Mắt Giật Báo Hiệu, Kế Hoạch Gặp Gỡ

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Mắt Giật Báo Hiệu, Kế Hoạch Gặp Gỡ

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Tô thấy mẹ thỉnh thoảng lại đưa tay ấn vào mắt phải, liền hỏi có phải mắt mẹ không được khỏe không.
Sầm Tông Y khẽ thở dài, ngón tay vẫn đặt trên mí mắt đang giật liên hồi: “Mắt mẹ bắt đầu giật từ chiều qua, cứ giật từng cơn một, giật đến mức khiến mẹ bồn chồn không yên.”
“Trùng hợp vậy ạ?” Sầm Tô nói rồi đưa tay chỉ vào mí mắt phải của mình: “Con cũng bị giật mấy ngày nay rồi.”
“Không đến mức thảm hại vậy chứ, chẳng lẽ hai mẹ con mình đều gặp phải vận đào hoa xấu?”
Nói xong, Sầm Tông Y tự mình bật cười.
Sầm Tô đáp: “Con chắc chắn sẽ không gặp.”
Cô đã có Thương Quân, đó là đóa đào hoa tốt nhất của đời cô rồi.
Nghĩ đến Thương Quân, mấy ngày nay cô vẫn luôn vắt óc suy nghĩ làm sao để anh có thể quang minh chính đại dạo bước trên bãi cát cùng cô mà không cần phải gặp mặt phụ huynh.
Yêu nhau khó khăn lắm mới được như thế này, cô vẫn muốn được hẹn hò tự do, thoải mái bên bờ biển cùng anh.
Tận hưởng một tình yêu khác biệt mà anh mang lại.
Cô đã trải qua không ít mối tình, nhưng buộc phải thừa nhận rằng người đàn ông như Thương Quân khiến cô rung động đến điên cuồng ở rất nhiều khía cạnh.
Cô chưa từng có mối tình nào mà khi không gặp lại nhớ đối phương đến thế.
Nhớ nụ hôn của anh, nhớ cái ôm của anh, nhớ sự thiên vị chỉ dành riêng cho cô mà chẳng màng đến ai khác của anh.
Cũng nhớ cả sự mạnh mẽ, áp đảo, không cho phép thương lượng của anh.
Kịp thời gạt bỏ dòng suy nghĩ miên man, Sầm Tô quay sang hỏi mẹ đầy quan tâm: “Gần đây có phải có người theo đuổi mẹ không ạ?”
“Lúc nào mà chẳng có người theo đuổi, nhưng giờ mẹ không có hứng thú với đàn ông.” Sầm Tông Y nhấp một ngụm cà phê, nói tiếp: “Đến tuổi này của mẹ rồi, người theo đuổi mẹ làm gì có đàn ông chất lượng? Người lớn tuổi hơn thì mẹ không vừa mắt, nhỏ hơn hai, ba tuổi mẹ cũng chẳng ưng. Người kém quá nhiều tuổi thì không thể nào tìm đến mẹ được, dù sao mẹ cũng sắp mãn kinh rồi.”
Sầm Tô suýt nữa bật cười thành tiếng: “Mẹ đừng nói thảm thế chứ, còn lâu mới mãn kinh mà.”
Sầm Tông Y giữ thái độ bình thản, không mấy bận tâm về chuyện gì: “Mẹ đã bốn mươi chín rồi, mãn kinh chỉ là chuyện trong ba, bốn năm tới thôi, có khi là trong hai, ba năm nữa cũng nên.”
Vừa dứt lời, mắt phải của bà lại giật mạnh hai cái.
Bà đành đặt cốc cà phê xuống, tiếp tục dùng tay ấn nhẹ vào mắt.
Hiếm khi ngủ trưa, vậy mà trưa hôm qua bà lại nằm mơ chỉ trong chốc lát.
Trong mơ là cảnh Hồng Kông nhiều năm về trước.
Xung quanh tấp nập, nhộn nhịp nhưng bà chẳng nhìn rõ bất cứ điều gì.
Bà cứ đi mãi, không hiểu sao lại đi bộ đến căn hộ mình từng thuê ở London.
Hình dáng người trong mơ cũng mơ hồ, nhưng bà biết đó là ông.
Ông nói: “Tông Y, em không hối hận sao?”
Tỉnh dậy, bà thoáng chốc bàng hoàng.
Những năm qua bà chưa bao giờ mơ thấy ông.
Có lẽ là do trưa hôm qua, lúc cô khách trọ trẻ tuổi bước ra khỏi sảnh nhà nghỉ, nói chuyện điện thoại bằng tiếng Quảng Đông, điều đó ngay lập tức kéo bà về đoạn quá khứ đã qua.
Sau khi tỉnh dậy, bà ra sân sau phơi hoa hồng, không biết từ lúc nào mí mắt bắt đầu giật liên tục.
Đã thành ông già bốn mươi sáu tuổi rồi, vậy mà còn tìm đến trong giấc mơ của bà!
Những năm trước, thỉnh thoảng bà vẫn thấy trên mấy tờ báo lá cải Hồng Kông, con trai út nhà họ Ngu lại thay bạn gái.
Mấy năm gần đây thì đã dừng lại, có lẽ là sợ đối phương “lực bất tòng tâm”.
Nếu không, một người đã đi qua cả ngàn vạn đóa hoa sao có thể ngồi yên như vậy.
Cách đây mấy hôm, bà thấy tin tức liên quan đến ông – Tinh Hải Toán Lực chọn Thâm Quyến làm địa điểm.
Ngay sau đó là tin công ty của Khang Kính Tín trúng thầu dự án của Tinh Hải Toán Lực.
Cũng may là họ đều không biết đối phương là ai.
“Có lẽ gần đây mẹ nhìn nhiều nên mỏi mắt thôi.” Sầm Tô trêu mẹ: “Chưa biết chừng cũng có thể là một đóa đào hoa đấy ạ.”
Giọng con gái kéo suy nghĩ đang bay xa của bà quay trở lại thực tại.
“Đào hoa xấu mẹ cũng không sợ, dù sao mấy ngày nữa mẹ cũng đến Thâm Quyến cùng con, không thể nào đuổi theo mẹ từ Hải Thành đến Thâm Quyến được.” Sầm Tông Y chuyển chủ đề: “Gần đây bà ngoại con bận lắm.”
“Bận gì thế ạ? Bà không nỡ mấy món đồ cũ đó, muốn mang đến Thâm Quyến sao?”
“Làm gì còn thời gian quan tâm đồ cũ. Gần đây tinh thần bà cụ dồi dào lắm, ngày nào cũng dậy sớm thức khuya nghiên cứu các địa điểm xem mắt ở Thâm Quyến. Bà nói rất đáng tin, tính đến Thâm Quyến sẽ bảo dì dắt bà qua đó, xem xem có chàng trai nào phù hợp với điều kiện của con không.”
“…..”
Sầm Tông Y nói: “Mặc dù bà cụ lạc quan, tích cực phối hợp điều trị bảo tồn, nhưng cũng sợ bản thân không thể xuống được bàn mổ, lại chê người làm mẹ như mẹ không đáng tin, không lo lắng chuyện đại sự cả đời của con.”
Vậy nên bà cụ muốn tìm cho Sầm Tô một bến đỗ trước khi phẫu thuật.
Bà cụ nói không cầu giàu sang phú quý, chỉ cần hai đứa trẻ hợp nhau là được.
“Bây giờ con lại không đi làm, bà cụ còn không nhanh chóng tranh thủ mọi thời gian dẫn con đi xem mắt.”
Sầm Tô đáp: “Con đang sàng lọc công ty. Chọn được công ty phù hợp thì cuối tháng sẽ đi làm.”
“Vội vậy sao? Không phải con nói muốn nghỉ ngơi nửa năm à?” Sầm Tông Y bảo con gái đừng lo lắng chuyện tiền bạc: “Mẹ có tiền, giờ một năm mẹ cũng chẳng tiêu hết mấy chục nghìn tệ, lát nữa mẹ chuyển cho con hai trăm nghìn tệ, con cứ tiêu thoải mái. Tiền thuê nhà năm sau mẹ bao hết.”
Sầm Tô giải thích, không liên quan gì đến chuyện tiền nong, cô cũng có tiền: “Trước đây con không vội là vì con đang đợi một vị trí trống ở một công ty. Nhưng bên đó mãi chẳng có động tĩnh gì, con không định đợi nữa.”
“Con muốn vào Y tế Tân Duệ sao?”
Sầm Tô cười: “Quả nhiên hai mẹ con mình tâm đầu ý hợp.”
“Mẹ, mẹ vẫn luôn để ý đến Tân Duệ sao?”
Lúc này, mí mắt phải của Sầm Tông Y không còn giật mạnh nữa, bà bê cốc cà phê lên: “Sao có thể không để ý chứ. Đó là tâm huyết của ông ngoại con, trách mẹ không có bản lĩnh.”
Bà bảo con gái tìm việc cứ thuận theo tự nhiên, chọn công ty mình thích, không cần thiết phải chăm chăm vào Tân Duệ.
“Trước đây con còn nhỏ, mẹ không bao giờ đi tranh giành. Giống như mẹ lúc đó, công ty trao cho mẹ, mẹ cũng chẳng có năng lực quản lý thì có tác dụng gì? Công ty không giữ nổi thì thôi, trái lại còn chuốc thêm nợ vào thân. Đợi con có đủ năng lực, yên tâm, những thứ thuộc về con, mẹ nhất định sẽ tranh giành.”
Hóa ra mẹ cũng biết Khang Kính Tín là cổ đông lớn của Y tế Tân Duệ.
Đây là lần thứ hai cô và mẹ nói về Khang Kính Tín, mặc dù không nói thẳng ra.
“Mẹ, mặc dù con có tư cách thừa kế tài sản, nhưng di chúc được ưu tiên hơn. Ông ta không muốn cho, mẹ có tranh giành cũng không tranh được. Nếu như thật sự muốn cho con tiền thì đã cho từ lâu rồi.”
Sẽ không đợi đến sau này.
Sầm Tô dừng lại: “Mấy hôm trước con còn gặp Khang Kính Tín.”
Sầm Tông Y hơi sững sờ: “Ông ta đi tìm con sao?”
Sầm Tô: “Sao có thể chứ. Con sợ trốn còn không kịp ấy chứ.”
Cô kể lại chuyện gặp ông ta dưới lầu công ty của một người bạn.
“Ông ta hỏi thăm bà ngoại thế nào, nhưng con không thèm để ý. Không ngờ ông ta vẫn còn nhận ra con.”
Sầm Tông Y: “Bởi vì con giống mẹ lúc còn trẻ.”
Cũng không phải giống hệt, nhưng sự tương đồng trong ánh mắt và hai hàng lông mày có thể khiến người khác vừa nhìn đã lập tức liên tưởng đến bà lúc còn trẻ.
Rất nhiều người đều nói, nhìn Sầm Tô là lập tức nghĩ đến bà.
“Mẹ, không cần mẹ đi tranh giành vì con đâu.”
Giơ tay xin người ta, nếu như không xin được thì sẽ khó xử biết mấy.
Cô tuyệt đối sẽ không để mẹ phải chịu ấm ức đó.
Tiền đối với cô mà nói, vừa quan trọng cũng vừa không quan trọng.
“Chỉ là tạm thời con không có cơ hội vào Tân Duệ, chứ không có nghĩa là sau này không có vị trí phù hợp. Với năng lực hiện tại của con, vào một công ty là hoàn toàn có cơ hội yêu cầu công ty được hưởng cổ phần khuyến khích. Con hy vọng trước năm mẹ năm mươi lăm tuổi, con có thể lấy được cổ phần của Tân Duệ, tặng mẹ làm quà sinh nhật, mong mẹ không còn hối tiếc nữa.”
Sầm Tông Y bị cảm động: “Chẳng trách ai cũng thích nghe lời hứa, quả thật là đã tai.”
Sầm Tô cười: “Thế sau này con sẽ thường xuyên nói cho mẹ nghe, con giỏi cái này nhất mà.”
Liên quan đến Tân Duệ, Sầm Tông Y không nói thêm gì nữa.
Có lẽ không tranh giành được, nhưng đến lúc thời cơ thích hợp, bà chắc chắn sẽ đi tranh giành, thể diện đáng giá bao nhiêu tiền chứ?
“Không nói nữa, mẹ phải đi đắp mặt nạ mắt xông hơi đây.”
Có lẽ gần đây không cần vào bếp, xem điện thoại nhiều nên mỏi mắt, mí mắt mới giật suốt, không liên quan gì đến chuyện đào hoa.
Sầm Tông Y kết thúc cuộc gọi video, uống hết cà phê rồi quay về sân vườn nhỏ của mình.
Sân vườn nhỏ chỉ cách sân sau nhà nghỉ một bức tường.
Đây là một khoảng đất nhỏ được tách ra từ khu nhà nghỉ, cũng là nơi con gái bà lớn lên.
Năm đó sau khi ly hôn, vì trả nợ bà đã bán căn biệt thự bố mua cho bà và Khang Kính Tín.
Từ đó trở đi, ba đời nhà bọn họ sống ở đây.
Nơi ở tuy không rộng nhưng được mẹ trang trí ấm cúng và tao nhã.
Bà cụ Lâm đang cầm kính lúp xem điện thoại, thấy con gái đi vào liền khóa màn hình: “Ngày mai Sầm Sầm đến mấy giờ?”
“Có thể kịp ăn trưa ạ.”
“Dì giúp việc con bé thuê tháo vát như vậy, một tháng tốn nhiều tiền lắm nhỉ?”
“Con bé nói là bạn của sếp cũ giới thiệu, cụ thể lương bao nhiêu thì không nói.”
Sầm Tông Y tìm chiếc mặt nạ đắp lên, dựa vào ghế sô pha: “Mẹ, mẹ đừng tiếc tiền nữa, cũng không phải không thuê nổi. Hơn nữa cũng không phải thuê mãi, đợi mẹ khỏe lên thì không cần nữa.”
“Mẹ có thể không tiếc sao, một người giúp việc giỏi giang ở nhà sợ một tháng phải tốn mười, hai mươi nghìn tệ. Sầm Sầm ngay cả bản thân cũng không nỡ tiêu.”
Bà cụ Lâm đưa thẻ lương cho con gái: “Con đi rút tiền lương của mẹ ra đi, đợi Sầm Sầm về thì đưa cho con bé.”
“Mấy nghìn tệ lương mỗi tháng của mẹ không đủ để con bé “nhét kẽ răng” đâu.”
“Kẽ răng của con bé rộng thật đấy!”
Sầm Tông Y cười, sờ chiếc thẻ trên đùi đặt trên tay vịn sô pha: “Không đưa cho con bé đâu, con còn phải thừa kế chứ.”
Bà cụ Lâm quay sang đánh một cái vào vai con gái: “Suốt ngày không có dáng vẻ của người làm mẹ! Lỡ ngày nào đó mẹ không còn nữa con phải làm sao đây!”
Sầm Tông Y nghiêng đầu qua, dựa vào vai mẹ: “Thế mẹ phải sống thật tốt vào, đừng động tí tức giận là lại đánh người nữa.”
Bà cụ Lâm ngẩng đầu nhìn mặt nạ mắt của con gái: “Ban ngày ban mặt con đeo mặt nạ mắt làm gì? Không phải cái này đeo trước khi ngủ à?”
“Không có quy định ban ngày không thể đeo.” Sầm Tông Y nói, “Để chắn bớt đào hoa xấu đó.”
Bà cụ Lâm cầm kính lúp lên, tiếp tục xem phản hồi các địa điểm hẹn hò trên mạng.
“Mẹ thấy có không ít người tìm được đối tượng ở các địa điểm xem mắt, không thể nói là vô dụng được.”
Sầm Tông Y hùa theo: “Thế đến Thâm Quyến mẹ cứ bận tiếp chuyện đó đi.”
Bây giờ bà không dập tắt sự nhiệt tình của mẹ nữa, hiếm hoi lắm mới có niềm tin để chống đỡ.
Đeo mặt nạ mắt, cả buổi chiều không xem điện thoại, buổi tối đi ngủ sớm nên ngày hôm sau tỉnh dậy, Sầm Tông Y cảm thấy mắt thoải mái hơn nhiều, mí mắt không còn giật liên tục như hôm qua nữa.
Đồng hồ sinh học hình thành nhiều năm khiến bà tự nhiên tỉnh giấc lúc năm rưỡi sáng.
Vệ sinh cá nhân xong, bà cầm điện thoại xuống lầu.
Sau khi có đầu bếp, mỗi sáng bà sẽ đi dạo trên bãi biển.
Vừa nghe nhạc, vừa đi theo tâm trạng.
Có lúc nửa tiếng, có lúc một tiếng.
Trên bãi biển có không ít khách du lịch ngắm mặt trời mọc, người trẻ bận rộn chụp ảnh còn trẻ con bận đào cát.
Bà nghĩ đến Y tế Tân Duệ, nghĩ đến con gái, nghĩ đến Hồng Kông, nghĩ đến Thâm Quyến.
Hôm nay, không biết thế nào mà bà đã đi bộ gần hai tiếng.
Tiện đường bà ghé vào chợ mua hải sản và hoa quả tươi.
Đi ngang qua quán cà phê ngoài trời bên bờ biển, đi bộ thêm khoảng một, hai trăm mét nữa là đến nhà nghỉ của gia đình mình.
Trước cửa nhà nghỉ là một sân hiên gỗ rộng rãi, bên cạnh là hồ bơi, bao quanh bởi cây xanh tươi tốt, đi xuống thêm một chút nữa là bãi biển.
Phần bất động sản này là quà trưởng thành năm đó bố tặng bà, dù có khó khăn đến mấy bà cũng không nỡ bán mà mở nhà nghỉ để kiếm sống.
Lúc này, trước bàn gỗ ngoài hiên có hai người đàn ông đang ăn sáng.
Khoảng cách hơi xa nên không nhìn rõ tuổi tác của họ.
Một người mặc áo phông màu đen, một người mặc áo phông màu xám.
Bên cạnh hàng cây xanh ở hồ bơi, có hai người đàn ông cao lớn đeo kính râm đang đi lại.
Nghĩ đến vị khách nữ mang theo vệ sĩ kia, việc người nhà cô ấy ra ngoài dẫn theo vệ sĩ cũng là chuyện bình thường.
Sau khi đi đến gần, Sầm Tông Y chỉ liếc qua sân hiên một cái, không đi vào nhà nghỉ mà xoay người bước vào sân nhà riêng.
Đợi bà đi vào, Thương Quân ở bàn ăn bên kia mới lên tiếng: “Người vừa rồi có lẽ là mẹ Sầm Tô.”
Không tiện nhìn chằm chằm, anh chỉ thoáng nhìn qua nên không nhìn rõ.
Ngu Thệ Thương từ tốn ăn sáng, anh biết Thương Quân đang nói nhưng không nghe rõ nội dung.
Khoảnh khắc này, giọng nói của Thương Quân dường như rất xa vời.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh ta vẫn nhận ra Sầm Tông Y.
Tuy có nhiều thay đổi so với lúc còn trẻ, nhưng chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra ngay, bà chính là người năm xưa.
Bà yêu cái đẹp, vẫn giữ được vóc dáng như xưa.
Trong tay xách một túi lớn đồ tươi sống và hoa quả, trước hôm nay anh ta rất khó tưởng tượng ra cảnh bà bước vào cuộc sống đời thường như thế này.
Năm đó lúc ở bên nhau, bà thường xuyên vứt tiền sinh hoạt phí cho anh ta.
Bố mẹ bà vô cùng cưng chiều bà, đòi mặt trăng sẽ tặng kèm cả sao, tiền tiêu vặt không bao giờ tiêu hết, sống trong nhung lụa.
Thương Quân thấy bạn thân không phản ứng gì, liếc anh ta một cái: “Hôm nay im lặng thế.”
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng có thể nghe rõ anh đang nói gì: “Cậu cũng không gặp phụ huynh, tôi nói nhiều làm gì?”
Thương Quân: “Không phải tôi không muốn gặp, là Sầm Tô sợ tôi gặp. Tôi không muốn làm khó cô ấy.”
Ngu Thệ Thương thuận miệng nói: “Sầm Tô không muốn cậu dùng thân phận bạn trai gặp phụ huynh, cái này dễ thôi. Mấy ngày tới không có việc gì cậu cứ ngồi đây, kiểu gì cũng gặp được mẹ Sầm Tô. Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên bà ấy đã ưng cậu làm con rể, sau đó cậu chờ bà ấy tác hợp cậu với Sầm Tô.”
“Nói giống như anh rất hiểu mẹ Sầm Tô vậy.”
Trong lòng Ngu Thệ Thương thầm nghĩ, không chỉ là hiểu.
Sầm Tông Y là người mê cái đẹp, Sầm Tô thừa hưởng điều này từ bà.
Thương Quân suy nghĩ một lát: “Mẹ Sầm Tô là bà chủ, dù có vừa mắt cũng sẽ không đường đột như vậy.”
Nói đến đây, anh lẳng lặng đánh giá bạn thân.
Ngu Thệ Thương bị Sầm Tông Y làm xáo trộn tâm trí nên không còn tinh tường như bình thường nữa.
Anh ta nói thẳng: “Muốn nói gì cứ nói thẳng ra.”
Thương Quân: “Hay là hai hôm nữa anh đi tìm mẹ Sầm Tô, nói tôi là cháu anh, anh cảm thấy tôi và Sầm Tô hợp nhau. Anh mở lời trước, với tư cách là bà chủ thì mẹ Sầm Tô mới có khả năng tác hợp.”
Ngu Thệ Thương: “… Cậu đánh giá tôi cao quá rồi.”
Nếu như anh ta đi tìm Sầm Tông Y, chuyện này chắc chắn sẽ hỏng bét.
Thương Quân ăn gần xong, anh đặt dụng cụ ăn uống xuống, gửi định vị cho Sầm Tô.
Sầm Tô vẫn đang trên đường đến Hải Thành:【Anh đến sớm vậy sao? Ở bãi biển trước cửa nhà em à?】
Thương Quân chụp ảnh đĩa đồ ăn rồi gửi qua:【Ăn sáng xong rồi.】
Sầm Sầm:【?】
Thương Quân:【Là Ngu Duệ bao nhà nghỉ này, trùng hợp mấy hôm nay cô ấy có việc nên bảo anh và Ngu Thệ Thương đến ở mấy ngày.】
Sầm Tô: “…..”
Cô không ngờ Ngu Thệ Thương cũng đến Hải Thành, cô lo lắng hỏi:【Thế Quả Cầu Tuyết nhìn thấy anh ta không phải sẽ bị lộ sao?】
Thương Quân:【Hai ngày đầu cứ tránh mặt đi, không ra ngoài sẽ không gặp được.】
Anh thương lượng với cô:【Cho dù anh ở nhà nghỉ của nhà em, bình thường nói chuyện với em cũng không tiện. Em không thích uống cà phê, không thể nào cứ chạy mãi ra quán cà phê ngoài trời được. Có muốn giải quyết dứt điểm một lần không?】
Sầm Sầm:【Sao em cứ ngửi thấy mùi mưu mô nhỉ?】
Thương Quân cười:【Có muốn nghe không?】
Sầm Sầm:【Anh nói xem.】
Thương Quân:【Hai hôm nữa quen thân với mẹ em, anh nhờ Ngu Thệ Thương với tư cách trưởng bối đến nói chuyện với cô.】
Thương Quân hỏi:【Mấy năm nay chắc cũng có khách lưu trú, sau khi nhìn thấy em sẽ hỏi em làm việc ở đâu, muốn giới thiệu bạn trai cho em chứ?】
Thật sự có.
Có lúc mẹ còn nói chuyện phiếm với mấy khách lưu trú lớn tuổi, đối phương nghe nói cô làm việc ở Bắc Kinh, là kỹ sư AI lại còn độc thân liền nhiệt tình nói cháu trai nhà mình cũng ở Bắc Kinh, có nhà có xe, muốn mai mối bọn họ quen nhau.
Sầm Tô nói:【Còn có khách lưu trú theo đuổi em cơ.】
Người đó làm tài chính ở Thượng Hải, theo đuổi cô hơn nửa năm, chỉ cần có thời gian rảnh là bay từ Thượng Hải đến Bắc Kinh thăm cô, sau khi bị từ chối vẫn nhiệt tình như trước.
Mãi đến nửa năm sau mới hoàn toàn từ bỏ.
Thương Quân:【Thế Ngu Thệ Thương muốn giới thiệu anh, đối với mẹ em cũng sẽ không quá đường đột. Nếu như cô có ấn tượng tốt với anh, có lẽ sẽ sẵn lòng tác hợp.】
Thương Quân:【Như vậy, anh muốn nói chuyện với em cũng không cần phải trốn tránh nữa.】
Sầm Tô hỏi:【Sau đó thì sao?】
Thương Quân:【Về đến Thâm Quyến, em cứ nói sau khi tiếp xúc thấy tính cách không hợp nhau, cô cũng không ép em phải quen đâu.】
Sau này gặp phụ huynh thì cứ để sau này tính.
Ngày Sầm Tô thật sự muốn dẫn anh về nhà ra mắt cũng chưa biết rõ là tháng nào năm nào.
Còn về Ngu Thệ Thương, trên mạng gần như không có ảnh chính diện của anh ta, Sầm Tông Y sẽ không biết anh ta là ai.
Đến lúc đó cứ nói Ngu Thệ Thương mở khách sạn ở Hồng Kông, vốn dĩ nhà họ Ngu cũng có khách sạn, coi như cùng ngành với Sầm Tông Y, bọn họ có cùng chủ đề nói chuyện, sẽ không đề phòng.
Thương Quân:【Làm như vậy, anh không phủ nhận chuyện muốn cô biết mặt anh, nhưng điểm này không phải điều quan trọng nhất. Anh nói sẽ để em cảm nhận được anh yêu em như thế nào, không phải chỉ nói suông. Hải Thành là nơi em để tâm nhất, anh đã đến đây rồi, sao có thể không đi dạo cùng em chứ?】