Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 27: Đời Người: Chớ Nên Mang Thân Nữ Nhân
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung thu ở Kỳ gia, ngoài chính thất và các thành viên chi trưởng ra, còn có một đám lớn thân thích chi thứ, không chỉ có tiệc đoàn viên mà còn cúng tổ tiên, bái nguyệt, xem hát, uống rượu… việc nhiều như tơ vò.
Thẩm Đường mới gả vào chưa bao lâu, Tần Khương Vân ngại giao cho nàng quá nhiều việc nhưng cũng không thể để nàng không làm gì, sau khi cân nhắc, bèn nhờ Thẩm Đường chuẩn bị quà mừng qua lại giữa các nhà.
Thẩm Đường tất nhiên đồng ý, không từ chối cũng không cố giành làm hết, giao gì thì làm nấy.
Công việc này thoạt nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất lại không hề đơn giản.
Trong phủ đã lo xong việc mua sắm, quà cáp qua lại giữa họ hàng mỗi năm cũng đều có thông lệ, Thẩm Đường chỉ cần đối chiếu danh sách, sắp xếp người mang đi là xong.
Tuy nhiên, nói là không nhẹ thì cũng chẳng sai.
Kỳ gia có nhiều chi thứ, bạn hàng cũng đông, quan hệ phức tạp, việc quà cáp cũng lắm điều phải chú ý.
“Nhà này, ông chủ vốn chỉ là quản sự trong cửa hàng, nay đã lên làm chưởng quỹ, đương nhiên phải tặng thêm một phần...”
“Nhà kia, chủ nhân trước kia đi theo Nhị gia, giờ tự mình mở tiệm riêng, quà phải đầy đủ và thể diện hơn...”
“Còn nhà này, tuy khi lão gia còn sống từng thân thiết qua lại nhưng giờ không còn vẻ vang như trước, quà chỉ cần bày đẹp mắt là được...”
Thẩm Đường nghe sơ qua một lượt, nhìn chồng danh sách quà dày cộp, thầm cảm thán chuyện ở Kỳ gia, quả nhiên phức tạp hơn Thẩm gia rất nhiều.
Đợi đám hạ nhân đi hết, Tần Khương Vân lại bế Loan Nhi, cùng Thẩm Đường trò chuyện được dăm ba câu chuyện nhà thì lại có bà tử đến báo việc.
Thấy Tần Khương Vân bận rộn không ngơi tay, Thẩm Đường chủ động dang tay đón Loan Nhi vào lòng, dắt bé ra vườn dạo chơi còn rủ Xuân di nương cùng đi.
Giữa thư phòng và hậu viện Kỳ gia có một khu vườn được chăm sóc gọn gàng, cây cối sum suê, lá xanh mướt, giữa vườn có hồ sen nhưng vì đã hết mùa hè, trong hồ chỉ còn lác đác vài cọng sen tàn héo.
Thẩm Đường nhìn thấy ven bờ mấy bông phù dung mới nở, màu hồng pha tím xinh xắn, vừa định sai Họa Bình đi hái vài bông thì đã có một nha hoàn trèo lên bậc thang, nhanh nhẹn hái được cả một bó lớn mang đến.
Thẩm Đường thấy nha hoàn đó tuổi còn nhỏ, cười nói: “Không hổ là người được Nhị tẩu dạy dỗ, lanh lợi thật, mới bao nhiêu tuổi vậy?”
Nha hoàn mỉm cười hành lễ: “Nô tỳ tên là Phấn Thảo, năm nay mười bốn tuổi ạ.”
Đang trò chuyện, nha hoàn kia lại hái một bông phù dung đẹp nhất khẽ quỳ xuống cài lên ngực áo của Loan Nhi.
Cả đoàn vừa đi vừa nói cười, chợt từ sau tán cây bước ra một nữ nhân.
Mặt trái xoan, làn da trắng muốt như tuyết, vóc dáng mảnh mai, ngũ quan tinh xảo như họa nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, dường như không vướng bụi trần.
Thật đúng là: “Phù dung tựa mặt, liễu tựa mày” — khí chất thoát tục siêu phàm.
Xuân di nương mỉm cười vẫy tay gọi: “Muội muội, đây là Tam phu nhân của chúng ta, mau lại chào đi.”
Mỹ nhân kia chỉ lạnh lùng liếc một cái, chẳng buồn hành lễ, eo thon khẽ xoay, dáng người uyển chuyển như liễu trước gió, rồi lướt qua luôn.
Thẩm Đường bỗng nhiên nhận được một ánh mắt lạnh nhạt.
Xuân di nương thở dài: “Tam phu nhân, đây là Tuyết di nương trong viện chúng ta, vốn quen thói không câu nệ lễ nghi, người đừng để tâm. Nàng ấy tính tình vậy đó, gặp ai cũng trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ là...”
Xuân di nương nói được nửa câu thì ngừng lại.
Thẩm Đường mỉm cười, dịu dàng vỗ nhẹ tay bà, khẽ đáp: “Không sao, chắc là không hợp duyên thôi mà.”
E là vị di nương này rất được Nhị biểu ca sủng ái, nên mới dám kiêu ngạo như vậy.
Mọi người dạo chơi trong vườn xong, trở về thì cũng đã đến giờ cơm tối.
Tần Khương Vân tha thiết mời nàng ở lại dùng cơm nhưng Thẩm Đường nhớ buổi trưa Kỳ Hoài Cảnh có dặn tối muốn ăn thịt nai, bèn khéo léo từ chối.
Sau khi Thẩm Đường đi rồi, Xuân di nương hầu hạ Tần Khương Vân dùng xong bữa tối, lại nhắc đến chuyện gặp Tuyết di nương ngoài vườn: “Vừa gặp Tam phu nhân, nàng ta chẳng thèm nói năng gì, quay đầu bỏ đi. May mà Tam phu nhân tính tình hiền hòa, không hề trách cứ... nhưng thế này chẳng phải làm mất mặt viện chúng ta, như thể chẳng còn phép tắc gì sao?”
Tần Khương Vân cười lạnh: “Phép tắc! Viện này còn phép tắc gì nữa? Giờ thì sao, hồ ly chín đuôi đã xuất hiện, ngang nhiên làm càn! Đời trước, phu nhân rời nhà sống riêng bao nhiêu năm, trong hậu viện của lão gia không có ai đứng ra quản nhưng cũng chưa từng xuất hiện thứ yêu mị hồ ly đến vậy!”
Năm xưa, Việt phu nhân rời nhà nhiều năm, lão gia chỉ có thêm một nữ nhi là Kỳ Ấu Lan, chuyện bên trong phức tạp khó nói hết lời.
Từ sau khi lão gia mất, đám các vị phu nhân đời trước trong hậu viện người thì về nhà mẹ đẻ, người thì tái giá… đấu đá tranh giành cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Kỳ gia vốn là nhà buôn, không giống hào môn thế tộc bắt buộc các thiếp thất từng được chủ nhân sủng ái phải ở lại thủ tiết đến già, nhờ vậy mà cũng được yên ổn, thanh thản.
Sân vườn giờ lại vắng lặng tiêu điều.
Cho đến khi Kỳ Thừa Châu thành thân, hậu viện Kỳ gia mới lại náo nhiệt trở lại.
Tần Khương Vân vốn cũng là tiểu thư con nhà buôn, từ nhỏ lớn lên giữa đám di nương, nha hoàn đã quá quen với những trò tranh giành so đo.
Sau khi thành thân, nàng vừa có sự rộng lượng để bao dung người lại vừa có đủ thủ đoạn để kiềm chế người khác.
Ngoài Xuân di nương, bên cạnh Nhị gia còn có vài ba thông phòng vóc dáng đủ kiểu mảnh mai đẫy đà, từng được sủng ái một thời.
Nàng là chính thất phu nhân, dẫu mấy người kia có được sủng ái đến đâu cũng không thể vượt qua thứ bậc của nàng.
Cho đến khi Tuyết di nương nhập phủ.
Xuân di nương khẽ thở dài, nghiêng người ngồi trên tháp, vừa giúp Tần Khương Vân xoa chân vừa nói: “Phu nhân, nô tỳ nói câu này có thể không đúng nhưng gia nhà chúng ta từng gặp bao nhiêu mỹ nhân rồi, sao lại như trúng phải bùa mê vậy, gặp phải người lạnh nhạt chẳng buồn ngó tới như thế, lại cứ phải chạy theo cho bằng được!”
Tần Khương Vân khẽ cười lạnh: “Hừ, ngươi còn không hiểu tính nam nhân sao? Xương càng khó gặm thì lại càng thấy ngon miệng! Để có được người nữ nhân ấy, chàng ấy đã dùng bao nhiêu mưu mô tính toán, suýt nữa còn dính vào kiện tụng suýt mất mạng, cuối cùng mới rước được về tay! Tất nhiên là…”
Nói tới đây, Tần Khương Vân bỗng thở dài, vuốt ve nữ nhi đang ngủ say trong lòng, chợt nhớ tới Thẩm Đường.
“Nghe nói, hôm nay bên Đông viện đuổi đi một nha hoàn?”
“Vâng, không rõ làm thế nào lại chọc giận Tam phu nhân, Tam phu nhân liền lập tức cho người đuổi đi.”
“Xem ra cũng có chút tính khí, không phải loại quả hồng mềm ai muốn nắn bóp thế nào cũng được.”
“Nhìn xem Tam gia chiều chuộng thế kia, nếu để nuôi dưỡng ra một Tam phu nhân yếu mềm thì mới buồn cười ấy chứ.”
Nghe tới đây, Tần Khương Vân nhớ lại những chuyện hoang đường của Kỳ Hoài Cảnh sau khi thành thân, cũng không nhịn được bật cười.
Nhưng đang cười, nàng bỗng thấy mũi cay cay.
Kỳ Thừa Châu xưa nay luôn kiêu ngạo, từ khi nắm quyền quản lý gia nghiệp lại càng ngông nghênh, chuyện cưới thê, nạp thiếp, chơi bời cùng nữ nhân, hắn đều coi là lẽ đương nhiên.
“Đã là nam nhân, phú quý như thế, nếu không ham mê rượu sắc thì uổng phí cả một kiếp người.”
Kỳ Thừa Châu thường khinh thường sự phóng túng của Tam đệ, bản thân Tần Khương Vân cũng từng thấy Tam gia quá đỗi ngông cuồng.
Nhưng lúc này đây, nàng thật lòng chỉ mong nữ nhi mình sau này có thể giống như Thẩm Đường, gả cho một người phu quân ngông cuồng nhưng hết mực thương yêu nàng như Kỳ Hoài Cảnh.
Thân phận nữ nhân, sướng khổ cả đời đều do người khác định đoạt…