Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 29: Ánh Trăng Của Thời Niên Thiếu
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ Hoài Cảnh cúi đầu, khẽ cắn nhẹ lên cổ nàng.
“Hửm?!”
Thẩm Đường bị hắn cắn, giật mình rùng mình, vội đưa tay đẩy hắn ra.
“Đừng nghịch nữa, người ta say rồi.”
Thấy nàng má ửng hồng, rõ ràng đã hơi ngà ngà lại nhìn dưới giàn hoa, nơi có chiếc ghế mây dùng để nằm hóng mát mùa hè, hắn liền đỡ nàng nằm nghỉ một lát tiện tay cởi áo khoác, đắp lên người nàng để che gió.
Trăng sáng trên cao, gió thu lành lạnh lướt qua ngực.
Hai người sóng vai nằm nghỉ trên ghế, ghế mây khẽ đưa qua đưa lại Thẩm Đường cứ thế tựa vào lòng hắn, lim dim ngủ thiếp đi.
Bốn bề vắng lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm thu.
Bỗng nhiên, Kỳ Hoài Cảnh nhớ lại quãng năm mười sáu mười bảy tuổi của mình.
Khi đó, hắn đã không còn sang Thẩm gia đọc sách nữa, mà ở Kinh thành theo học việc với ngoại tổ phụ, tính toán sổ sách, đi kiểm tra các cửa hàng, giao thiệp với đủ loại thương nhân, tiệc tùng rượu chè.
Có khi bận rộn suốt cả ngày, hắn cũng thích nằm trên chiếc ghế này nghỉ ngơi một lúc để mặc mình nghĩ về một nỗi niềm mà chẳng ai biết.
Nghe nói, nàng khi ấy bắt đầu được bàn chuyện cưới hỏi, cũng không dễ gặp mặt người ngoài nữa; ngay cả hắn, người biểu ca cũng chỉ có thể nhân dịp lễ Tết, lấy cớ thăm cô mẫu mà gặp được một thoáng, nói đôi ba câu.
Nếu chuyện hôn sự thuận lợi, nàng sẽ lấy một thư sinh giỏi văn chương, hai người vợ chồng đồng lòng hòa thuận, sớm tối bên nhau, cùng nhau đàn sáo.
Nếu người ấy đủ tài năng, một ngày kia nhất định sẽ công thành danh toại, từ người thanh niên thôn quê trở thành quan lớn… Sẽ giống như cô phụ hắn thường nói: nhất định có tiền đồ rộng mở.
Nàng vốn là tiểu thư khuê các, thông minh lanh lợi lại hồn nhiên đáng yêu, chắc chắn sẽ cùng phu quân sống những ngày tháng thi vị, cùng đọc sách, cùng pha trà, trở thành đôi uyên ương thần tiên khiến người khác ngưỡng mộ.
Còn hắn, sẽ chỉ là kẻ mải mê tranh giành trên thương trường, gầy dựng cơ nghiệp lấy một người thê tử khéo léo đảm đang, nuôi thêm vài thiếp, nha hoàn và đào hát.
Ban ngày tính toán thiên hạ, đêm về lại để người khác tính toán mình.
Hắn sẽ trở thành một người nam nhân tầm thường, như cha hắn, như Nhị ca hắn, như vô số kẻ có tiền khác trên đời này.
Mới mười sáu mười bảy tuổi, hắn đã nhìn thấy trước cả cuộc đời của mình.
Ánh trăng vẫn như xưa.
Một vốc ánh trăng mờ mờ ảo ảo, tựa như tâm sự mơ hồ của tuổi thiếu niên, nói chẳng thành lời cũng chẳng rõ ràng.
Chỉ là cứ lấp lánh ở đó, chao đảo trong mắt người, dòm ngó thẳng vào tận tâm can.
Nàng đang làm gì nhỉ? Nàng sẽ lấy người như thế nào? Nàng có thích người đó không?
Nếu nàng thành thân rồi, e rằng càng ít gặp hơn, có lẽ chỉ đến dịp Tết hoặc tình cờ trong một khoảnh khắc nào đó, mới lại được gặp nàng, nghe nàng gọi khẽ một tiếng…
“Biểu ca.”
Tim của Kỳ Hoài Cảnh chợt run lên khe khẽ.
Thẩm Đường mở mắt ngà ngà say, hàng mi dài khẽ rung, ý cười dịu dàng, đôi mắt trong veo ánh lên gợn sóng nước.
Lại giống như một giấc mộng xuân theo gió mà đến trong đêm.
Nàng ngà say, cơ thể hơi nóng lên lại còn cứ muốn sáp lại gần hắn, giơ tay khẽ vuốt ve lông mày, khóe mắt của hắn.
Kỳ Hoài Cảnh hơi cúi đầu, mặc nàng chạm khẽ.
Từ đuôi mày đến khóe mắt, men theo sống mũi cao thẳng rồi đầu ngón tay nàng chạm nhẹ lên đôi môi hắn.
Hắn thật muốn cắn khẽ một cái nhưng nàng chưa dừng lại, tay lại trượt dọc xuống chiếc cằm thanh tú, lướt qua yết hầu đang khẽ động, cuối cùng dừng lại ở ngực hắn nơi đang nóng rực.
Nhịp tim của hắn đập thình thịch, là thứ cảm giác khô nóng bất an quen thuộc.
Người trong ngực lại bắt đầu thì thầm.
“Biểu ca, người nhà chàng… thật nhiều quá…”
Tim Kỳ Hoài Cảnh chợt nhói lên.
Đúng vậy, Kỳ gia người đông, bên Việt gia cũng không ít, chủ tử, người hầu, họ hàng chi thứ…
Ai ai cũng nhòm ngó phần gia sản béo bở ấy, kẻ muốn cắt lấy miếng thịt, kẻ muốn húp bát canh, kẻ lại muốn vơ trọn cả mâm.
Như ruồi bâu vào máu, cắn được chút nào hay chút ấy.
Mà nàng, một tiểu thư xuất thân nhà Nho, gia đình chỉ vỏn vẹn năm người.
Nàng học được cách nhìn sắc mặt đoán ý, nhưng chưa từng thấy kiểu cắn xé trần trụi như vậy.
Nàng quá chân thành, quá lương thiện vốn chẳng thể trở thành chủ mẫu của cái nhà buôn nặng mùi tiền bạc như hắn.
Trăng vẫn là trăng.
Không thể chỉ vì mình thích mà kéo nàng xuống soi sáng con mương đục ngầu của mình.
Có lúc hắn tự hỏi, nếu mình làm đủ nhiều, đủ tốt, đủ dứt khoát, đủ nhẫn tâm… liệu có thể giành cho nàng cả một đời bình yên trong cái ổ hổ sói này không?
Hắn không chắc.
Hắn vẫn chưa quyết định được.
Thẩm Đường áp má nóng bừng lên ngực hắn, nghe được tiếng tim đập càng lúc càng mạnh.
Nàng cố gắng ngẩng lên, đôi mắt say lờ đờ nhìn hắn.
“Phu quân, sao chàng không nói gì vậy?”
Gió mát khẽ lướt qua, hắn chợt như bừng tỉnh khỏi giấc mộng thời niên thiếu.
Thì ra hắn đã sớm hạ quyết tâm, thật sự gạt bỏ mọi ý kiến phản đối, đến tận cửa cầu thân, định ngày thành thân, tự mình đón tân nương, vén khăn voan đỏ, uống chén rượu giao bôi…
Nàng đã trở thành thê tử kết tóc của hắn, cùng nằm chung chăn gối, sống chết có nhau, sẽ cùng nhau trải qua biết bao ngày tháng.
Hắn đã giành lấy vầng trăng sáng ấy, để nàng ở trong lòng mình.
Vậy thì hắn phải giữ trọn lời hứa, phải làm đủ nhiều, đủ tốt, đủ dứt khoát, đủ nhẫn tâm… để trong ổ hổ sói này, dành cho nàng cả một đời bình yên và tốt đẹp.
Chẳng ai biết lời hứa của hắn.
Nhưng hắn thì biết.
Thẩm Đường vừa ngà ngà tỉnh rượu, đâu hay hắn đang trăm mối tơ vò trong lòng chỉ thấy hắn im lặng, bèn dùng ngón tay thon dài khẽ đùa nghịch dây thắt lưng của hắn.
Kỳ Hoài Cảnh nhận ra động tác ấy, không biết nàng định làm gì chỉ cảm thấy thắt lưng chợt căng lên, hơi thở cũng vì thế mà nóng rực.
Nào ngờ, nàng chỉ khẽ móc lấy một góc đai lưng, cầm trong tay, cứ xoa tới xoa lui.
Nàng đang mang tâm sự.
Hắn sớm đã nhận ra rồi, lúc nàng luyện chữ ở thư phòng, lúc hái cỏ trong vườn, lúc ngồi ngẩn ngơ trên xích đu… đều vô thức xoa chiếc khăn tay trong tay.
Nàng luôn mang tâm sự.
Thẩm Đường nhờ men rượu, rốt cuộc cũng nói ra nỗi lo lắng vẫn giấu trong lòng.
“Biểu ca, trong lòng ta luôn thấy sợ… Nhà chàng sản nghiệp lớn như vậy, ta sợ bản thân mình không làm tròn vai trò chủ mẫu, sợ mình chẳng giúp được gì cho chàng…”
Hắn vẫn luôn nói, không cần học, không cần sợ, không cần quản, không cần nghĩ.
Nhưng nàng lại không thể làm được.
Gió đêm mơn man, hương thơm dịu dàng trong vòng tay, Kỳ Hoài Cảnh thoát khỏi giấc mộng xưa nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.
“Sợ gì chứ? Là ta nhất định muốn cưới nàng, muốn nàng làm Tam phu nhân của Kỳ gia. Nàng chỉ cần làm theo ý mình, chẳng ai có quyền nói nàng thế nào!”
“Ta cưới nàng làm thê tử, không mong gì khác chỉ mong một điều duy nhất… chính là mong nàng… được sống thật tốt.”