cho cháu nghe.”
Lần đó đến nhà Ngu Thệ Thương làm khách, trong bữa ăn thỉnh thoảng Ngu Thệ Thương lại nói chuyện với Thương Quân bằng tiếng Quảng Đông, cô hoàn toàn không hiểu.
Sau đó, cô hỏi Thương Quân có phải anh đã đặc biệt học qua không nhưng anh nói không, nghe Ngu Thệ Thương nói chuyện mười mấy năm thì tự nhiên sẽ biết một số câu đơn giản.
Dì uống một ngụm bia, bắt đầu nói tiếng địa phương.
Sau khi nói một tràng dài, Sầm Tô không hiểu một chữ nào nhưng lại rất vui vẻ.
Sầm Tô gắp nửa bát miến từ nồi hải sản, lại gắp thêm mấy con tôm và sò điệp. Gia vị hòa quyện đậm đà, vừa ăn kèm bia vừa nghe dì nói tiếng địa phương chuẩn chỉnh. Quả Cầu Tuyết lượn qua lượn lại quanh bàn ăn, thỉnh thoảng lại cọ cọ vào cô hai cái.
Ngồi trong phòng ăn, từ cửa sổ có thể nhìn ngắm vịnh biển phía xa.
Đột nhiên cô cảm thấy, yêu đương gì chứ!
Cho dù Thương Quân thông suốt, muốn hẹn hò với cô, cô cũng phải rút ngắn thời gian xuống còn hai tháng!
Cô cụng ly cùng dì: “Dì ơi, sống những ngày như thế này mãi, cháu cảm thấy có lẽ mình không cần tình yêu nữa.”
Dì chuyển sang tiếng phổ thông: “Vẫn cần tình yêu tô điểm cho cuộc sống. Bởi vì hôm nay ăn hải sản nên cháu cảm thấy không cần. Thế ngày mai dì nấu cháo cho cháu thì sao?”
Sầm Tô cười.
Dì lại nói: “Cháu và cậu Ngu giống nhau, ăn hải sản xong là cảm thấy bản thân không cần tình yêu, ngay cả tình thân cũng chẳng cần. Ngày hôm sau ăn thanh đạm hơn, cậu ấy lại gọi điện cho cháu trai, cháu gái ngay lập tức.”
Sầm Tô bật cười.
Hóa ra con người đều có lúc bị vị giác lấn át lý trí.
Vậy thì, ngày gặp Thương Quân cô sẽ ăn hải sản tổng hợp.
“Chủ tịch Ngu cũng thích ăn hải sản sao ạ?” Cô thuận miệng hỏi.
Dì: “Thích. Chỉ có hải sản là cậu ấy không kiêng món nào cả.”
Nếu là người khác hỏi thăm sở thích của Ngu Thệ Thương, đương nhiên dì sẽ không nói.
Nhưng Sầm Tô thì khác, có thể khiến Ngu Thệ Thương sắp xếp bà và Quả Cầu Tuyết đến Thâm Quyến, vị trí của Sầm Tô đối với ông chắc chắn không hề nhỏ.
Trước khi đến Thâm Quyến, Ngu Thệ Thương còn đặc biệt dặn: Lúc Sầm Tô còn nhỏ, bố mẹ rất ít khi ở bên cạnh, bao nhiêu năm qua không có ai chăm sóc, đều tự dựa vào chính mình, cuộc sống trải qua khá vất vả.
Với ẩn ý như vậy, sao dì có thể không hiểu.
—
Chiều ngày hôm sau, Sầm Tô đọc xong cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng thứ tư. Cô gấp sách lại, thay quần áo, dẫn Quả Cầu Tuyết ra ngoài.
Vốn dĩ Quả Cầu Tuyết còn đang lười biếng nằm trong ổ của mình, vừa thấy Sầm Tô thay váy, tay còn cầm túi xách là nó lập tức đứng dậy. Tinh thần phấn chấn hẳn lên, chạy đến cửa, đứng ngoan ngoãn bên cửa chờ Sầm Tô mở cửa.
Bây giờ nó đã nắm được quy luật rồi, chỉ cần Sầm Tô thay quần áo nghĩa là sẽ dắt nó ra ngoài chơi.
Dì đang ngồi cắm hoa ở bàn ăn, bình hoa và hoa tươi dì mua ở quán vỉa hè khi đi chợ sáng nay.
Dì khéo tay, một bó chuông xanh, một bó cúc La Mã và một bó phi yến nhỏ, qua bàn tay cắt tỉa và phối hợp của dì, trông chúng giống như một tác phẩm nghệ thuật lớn.
Dường như đã mang cả mùa xuân về nhà.
Ngoại trừ việc không biết nấu ăn, Sầm Tô không nghĩ ra được còn có chuyện gì có thể làm khó dì.
Đến cả lái xe, dì cũng lái vững hơn cô.
Đợi dì cắm hoa xong, bọn họ dẫn Quả Cầu Tuyết ra ngoài.
Địa điểm quen thuộc mất khoảng hơn hai mươi phút lái xe, Quả Cầu Tuyết thích nhất là đứng cạnh cửa sổ đón gió, vô cùng phấn khích.
Hôm qua, dì nghe cô gọi điện thoại với Thương Quân nói muốn đi mua quần áo mới, trên đường đi dì nói với cô rằng: “Đưa Quả Cầu Tuyết cho dì, cháu đi mua sắm đi.”
Trung tâm thương mại cách nơi Quả Cầu Tuyết chơi không xa, đi bộ qua đó mất khoảng năm, sáu phút.
Lần trước Sầm Tô đi dạo là ở Bắc Kinh, lần đó mua quần áo để đi ăn tiệc chia tay với Thương Quân.
Hôm nay, cô lại đi ngang qua cửa hàng của thương hiệu mà cô đã gặp Thương Quân lần trước. Điều khác biệt duy nhất chính là, cửa hàng flagship ở Bắc Kinh nằm ở tầng trên của trung tâm thương mại, còn ở Thâm Quyến lại nằm ở mặt tiền đường phố của trung tâm thương mại, logo kinh điển khổng lồ khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Lúc đi qua ô cửa kính trưng bày, Sầm Tô không khỏi liếc nhìn vào bên trong một cái. Những bộ đồ manocanh mặc đều là mẫu mới của mùa xuân hè năm nay.
Không phải là mức tiêu dùng hàng ngày của cô, cô chỉ nhìn rồi đi qua.
Bước vào trung tâm thương mại, cô đi thẳng đến mấy cửa hàng quần áo nữ quen thuộc mà cô hay mua.
Ở một trong các cửa hàng đó cô ưng ý ba bộ đồ, tổng giá ba bộ đồ còn không đủ mua một chiếc váy mới của thương hiệu nằm ở mặt tiền đường phố kia.
Sầm Tô thử cả ba bộ, chụp ảnh rồi gửi cho Thương Quân xem.
Từ sau cuộc gọi hôm qua, hai người không liên lạc lại với nhau nữa.
Cô gửi xong cô mới nhớ ra chênh lệch múi giờ, bên anh chắc khoảng hai giờ sáng rồi.
Nhưng rất nhanh anh đã trả lời lại:【Thích thì mua hết đi.】
Sầm Tô xin lỗi:【Tôi làm anh tỉnh giấc à?】
Thương Quân:【Không. Hôm nay tôi ở London.】
Lúc này ở London hơn bảy giờ sáng.
Sầm Tô nói:【Không mua nhiều vậy đâu, chỉ định mua một bộ thôi.】
Thương Quân:【Khoảng thời gian này không phải em đang tích lũy vàng thỏi sao? Mua quần áo vẫn đủ.】
Trong lòng Sầm Tô thầm nghĩ, số vàng thỏi đó sau này phải trả lại cho anh.
Cô nói:【Tôi chỉ nhận quần áo bạn trai tặng thôi, anh vẫn chưa phải là bạn trai em~】
Sầm Tô hỏi anh:【Không nói chuyện này nữa, anh cảm thấy hai bộ nào đẹp.】
Thương Quân:【Bộ thứ nhất và bộ thứ ba.】
Sầm Tô nói:【Thế tôi mua bộ thứ hai. Gu thẩm mỹ của anh không tốt~】
Thương Quân: “……”
Câu cuối cùng dường như ám chỉ điều gì đó.
Sầm Tô thật sự mua bộ thứ hai.
Đi dạo cả buổi chiều đó, tổng cộng mua hai chiếc váy và một chiếc áo cardigan màu xám.
Cô vốn định hỏi Thương Quân ở London mấy ngày, tin nhắn mới soạn được một nửa thì đột nhiên một tin tức hiện lên thu hút sự chú ý của cô.
#Hôm nay con gái duy nhất của Khang Kính Tín đính hôn rồi#
Vốn dĩ Khang Kính Tín không có chút danh tiếng nào trên mạng xã hội nhưng bởi vì gần đây trúng thầu dự án của Tinh Hải Toán Lực nên được truyền thông chú ý.
Cũng bởi vì cô từng tìm kiếm ông ấy, nên dữ liệu lớn đã trực tiếp đẩy tin tức liên quan đến ông ấy cho cô.
Nội dung hiện ra ngay trước mắt, nói không tò mò là tự lừa dối bản thân.
Sầm Tô nhấn vào đường dẫn, hóa ra cô con gái của ông ấy sau khi tái hôn, mới chỉ học cao học đã đính hôn. Hai gia đình môn đăng hộ đối, hai người là bạn thân từ thuở nhỏ, từ cấp hai đã ở bên nhau, bao nhiêu năm qua tình cảm vẫn như thuở ban đầu.
Trong khu vực bình luận, có không ít cư dân mạng ngưỡng mộ cô gái: Chồng sắp cưới vừa đẹp trai, chung tình lại còn là học sinh xuất sắc, quan trọng là bản thân cô gái vừa xinh đẹp lại còn thông minh. Gia thế hiển hách, được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, có thể coi là người chiến thắng cuộc đời.
Đính hôn là ý của hai người trẻ, người lớn gia đình hai bên đương nhiên rất vui mừng.
Tiệc đính hôn được tổ chức tại một khách sạn năm sao thuộc sở hữu của nhà họ Ngu, không khí náo nhiệt trang trọng. Trong những bức ảnh tại hiện trường xuất hiện bóng lưng của Ngu Duệ, thiên kim tiểu thư nhà họ Ngu.
Khang Kính Tín là cổ đông của Y tế Tân Duệ, việc mời Ngu Duệ là phép lịch sự nhưng Ngu Duệ đích thân đến dự thì vô cùng nể mặt.
Sầm Tô nghĩ đến việc hôm qua gặp Khang Kính Tín ở dưới tòa nhà. Hôm nay cô con gái khác của ông ấy đính hôn, đương nhiên ông ấy không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy nên sau khi gặp cô cũng không hề có ý định xin thông tin liên lạc.
Lúc học tiểu học, thỉnh thoảng trường học sẽ yêu cầu điền các mẫu đơn liên quan đến thông tin gia đình, sau khi mẹ điền xong và ký tên cô sẽ lén lút viết tên bố vào, còn số điện thoại thì viết số của bà ngoại.
Sau này cô không làm như vậy nữa.
Từ đó trở đi, cô cũng dần dần không nghĩ về ông ấy nữa.
…..
Đi mua sắm rồi về nhà, ăn cơm xong Sầm Tô liền ngồi xuống thảm trước ghế sô pha đọc sách.
Không giống những lần trước, mua quần áo mới xong cô sẽ mặc thử cho mẹ xem, hôm nay cô thực sự không có hứng thú.
Những năm qua, bất kể là mối tình nào, bất kể là người nào cũng không thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cô, chỉ duy nhất Khang Kính Tín là ngoại lệ.
Dù cô đã sớm buông bỏ, cũng thản nhiên chấp nhận sự thật rằng mình không được yêu thương. Nhưng sau hơn hai mươi năm, lần nữa gặp lại người cô từng chờ đợi suốt bao nhiêu năm khi còn nhỏ, rốt cuộc cảm xúc vẫn khó lòng bình tĩnh lại được.
Đọc sách không tránh khỏi việc thất thần.
Quả Cầu Tuyết dường như cảm nhận được cảm xúc của cô, vốn dĩ nó đang lười biếng buồn chán dùng hai chân trước nghịch quả bóng của mình, thấy cô ngẩn người, nó cũng ngẩn ra mấy giây. Đột nhiên nó đẩy quả bóng sang một bên, đứng dậy chen đến trước mặt cô, rúc đầu vào lòng cô.
Sầm Tô hoàn hồn, úp ngược cuốn sách đặt lên ghế sô pha phía sau, dang hai tay ôm Quả Cầu Tuyết vào lòng mình.
Giống như hôm qua trong thang máy của tòa nhà, Quả Cầu Tuyết đứng im để cô ôm.
“Lúc nhỏ chị gặp được em thì tốt biết mấy.”
Đương nhiên Quả Cầu Tuyết không hiểu.
Nếu như hồi nhỏ quen Quả Cầu Tuyết, không đến mức phải lén lau nhiều nước mắt đến thế.
Sầm Tô ôm Quả Cầu Tuyết mấy phút, xua đi những cảm xúc không vui đó.
Cô đứng thẳng dậy, nói chuyện với Quả Cầu Tuyết: “Em thích Thương Quân không?”
Quả Cầu Tuyết lè lưỡi.
Sầm Tô chỉ vào mặt mình, sau đó nói: “Gu thẩm mỹ của Thương Quân chả ra làm sao cả, người yêu chất lượng như chị đây mà anh ấy còn kén cá chọn canh. Cái chức ông chủ đó của anh ấy chi bằng để chị làm thì hơn. Bé cưng nói xem có đúng không nào?”
Quả Cầu Tuyết cười nhìn cô, giống như đang đồng tình với những gì cô nói.
Sầm Tô không nói rõ được vì sao trong khoảnh khắc này, cô đột nhiên lại rất nhớ Thương Quân.
Nhưng bây giờ bên anh là sáng sớm rồi.
—
Lần tiếp theo nhận được tin nhắn của Thương Quân là vào buổi tối năm ngày sau đó.
Khi đó đã gần mười một giờ, cô vừa tắm xong đang định lên giường thì điện thoại đặt ở đầu giường reo lên.
Thương Quân:【Tôi về rồi, vẫn chưa về đến nhà. Hôm nay muộn quá rồi, còn muốn gặp không?】
Sầm Tô gửi tin nhắn thoại qua: “Có. Không phải nói tôi muốn là người đầu tiên gặp anh sao, anh phải ôm tôi thật lâu đó.”
Thương Quân gửi thẳng định vị nhà cho cô, anh tính toán thời gian, có lẽ hai người sẽ đến nơi cùng lúc.
Sầm Tô đang mặc váy ngủ, cô đi đến tủ quần áo lấy ra chiếc váy mới mua mấy ngày trước đó.
Quả Cầu Tuyết vốn đang buồn chán nằm trong phòng khách của mình, thấy cô thay váy, hai mắt nó lập tức sáng lên, nhảy lên lao thẳng ra cửa.
Sầm Tô an ủi nó: “Bên ngoài tối rồi, bé cưng lớn như em thì không thể ra ngoài được. Ở nhà phải ngoan ngoãn nghe lời, chị sẽ mang đồ ăn vặt về cho em.”
Quả Cầu Tuyết không nghe lọt tai được nửa chữ nào, nó cứ bám lấy Sầm Tô đòi đi theo cùng.
Dì cười bế nó sang một bên và nói: “Ngoan nào, không thể dẫn con đi được đâu. Chị đi tìm anh rể cho con đấy mà.”
Dì nói tiếng địa phương nên Sầm Tô không hiểu.
Sầm Tô cầm túi xách và chìa khóa xe xuống lầu.
Hai, ba tuần không gặp, cảm giác muốn gặp anh ngay lập tức còn mãnh liệt hơn cô tưởng tượng.
Cô không biết anh sẽ chọn hẹn hò với cô hay là tiếp tục duy trì trạng thái hiện tại.
Khả năng cao là vế sau đó.
Ban đêm không tắc đường như ban ngày đâu, Sầm Tô lái xe từ nhà đến chung cư của Thương Quân chỉ mất mười chín phút đồng hồ.
Chiếc Phantom màu đen mang biển Thâm Quyến dừng lại cạnh bồn cây xanh, thấy xe của cô vòng vào, vệ sĩ từ ghế lái phụ bước xuống, nhẹ nhàng kéo mở cửa sau.
Trong lòng Sầm Tô thầm nghĩ, sợ là Thương Quân còn chưa nhìn thấy xe của cô, không bằng vệ sĩ nhạy cảm với biển số xe của cô ấy.
Quả thật Thương Quân vẫn chưa nhìn thấy xe của cô, anh đang dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bốn ngày bay qua ba quốc gia, chênh lệch múi giờ khiến anh mệt mỏi.
Nghe thấy tiếng mở xe, Thương Quân mở mắt: “Cô ấy đến rồi sao?”
“Vâng, đang đỗ xe ạ.”
Thương Quân chậm rãi bước xuống xe.
Sầm Tô vừa đỗ xe xong, quay đầu lại đã nhìn thấy người đàn ông mặc vest đen từ trên xe bước xuống, bên trong vẫn là áo sơ mi trắng tinh.
Cảm giác giống hệt như ngày đó cô gặp anh ở tứ hợp viện.
Hôm đó dưới ánh nắng ấm áp, hôm nay dưới ánh trăng trong vắt soi sáng.
Nhưng vẫn mang lại cho người khác cảm giác lạnh lùng vốn có.
Thương Quân không đi lên đón cô mà vòng ra sau xe của mình, mở cốp xe.
Sầm Tô đi đến gần, còn chưa đợi cô giơ tay đòi ôm thì Thương Quân đã xách mấy chiếc túi xách từ cốp xe ra.
Đúng là thương hiệu mà cô không đủ khả năng chi trả kia.
Đây là quà anh đi công tác về tặng cô sao?
Thương Quân không để cô đoán, nói thẳng luôn: “Không phải em nói chỉ nhận quần áo bạn trai tặng thôi sao? Hôm nay có thể nhận rồi chứ gì.”
Bất ngờ đến quá đột ngột khiến Sầm Tô ngây người hai giây. Sau khi phản ứng lại, cô lập tức lao vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh, ngẩng đầu nhìn anh và nói: “Chúc mừng anh đã trở thành bạn trai của em.”
“Anh còn chưa nói xong mà.” Thương Quân đỡ lấy gáy cô, để cô nghiêm túc nghe anh nói tiếp: “Em muốn hẹn hò thì chúng ta sẽ thử. Nhưng có điều kiện, trong vòng ba tháng không được phép nói lời chia tay.”
Anh dừng lại một chút rồi nói, “Còn sau ba tháng, nếu em muốn chia tay cũng không dễ dàng đâu. Trước tiên hãy suy nghĩ cho kỹ rồi quyết định có muốn hẹn hò với anh hay không.”
Sầm Tô không chút do dự trả lời: “Không cần suy nghĩ đâu.”
Còn chuyện chia tay có khó khăn, cô cũng không lo lắng.
Kinh nghiệm chia tay của cô cũng phong phú như kinh nghiệm yêu đương vậy mà.
Cô không quan tâm chuyện của ba tháng sau đó, lập tức đòi quyền lợi của một người bạn gái: “Em muốn được ôm một cái thật lâu.”
Thương Quân không ôm cô mà ra hiệu cho cô đưa chìa khóa xe cho vệ sĩ.
Anh lại nói tiếp: “Gọi điện thoại cho dì, nói với dì là tối nay em ở chỗ anh, không về nhà nữa.”