Ước Nguyện Thành Hiện Thực

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Ước Nguyện Thành Hiện Thực

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên bãi biển, vài vị khách đang đợi ngắm bình minh, vừa nhìn thấy đã nhận ra Sầm Tông Y.
Một cô gái trẻ với vẻ ngoài ngọt ngào hỏi: “Chị ơi, chị là chủ nhà nghỉ Sầm & Cen phải không ạ? Em đang ở đó đó.”
Sầm Tông Y mỉm cười đáp: “Cháu phải gọi cô là cô, con gái cô còn lớn tuổi hơn cháu đấy.”
“Không không, cháu phải gọi là chị mới đúng chứ.”
Bởi vì bà quá xinh đẹp, từ “cô” thật sự khó lòng thốt ra.
Cô gái hỏi tiếp: “Chị có cần em giúp chụp một tấm ảnh chung với gia đình không ạ?”
Sầm Tông Y cảm ơn, đưa điện thoại qua cho cô gái: “Vậy làm phiền em nhé.”
“Không có gì đâu ạ.” Cô gái đưa điện thoại của mình cho bạn trai, sau đó điều chỉnh ống kính máy ảnh.
Sầm Tông Y không cố ý gọi ba người phía trước, chỉ coi họ như một phần cảnh nền.
Người đẹp, cảnh đẹp, cô gái chụp liên tục, cố gắng lấy trọn ba người phía sau Sầm Tông Y cùng chú chó Samoyed vào khung hình.
Cô cảm thấy Sầm Tông Y giống như mặt biển cuộn sóng mênh mang và bầu trời cam rực rỡ ngay khoảnh khắc này, đẹp đến mức khiến người ta hoàn toàn quên đi những dấu vết mà thời gian đã in hằn.
Chụp xong, cô gái đưa điện thoại lại cho Sầm Tông Y: “Chị xem thế nào ạ, nếu không được em sẽ chụp lại cho chị.”
“Cảm ơn em.” Sầm Tông Y lật từng tấm ảnh xem: “Em chụp cho chị đẹp thật đấy.”
Bà cất điện thoại đi rồi nói: “Chị cũng chụp giúp hai đứa vài tấm nhé.”
Cô gái còn chưa kịp lên tiếng, người bạn trai đang ôm bó hoa hồng lớn đã vội vàng nói lời cảm ơn: “Cảm ơn bà chủ Sầm ạ.”
Bó hoa hồng mà chàng trai tặng bạn gái hôm qua, sáng nay được đặc biệt mang ra bờ biển để chụp ảnh kỷ niệm.
Những bông hồng đỏ rực rỡ dưới bầu trời màu cam càng thêm kiều diễm, tràn đầy sức sống.
Hai gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống ấy khiến Sầm Tông Y thoáng chốc như quay về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Khi đó, bà và Ngu Thệ Thương cũng rạng rỡ và hạnh phúc hệt như vậy.
Sắc cam đỏ của bình minh dần nhạt đi.
Sầm Tông Y ra hiệu cho họ quay người, nhìn về phía mặt biển.
Chỉ thấy nơi biển trời giao nhau, một đốm vàng rực rỡ bỗng bật lên khỏi đường chân trời.
Tia nắng ban mai đầu tiên xé tan màn đêm, trỗi lên từ mặt biển, trong khoảnh khắc soi sáng cả một vùng biển rộng lớn.
Sầm Tông Y chuyển sang chế độ quay phim, giúp họ ghi lại trọn vẹn cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp.
Trả điện thoại xong, bà đi đến chỗ Ngu Thệ Thương.
Mấy người vẫn đang mải mê ngắm bình minh, không chú ý đến bà.
Bà từ phía sau vòng tay ôm chầm lấy Ngu Thệ Thương.
Hương thơm quen thuộc ập đến, Ngu Thệ Thương không cần quay người lại cũng biết đó là ai.
Bên cạnh còn có con gái và con rể, bị ôm bất ngờ như vậy khiến vành tai ông đỏ bừng, nhịp tim tăng nhanh.
Sầm Tô vô tình quay mặt lại, nhìn thấy mẹ, rồi nhìn sang bố. Cả người ông ngại ngùng đến mức không biết giấu mặt vào đâu, vành tai đỏ ửng như rỉ máu, còn đỏ hơn cả đêm cô bị ông mắng hôm ấy.
Cô không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Ngu Thệ Thương xoay đầu con gái về phía Thương Quân, không cho phép con bé nhìn mình nữa.
Sầm Tông Y buông eo ông ra, nắm lấy tay ông rồi dắt về nhà.
Thương Quân và Sầm Tô đi phía sau, anh mở điện thoại ghi lại khoảnh khắc ngượng ngùng nhưng đầy hạnh phúc của người bạn thân ở tuổi bốn mươi sáu.
Trước đây, anh khó mà tưởng tượng được cảnh bạn thân ở tuổi bốn, năm mươi lại yêu đương sẽ như thế nào. Hôm nay, anh thật sự đã được mở mang tầm mắt.
Chẳng trách thỉnh thoảng ông cụ Ngu lại tức điên lên.
Ngu Thệ Thương quay người lại, bất lực cầu xin bạn vong niên: “Thôi, vừa vừa phải phải thôi, đừng chụp nữa.”
Sầm Tông Y hào phóng nói: “Cứ để bọn trẻ ghi lại đi. Đợi đến khi anh già rồi còn có cái mà hồi tưởng.”
Thương Quân nắm tay Sầm Tô, bước chân chậm lại. Anh và bạn thân đều cần một chút không gian riêng tư.
Sầm Tô nhìn bóng lưng của bố mẹ, vừa nghĩ vừa mỉm cười.
“Sao bố em vẫn cứ như sinh viên đại học thế nhỉ.”
Thương Quân: “Sinh viên đại học cũng chẳng có ai ngượng ngùng giống ông ấy đến thế.”
Anh lại cảm thán: “Chẳng trách năm đó lại bị chia tay.”
Sầm Tô cho rằng khí chất của bố đã đủ mạnh mẽ, trong bất kỳ dịp bàn chuyện làm ăn nào cũng đều không giận mà uy. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cứ đứng trước mặt mẹ lại như biến thành một người khác vậy.
Cho dù mẹ thấp hơn bố gần một cái đầu nhưng khí thế của một đàn chị nơi mẹ vô cùng áp đảo.
Giống như lúc này, mẹ đang dắt tay bố đi như thể dắt một đứa trẻ.
Cô quay sang hỏi Thương Quân: “Người ta thường nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nếu như anh yêu kiểu tình chị em liệu có giống bố em không?”
Thương Quân: “Sẽ không có cơ hội giống bố em đâu. Nếu như không phải là em, anh sẽ không yêu đương.”
Đừng nói chi đến kiểu tình chị em.
Sầm Tô mỉm cười ôm chặt lấy cánh tay anh: “Bây giờ anh càng ngày càng biết nói mấy lời tình tứ rồi đấy nhé.”
Thương Quân nói vậy không phải để dỗ cô, bởi vì yêu đương chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của anh. Về điểm này, Ngu Thệ Thương cũng biết rõ.
Thương Uẩn nói đúng, với tính cách như anh khi hẹn hò với Sầm Tô thì người chịu thiệt thòi chính là cô.
Vậy nên anh luôn suy nghĩ xem làm thế nào để yêu cô hết lòng.
Làm thế nào để yêu thương cả gia đình cô.
Sầm Tô ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Bố em đúng là cầu được ước thấy, đến ông trời cũng chiều lòng người.”
Thương Quân nói: “Hôm nay bình minh đẹp quá, rất hợp để chụp ảnh cưới.”
Anh hơi tiếc nuối: “Tiếc là không hẹn trước nhiếp ảnh gia.”
Sầm Tô nói không sao: “Bình minh như này thường xuyên có mà, chỉ cần thời tiết đẹp thì lúc nào cũng đẹp cả. Em nhìn từ nhỏ đến lớn rồi đấy.”
Sáng nay dậy sớm, chẳng qua là cô muốn cùng anh ngắm bình minh một lần mà thôi.
Cô quay mặt nhìn anh: “Nếu anh thích chụp ảnh cưới lúc bình minh, chúng ta sẽ chụp một bộ.” Cô khẽ vỗ bụng dưới: “Đợi nhóc con ra đời, chúng ta sẽ dắt theo bé con chụp cùng. Nếu không bây giờ anh chẳng thể nào cõng nổi em đâu.”
Cô muốn chụp thật nhiều ảnh trong vòng tay anh, hoặc là lúc được anh cõng trên lưng.
Bây giờ đang mang trong mình một nhóc con nên rất bất tiện.
Thương Quân: “Tết sang năm chúng ta có thể tới chụp.”
Nhắc đến chuyện dẫn con đi theo chụp ảnh cưới, Sầm Tô cười nói: “Đợi bố mẹ em chụp ảnh cưới, phải bảo họ dắt theo em, dù sao em cũng là trẻ con mà.”
Thương Quân mỉm cười: “Anh cũng đi cùng.”
Hai “vật khổng lồ” này bám theo sau, sợ bạn thân sẽ bị dọa cho sợ hãi.
Anh chợt nhận ra rằng dù bạn thân đã bốn mươi sáu tuổi nhưng kinh nghiệm tình trường còn chẳng nhiều bằng anh. Ít nhất thì anh cũng đã đăng ký kết hôn, chính thức gặp phụ huynh.
Đến tận giây phút này, Thương Quân mới chợt nhận ra, lúc nãy mẹ vợ nắm tay Ngu Thệ Thương về nhà là muốn dẫn ông chính thức ra mắt phụ huynh.
Ngay ngày đầu tiên tái hợp, mẹ vợ đã dẫn bạn thân ra mắt công khai.
Trước đây, tất cả mọi người đều ngưỡng mộ anh tốt số, bạn thân chẳng phải cũng may mắn như vậy sao.
Anh hất cằm: “Đi nhanh chút nào, đi chứng kiến bố em ra mắt phụ huynh.”
Sầm Tô là người thích hóng chuyện của bố mẹ nhất, cô nắm lấy tay Thương Quân kéo anh sải bước nhanh về nhà.
Thương Quân cười: “Cũng không cần gấp gáp đến thế đâu.”
Sầm Tô: “Em muốn chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của bố mẹ.”
Cô quay đầu nói với anh: “Hạnh phúc nhất là có anh cùng em chứng kiến khoảnh khắc này.”
Nói rồi, cô xoay người ôm lấy anh.
“Vừa rồi mải ngắm bình minh quá, quên mất ôm anh.”
Thương Quân cười nhìn cô: “Bây giờ không vội đi chứng kiến nữa à?”
Sầm Tô vội buông anh ra: “Suýt nữa thì em quên mất.”
Cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa nhà, bố mẹ đã đẩy cửa bước vào bên trong.
Vừa vào đến cửa nhà, Ngu Thệ Thương đã muốn buông tay ra, sợ bị bà cụ bắt gặp thì trông không được chững chạc.
Dù ở trước mặt Sầm Tông Y ông có thế nào đi chăng nữa thì ở trước mặt bà cụ Lâm, ông làm việc gì cũng rất điềm tĩnh, chu đáo.
Khó khăn lắm mới gây dựng được ấn tượng tốt, không thể nào phá hỏng nó được.
Ông muốn rút tay ra nhưng Sầm Tông Y nắm chặt lấy, khiến ông không rút ra được.
“Nếu cô nhìn thấy sẽ ảnh hưởng đến tim đấy.”
Sầm Tông Y: “Yên tâm đi, mẹ em từng trải nhiều, trái tim đã được tôi luyện qua hàng nghìn thử thách. Trên bãi biển này, người yêu nhau ở mọi độ tuổi, mẹ thấy hàng ngày rồi.”
Phòng khách không có ai, Sầm Tông Y hướng lên tầng gọi vọng: “Mẹ ơi!”
Ngu Thệ Thương: “...”
Nhanh như vậy đã ra mắt phụ huynh, ông hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cả.
Bên cạnh phòng bếp có buồng thang máy, đi thẳng đến cửa phòng bà cụ.
Lúc trước khi ngăn ra mấy phòng để ở riêng, chính là để bà cụ đi lại thuận tiện giữa các tầng.
“Mẹ ơi! Xem con dẫn ai về này!”
Ngu Thệ Thương: “...”
“Tới đây!”
“Tới đây!”
“Mới sáng sớm đã gào thét cái gì! Mái nhà sắp bị con lật tung lên rồi!”
Cửa thang máy vẫn chưa mở đã vọng ra tiếng nói.
Bà cụ Lâm chống gậy bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt chính là cảnh con gái đang nắm tay cháu Ngu.
Mà cháu Ngu đang lộ rõ vẻ lúng túng.
Bà biết ngay gần đây hai đứa này có gì đó không ổn, đặc biệt là cháu Ngu.
Chỉ là không ngờ, nhanh như vậy bọn chúng đã đến gặp bà.
“Mẹ, con dậy thật sớm ra biển nhặt về cho mẹ một chàng rể này.”
“Chàng rể tốt thế này suýt nữa bị người khác nhặt mất rồi, may mà con nhanh tay nhanh mắt đấy.”
Bà cụ Lâm bị chọc cười: “Bao nhiêu tuổi rồi mà không biết lớn nhỏ gì cả!”
Ngu Thệ Thương hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.
Sầm Tông Y giơ tay ra: “Người con cũng đưa về rồi, mau đưa lì xì đây!”
Bà cụ Lâm từ lúc ra khỏi thang máy đã cười không khép được miệng: “Mẹ đã chuẩn bị sẵn bao lì xì lớn cho các con lâu rồi! Để mẹ về phòng lấy.”
“Bà ngoại, còn có Thương Quân nhà con nữa chứ, cũng phải cho anh ấy một bao lì xì thật lớn ạ!”
Sầm Tô vừa bước vào đã nghe thấy chuyện lì xì, dù thế nào cũng phải đòi trước rồi tính sau.
“Nhóc ham tiền! Đều có phần!” Bà cụ Lâm cười rồi ấn thang máy.
Lúc này, Sầm Tông Y mới buông tay Ngu Thệ Thương ra: “Dọn dẹp ga trải giường ở sô pha đi, đừng có bịt tai trộm chuông nữa.”
Ngu Thệ Thương: “...”
Thương Quân bước lên trước một bước: “Để tôi làm cho.”
Để bạn vong niên tự mình thu dọn ga trải giường và gối ôm dưới đất thì đúng là sẽ rất ngại ngùng. Sự ngại ngùng này, anh gánh vác một chút thay cho bạn vong niên.
Ngu Thệ Thương lẳng lặng giúp anh nhặt gối ôm lên.
Chuyện đã đến nước này, trước mặt Thương Quân e rằng ông cũng chẳng tìm lại được cái uy phong vốn có của mình nữa.
Thương Quân dọn tấm ga trải giường gấp gọn, kê lại bàn trà rồi nhìn về phía bạn thân:
“Chúc mừng nhé.”
Ngu Thệ Thương: “… Cũng có công lao của cậu.”
Lúc này, bà cụ Lâm cầm hai bao lì xì lớn từ trên tầng đi xuống. Cửa thang máy vừa mở ra, Sầm Tô đã tiến lên đỡ bà.
Bao lì xì vốn định để đến Tết làm tiền mừng tuổi cho mấy đứa, nào ngờ lại được dùng trước cho dịp ra mắt phụ huynh này.
Nửa năm qua, bà luôn âm thầm cảm thán mình thật tốt số, những niềm vui cứ liên tiếp đến.
Ngu Thệ Thương chẳng nhớ nổi lần trước mình nhận lì xì là khi nào, ông nhận lấy lì xì và nói: “Con cảm ơn mẹ.”
Thương Quân ở bên cạnh: “...”
Bà cụ Lâm suýt chút nữa không phản ứng kịp là Ngu Thệ Thương đang gọi mình.
Tiếng “mẹ” này gọi tự nhiên đến mức ngay cả Sầm Tông Y cũng thấy bất ngờ.
Sầm Tô ăn đồ ăn vặt, cười tủm tỉm vạch trần: “Bố ơi, đừng kích động quá. Đây là quà ra mắt của bà ngoại cho, không phải tiền “đổi xưng hô” đâu.”
Ngu Thệ Thương: “...”
Ông xoa đầu con gái: “Nếu mà gặp sớm hơn, có khi con đã có khả năng bị “đánh hội đồng” thật đấy.”
Sầm Tô rút lấy bao lì xì: “Cái này thuộc về con, để con mua đồ ăn vặt.”
Thương Quân cũng đưa luôn phần của mình qua cho cô: “Cái này cũng thuộc về em.”
“Cảm ơn chồng ạ.”
Trong tay Sầm Tô có đồ ăn vặt, cô ôm hai bao lì xì lớn vào lòng.
“Quả Cầu Tuyết, lên tầng với chị nào.”
Cô muốn về phòng để xem có bao nhiêu tiền.
Thương Quân cũng đi lên cùng cô.
Chuyện ra mắt phụ huynh này, anh tự nhận không bằng Ngu Thệ Thương.
Sau khi anh đăng ký kết hôn mới từ từ mở miệng gọi mẹ vợ.
Không giống Ngu Thệ Thương, ông ấy giống như đã luyện tập hàng nghìn lần nên nói ra cực kỳ trôi chảy.
Sầm Tô nghe thấy tiếng bước chân ở sau lưng, quay đầu lại hỏi: “Sao anh cũng lên đây?”
Thương Quân nói: “Lên cùng em.”
Sầm Tô nhìn thấu anh: “Con người sợ nhất bị đem ra so sánh, đúng không nào?”
Thương Quân cười.
Sầm Tô nhét bao lì xì cho anh: “Thế anh đếm giúp em nhé.”
Cô vừa đi lên tầng vừa tán gẫu: “Anh không định sang nhà nghỉ tìm bọn Thương Uẩn à?”
“Không đi. Bọn chúng có kế hoạch riêng của mình rồi.”
Mới hơn bảy giờ, không chừng bọn chúng còn chưa dậy nữa.
Thương Quân ngồi xuống chiếc bàn ngoài ban công, mở bao lì xì ra. Một xấp dày cộp, chắc hẳn là một con số may mắn nào đó.
Sầm Tô ngồi xuống cạnh anh, không có chuyện gì làm nên cô cũng thầm đếm trong đầu.
Điện thoại liên tục rung, cô mở ra xem. Đó là tin nhắn trong nhóm “Gia đình nhà Cen”.
Số lượng thành viên trong nhóm đã từ bốn người tăng lên thành năm người.
“Bố đã vào nhóm rồi này.”
Thương Quân: “Anh biết.”
Vốn dĩ Sầm Tô muốn hỏi: “Anh đang đếm tiền mà sao anh biết được?”
Chợt nhìn thấy thông báo trong nhóm chat, năm phút trước chính là Thương Quân đã kéo bố cô vào nhóm chat gia đình.
“Bố em bảo anh kéo vào à?”
“Không.”
Có khi bạn thân còn chưa biết mình đã ở trong nhóm chat gia đình nữa.
Thương Quân nói: “Ông ấy muốn vào từ lâu rồi. Hôm nay đã xác định quan hệ với mẹ, hà cớ gì phải để ông ấy giục anh?”
“Có con rể chu đáo như anh, sau này bố em ở nhà chắc sẽ dễ chịu lắm.” Sầm Tô ăn xong miếng đồ ăn vặt cuối cùng, rút khăn giấy lau tay: “Có lúc em thật sự không biết nên ngưỡng mộ anh hay ngưỡng mộ bố em nữa.”
Thương Quân cười: “Vẫn nên ngưỡng mộ anh đi. Anh có người vợ tốt như này mà.”
“Đáng tiếc ăn hết đồ ăn vặt rồi, nếu không sẽ cho anh một miếng.” Sầm Tô nhổm người dậy, hôn lên môi anh: “Chắc anh cũng rất ngưỡng mộ em, em có người chồng tốt như này mà.”
Nụ hôn kết thúc, cô thuận thế ngồi lên đùi anh để xem điện thoại.
Trong nhóm chat, mẹ đã chia sẻ mười mấy tấm ảnh.
Có ảnh Thương Quân đang chụp cô và bố, có ảnh mẹ chụp ba người họ, có ảnh chụp riêng mẹ trước ống kính, lấy họ và Quả Cầu Tuyết làm nền.
Giữa buổi bình minh rực sắc cam này, mỗi người đều có được hạnh phúc của riêng mình.
Cô chọn tấm ảnh mẹ lấy họ làm nền đăng lên vòng bạn bè.
Chú thích: Quý bà Sầm tự do và nhiệt huyết. I Love You.
Dưới tầng, Sầm Tông Y chỉ làm một phần bữa sáng dinh dưỡng cho mẹ mình, không có thời gian quan tâm đến con gái và con rể nữa. Bà để lại lời nhắn trong nhóm chat: 【Bữa sáng đến nhà nghỉ ăn nhé.】
Bà cầm chìa khóa xe, gọi Ngu Thệ Thương: “Đi thôi.”
Ngu Thệ Thương đang cho Quả Cầu Tuyết ăn: “Đi đâu thế?”
Sầm Tông Y: “Đến nơi anh muốn đến nhất.”
“Chợ hải sản sao?”
“...”
Sầm Tông Y im lặng một lúc, cầm chiếc kính râm ở lối ra vào rồi đeo lên.
Đáp lại Ngu Thệ Thương là tiếng cửa mở.
Ngu Thệ Thương vỗ vỗ Quả Cầu Tuyết: “Ngoan ngoãn ở nhà với bà ngoại nhé.”
Quả Cầu Tuyết đã chơi ở bên ngoài cả buổi sáng, giờ lại có đồ ăn trước mặt nên nó chẳng buồn đi theo.
Ngu Thệ Thương rảo bước đuổi kịp người phía trước, hỏi: “Có phải chúng ta đi mua hải sản không?”
Sầm Tông Y dừng bước: “Suýt nữa thì quên mất, anh mang theo giấy tờ tùy thân đi.”
Ngu Thệ Thương sững sờ.
Gần như không dám tin vào tai mình.
Sầm Tông Y nhìn ông: “Không phải lúc ở Bắc Kinh anh đã muốn đăng ký kết hôn sao? Bây giờ anh lại thắt ống dẫn tinh rồi, còn ngủ ở phòng em, nếu như bây giờ em không cùng anh đi đăng ký kết hôn chẳng phải anh lại nghĩ tiêu cực, không có cảm giác an toàn à?”
“...”
Cả đời ông trước mặt bà, có lẽ chỉ có thể như vậy mà thôi.
Sầm Tông Y hất cằm về phía bên trong nhà, ra hiệu cho ông vào lấy giấy tờ.
Ngu Thệ Thương không vội vào ngay, nhìn vào bộ quần áo bà đang mặc rồi hỏi: “Em không thay quần áo à?”
Sầm Tông Y kéo chiếc khăn lụa quàng trước ngực: “Không phải liền áo đâu, đây là khăn lụa.”
Bà dứt khoát cởi chiếc khăn vuông rực rỡ sắc màu ra, để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong.
Ngu Thệ Thương nói: “Anh lạc hậu thật rồi, không biết còn có thể phối đồ như này.”
“Đúng là lạc hậu thật. Chiếc khăn này còn có thể mặc thành áo quây được nữa, hôm nào em mặc cho anh xem.”
Vừa nói Sầm Tông Y vừa thắt lại chiếc khăn, đây là cách thắt bà tự mình tìm tòi ra.
Lúc trẻ, ngoại trừ việc học hành không ra gì thì chuyện ăn mặc, vui chơi, chuyện gì bà cũng giỏi.
“Chọn hôm nay đi đăng ký kết hôn chỉ vì cảm thấy thời tiết đẹp, không xem ngày lành gì cả. Anh có ưng ngày nào khác không?”
Ngu Thệ Thương ôm lấy bà: “Hôm nay rất tốt. Cảm ơn em, đã để anh được như ước nguyện vào hôm nay.”
Buông bà ra, ông quay người vào nhà lấy giấy tờ.
Ông chia sẻ tin vui này cho Thương Quân đầu tiên: 【Hôm nay tôi đi đăng ký kết hôn.】
Tiếp đó, ông báo cho mẹ mình.
Bà cụ Ngu mừng cho con trai, bốn mươi sáu tuổi cuối cùng cũng lập gia đình: 【Nhớ chụp ảnh giấy kết hôn cho mẹ xem nhé.】
Không phải bà xem một mình mà còn muốn cho ông già kia xem nữa.
Ngu Thệ Thương vừa trả lời mẹ xong thì tin nhắn của Thương Quân đến: 【Sau này tôi gọi anh là bố sao?】
Ngu Thệ Thương:【Thôi, thế thì tôi già lắm. Cứ gọi thẳng tên tôi đi.】
Ông không bận tâm chuyện vai vế lớn nhỏ.
Gọi thẳng tên ngược lại còn khiến ông cảm thấy giữa hai người không có khoảng cách thế hệ.
Ông cầm giấy tờ quay lại bãi đỗ xe, Sầm Tông Y đã khởi động xe, trong xe đang phát bài hát quen thuộc.
Mấy tháng qua, gần như ngày nào ông cũng cùng con gái luyện tập bài hát này.
Ngu Thệ Thương lên xe, bảo bà đợi chút rồi lái xe.
Ông lấy một chiếc hộp nhung, mở ra rồi đưa sang cho bà: “Vẫn là kích cỡ lúc em còn trẻ, có lẽ không vừa nữa rồi.”
Sầm Tông Y lấy chiếc nhẫn kim cương ra. Nó nặng trịch, dưới ánh nắng ban mai tỏa ra những tia sáng rực rỡ.
Độ tinh khiết thuộc hàng đỉnh cao, ước chừng khoảng 30 carat.
Ông đúng là chịu chi thật.
Bà quay đầu nhìn ông: “Anh mua từ hai mươi bảy năm trước sao?”
“Ừ.”
Lúc ông lấy được nhẫn thì bà đã kết hôn rồi.
Sầm Tông Y nói đùa: “Anh mua nhẫn kim cương to như này, chẳng trách bố anh làm sập dự án của nhà em.
“...”
Lúc trước, để mua được chiếc nhẫn này, ông đã dốc sạch toàn bộ tiền tiết kiệm từ nhỏ đến lớn của mình.
Vẫn không đủ, phải hỏi mượn anh cả một ít.
Anh cả khuyên ông: “Mày bình tĩnh chút! Nhẫn hàng chục triệu tệ, Ngu Thệ Thương mày nghĩ cái quái gì vậy?”
Ông chẳng nghĩ gì cả, chỉ đáp: “Anh có cho mượn hay không?”
Anh cả tức giận nửa ngày trời rồi đưa thẻ cho ông: “Mày còn chưa hai mươi tuổi đâu!”
Ông trả lời như nào nhỉ?
Ông trả lời: “Thì có làm sao? Đến lúc em bằng tuổi anh, biết đâu đã có con ngoan rồi, không tốt sao?”
...
Bây giờ Ngu Thệ Thương nhớ lại, lúc đó đúng là bốc đồng trẻ con, lại đi vay tiền để mua nhẫn kim cương.
Sầm Tông Y nhìn ổ nhẫn: “Mới thế này, chẳng thay đổi chút nào.”
“Ổ nhẫn mới thay đấy, đổi sang kiểu khác rồi.”
Kiểu dáng thịnh hành năm đó sớm đã lỗi thời.
Ông không biết số đo ngón tay hiện tại của bà nên vẫn đặt làm theo kích cỡ cũ.
“Lúc làm đám cưới, em chọn thêm kiểu mình thích, còn cái này giữ lại làm kỷ niệm đi.”
Sầm Tông Y đeo vào ngón áp út nhưng không đẩy xuống tận gốc ngón tay được.
Mọi dấu vết thời gian để lại trên người bà dường như đều tập trung vào đôi bàn tay này.
“Nhẫn của Sầm Sầm bị rộng nên con bé đeo trên cổ. Em học theo con bé, làm dây chuyền vậy.”
Bà tháo chiếc nhẫn ra cất vào trong túi xách.
“May mà năm đó không dẫn Sầm Sầm đi tìm anh, nếu không thì tiền mua sữa cũng chẳng có.”
“...”
Ngu Thệ Thương: “Không có tiền thì có thể kiếm. Tiền nuôi con gái kiểu gì anh cũng kiếm được.”
Cùng lắm thì vừa đi học, vừa đi làm, rồi vừa trông con.
Có thể ở bên bà, ông không sợ vất vả.
Trong nhóm chat gia đình có tin nhắn mới.
Ngu Thệ Thương mở ra xem, đó là con gái chúc họ hạnh phúc bền lâu.
Sầm Sầm:【Con muốn ăn kẹo hỷ~】
Ngu Thệ Thương:【Về mua cho con.】
Sầm Tô đặt điện thoại xuống, xoa xoa mặt.
Rõ ràng là bố mẹ đăng ký kết hôn mà cô cứ ngẩn ngơ như đang nằm mơ.
Đêm qua mới tái hợp mà hôm nay đã đi đăng ký kết hôn.
Ngay cả những người trẻ kết hôn chớp nhoáng cũng phải bái phục sát đất.
“Em tưởng chúng ta trong vòng một năm kết hôn rồi sinh con đã đủ nhanh rồi, ai ngờ bố mẹ em còn như ngồi tên lửa.”
Thương Quân: “Nếu như cục dân chính có máy đăng ký tự động vào ban đêm, chắc mẹ đã dẫn ông ấy đi từ đêm qua rồi.”
Sầm Tô bắt đầu ăn bún chua, cười nói: “Mẹ em đúng là làm ra được chuyện đó thật.”
Thương Quân phát hiện ra cách để yêu một người, cách để cho đối phương cảm giác an toàn, Sầm Tô hoàn toàn di truyền từ mẹ vợ, trực tiếp và nồng nhiệt.
Anh cắt nhỏ thịt bò rồi đẩy đĩa sang cho cô: “Đừng chỉ ăn mỗi bún chua, ăn chút gì đó có dinh dưỡng đi chứ.”
Hai người ngồi ở ban công nhà nghỉ nơi đã từng chia tay, đón nắng sớm, gió biển thổi và dùng bữa sáng.
Bà cụ Lâm hỏi trong nhóm chat: 【Sáng nay đến tiệm ảnh chụp ảnh gia đình đầu năm nhé, các con có rảnh không?】
Sầm Tô:【Có lì xì là rảnh ạ (đeo kính râm)】
Bà cụ Lâm cười nói: 【Đánh đòn!】
Bà cụ Lâm: 【Thế bà gọi điện cho chủ tiệm, mười một giờ chúng ta qua đó nhé.】
Sầm Tô: “...”
Người này còn vội vàng hơn người kia.
Thương Quân: “Ở ngã tư chỗ trường mẫu giáo chẳng phải có một tiệm chụp ảnh sao?”
Tiệm đó gần nhà nghỉ nhất, trên bảng hiệu ghi “Tiệm lâu đời 40 năm”, có lẽ là kiểu tiệm ảnh bà ngoại thích.
Sầm Tô xiên một miếng thịt bò đưa đến bên miệng anh, gật đầu: “Đúng rồi, chính là tiệm đó. Tất cả ảnh của bà ngoại đều được rửa ở tiệm đó.”
Cô đút liên tiếp cho anh ba bốn miếng: “Ăn nhiều vào, tăng cường thể lực.”
Thương Quân bật cười: “Bây giờ anh tăng cường thể lực cũng chẳng có tác dụng gì.”
Sầm Tô: “Ba tháng đầu giai đoạn nguy hiểm đã qua rồi, không vấn đề gì nữa.”
Cô cười trêu, ba tháng nay tay cô mỏi nhừ, đến lúc phải cho nó nghỉ ngơi rồi.
Thương Quân: “...”
Mới sáng sớm, chỉ vài ba câu của cô đã khiến anh có phản ứng.
Anh không lộ vẻ gì, thản nhiên nói: “Qua ba tháng rồi cũng phải cẩn thận.” Chủ yếu là vì anh căng thẳng, sợ không cẩn thận chạm phải bé con.
Anh chuyển chủ đề: “Chụp ảnh gia đình em mặc gì?”
Sầm Tô suy nghĩ: “Chiếc váy dài màu xanh lá đó, chiếc mà em đã mặc lúc hỏi xin phương thức liên lạc của anh.”
Cô có rất nhiều váy nhưng Thương Quân có ấn tượng sâu sắc nhất với chiếc váy đó.
Đến tận bây giờ, anh vẫn nhớ rõ từng nụ cười sinh động của cô lúc cô cầm ly rượu tiến về phía anh.
Vậy nên lúc vệ sĩ tiến lên ngăn cản cô, anh đã cho phép cô đi qua, còn nói câu mà rất hiếm khi anh nói với người khác: “Có gì chỉ bảo sao?”
Từ lần đầu tiên gặp nhau, anh đã phá lệ vì cô.
Ăn sáng xong, Sầm Tô vội quay về thay đồ và trang điểm.
Lúc đứng dậy khỏi bàn, cô giơ tay ôm lấy Thương Quân.
Lúc chia tay ở đây, chắc hẳn anh đã rất đau lòng.
Bởi vì khi đó, anh không biết giữa anh và cô liệu còn có sau này không.
Câu nói “anh đợi cô trong sự nghiệp tương lai của cô” đó, cô sẽ ghi nhớ suốt đời.
Thương Quân ôm lại cô: “Mọi chuyện đều đã qua rồi. Anh không yếu đuối như Ngu Thệ Thương đâu.”
Sầm Tô cười: “Cẩn thận bố em cho anh một trận đấy.”
Thương Quân hôn cô: “Đi thôi, nếu còn nán lại nữa sẽ không đủ thời gian để em trang điểm đâu.”
Hai người về đến nhà, thấy bà ngoại đang cắt hoa giấy dán cửa sổ.
Có chữ “Xuân”, có chữ “Phúc” và có cả chữ “Hỷ”.
Quả Cầu Tuyết ngoan ngoãn nằm bên chân bà, nghịch những mẩu giấy vụn rơi ra.
Sầm Tô lên tầng trang điểm, Thương Quân ở bên cạnh cô.
Nhóm chat gia đình lại có tin nhắn mới, là hai tấm ảnh.
Thương Quân nhấn vào xem, không ngờ lại là ảnh của Thương Uẩn và Nghiêm Hạ Ngôn.
Sầm Tông Y:【Không ngờ gặp hai đứa ở cục dân chính, ngay sau hàng của mẹ.】
Hôm qua lúc lướt sóng hai đứa này còn nhìn nhau không thuận mắt, hôm nay đã đi đăng ký kết hôn rồi.
Thương Quân gửi tin nhắn riêng cho em trai: 【Chúc mừng!】
Thương Uẩn vội vàng giải thích vì sao lại vội vàng đi đăng ký kết hôn: 【Nếu còn không đăng ký đến Tết lại bị ông bà nội cằn nhằn.】
Thương Quân:【Tự em muốn đăng ký, đừng có đổ thừa lên ông bà.】
Thương Uẩn: “...”
Quả thật anh ta muốn kết hôn với Nghiêm Hạ Ngôn.
Ngay từ lần đầu tiên ở bên nhau, anh ta đã muốn vậy rồi.
Thương Quân:【Coi như em đã kết hôn rồi, anh phải tìm một phù rể khác.】
Thương Uẩn:【… Em quên mất chuyện này. Không sao đâu, không phải còn Khương Dương sao? Hai bát bún chua là giải quyết được ngay thôi.】
Thương Quân vẫn chưa quyết định ngày tổ chức đám cưới, Sầm Tô nói không vội, đợi bố mẹ vợ tổ chức xong rồi tính.
Mười giờ, Sầm Tô trang điểm xong.
Bọn họ đưa bà ngoại và Quả Cầu Tuyết đến tiệm ảnh, hai người vừa đăng ký kết hôn xong cũng đã đợi sẵn ở đó.
Bà cụ Lâm quen biết chủ tiệm ảnh hơn ba mươi năm, bà cười nói: “Năm sau đợi em bé chào đời, chúng tôi lại tới chụp tiếp.”
Ông chủ cười nói: “Chỉ cần tôi còn chụp được, mọi người cứ ghé bất cứ lúc nào.”
Trong vài năm sau đó, cứ cách hai ba năm họ lại đến tiệm một lần.
Vào Tết sau khi bé Sao Biển chào đời, cả gia đình lại đến chụp tấm ảnh gia đình đầu năm.
Em bé thứ hai Tương Tương chào đời đúng vào mùa đông, vừa tròn đầy tháng họ cũng tới đây chụp một tấm.
Còn bé Kẹo mà Sầm Tô hằng mong ước, mãi đến khi anh hai Tương Tương gần ba tuổi mới chào đời.
Trên bàn của bà ngoại, những bức ảnh gia đình lại nhiều thêm một tấm nữa.