Chương 37: Nàng Thật Sự Là Oan Nghiệt Của Ta!

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 37: Nàng Thật Sự Là Oan Nghiệt Của Ta!

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hóa ra, vì chờ mãi không thấy Thẩm Đường trở về, Kỳ Hoài Cảnh lo lắng khôn nguôi. Hắn đã mấy lần sai người đi tìm nhưng không ai thấy nàng đâu. Lòng sốt ruột, hắn dứt khoát rời tiệc đi tìm.
Vừa đi tới vườn hoa, hắn nghe loáng thoáng tiếng kêu cứu. Không rõ là ai, hắn vội vã sải bước chạy nhanh về phía đó.
Vừa tới gần, điều đầu tiên hắn nhìn thấy là Loan Nhi đang được Tuyết di nương vỗ lưng cho nôn nước ra, rồi chợt nhận ra Họa Bình cũng có mặt ở đó, lòng hắn lập tức thắt lại.
Hắn liếc mắt nhìn xuống hồ sen, quả nhiên người hắn đang tìm đang vùng vẫy giữa làn nước.
Chẳng kịp cởi áo bào, Kỳ Hoài Cảnh lập tức nhảy xuống. May mà hắn cao hơn Thẩm Đường hẳn một cái đầu, nước chỉ ngập đến ngực. Sức lực lại lớn, chỉ mấy bước đã kéo được Thẩm Đường lên khỏi mặt nước.
Hắn nhảy lên bờ, mặc kệ thân mình ướt lạnh, gạt đám nha hoàn đang luống cuống sang một bên. Thấy Thẩm Đường nằm trên nền đất lạnh run cầm cập, hắn lập tức đón lấy bộ y phục sạch từ tay nha hoàn, phủ lên người nàng từ đầu đến chân, rồi bế ngang nàng lên.
Thẩm Đường người ướt sũng, y phục xộc xệch, tóc tai còn đang nhỏ nước, giọng nàng run rẩy: “Loan Nhi… bị sặc nước…”
“Lo cho bản thân nàng trước đi!”
Kỳ Hoài Cảnh nghiến răng, vẫn quay đầu nhìn lại một cái.
Loan Nhi đã được Tuyết di nương vỗ cho nôn nước ra, đang được nàng ôm trong lòng mà khóc òa, mấy nha hoàn cũng vây quanh, có vẻ không sao.
“Con bé không sao, vẫn sống được.”
Vừa bế Thẩm Đường đi được mấy bước, bên kia đại sảnh nghe tin có chuyện trong vườn hoa, mọi người đang xem hát đều dừng lại, nhất loạt đi về phía này.
Vợ chồng Tần thị cũng ở đó.
Kỳ Hoài Cảnh bế Thẩm Đường đi ngang qua đám đông, không dừng lại mà chỉ để lại một câu: “Loan Nhi rơi xuống nước rồi.”
Mọi người nghe vậy đều kinh hãi kêu lên.
Tần Khương Vân vốn còn đang cười nói, nghe xong mặt tái nhợt, định chạy qua xem nhưng chân lại mềm nhũn, nhất thời không sao bước nổi.
Ngược lại, Kỳ Thừa Châu vẫn giữ được bình tĩnh, dù kinh ngạc nhưng vẫn hỏi Kỳ Hoài Cảnh: “Thế nào rồi, cứu được lên chưa?”
Kỳ Hoài Cảnh nâng giọng đáp lời: “Cứu lên rồi!”
Nghe vậy, Tần Khương Vân mới thở phào một hơi, vẫn phải vịn tay nha hoàn bước vội vàng mấy bước lên phía trước.
Kỳ Hoài Cảnh cũng nóng lòng muốn đưa Thẩm Đường trở về nhưng bỗng dừng lại, quay đầu, nhân lúc mọi người còn chưa đi xa, lớn tiếng hô thêm một câu, để ai nấy đều nghe rõ ràng: “Là Thẩm Đường đã cứu con bé! Là phu nhân của ta đã cứu mạng nó!”
Kỳ Hoài Cảnh cũng ướt sũng, chỉ là vì xuống nước chưa lâu nên trước ngực vẫn còn ấm. Thẩm Đường đang dựa sát vào ngực hắn, tham lam hơi ấm ấy để sưởi mình.
Ra khỏi vườn hoa, Kỳ Hoài Cảnh vừa sai người đi gọi đại phu, vừa sải bước đi nhanh, chẳng mấy chốc đã về tới Ngô Đông Uyển.
Trong Ngô Đông Uyển, Bạch Lộ vừa mới dặn dò nha hoàn hầm canh giải rượu trong nhà bếp nhỏ, chuẩn bị cho chủ tử giải rượu khi trở về từ tiệc.
Bất chợt nhìn thấy chủ tử của mình ướt như chuột lột bước vào, nàng cũng giật mình hoảng hốt, vội vàng sai người chuẩn bị nước nóng, nhóm lò sưởi, lấy chăn bông dày, lại chuẩn bị thêm trà gừng nóng...
Trong ngoài bận rộn một phen, đợi khi thùng tắm được đổ đầy nước nóng, Kỳ Hoài Cảnh trực tiếp bế Thẩm Đường thả vào trong.
Suốt nửa ngày từ lúc lên khỏi mặt nước, Thẩm Đường chỉ thấy lạnh ngấm từ gan bàn chân thấu lên tận đỉnh đầu. Giờ ngâm mình trong nước nóng cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, nàng chẳng còn để tâm tới việc nha hoàn còn chưa ra ngoài liền đưa tay định cởi bộ y phục ướt sũng trên người.
Tiếc là tay nàng lạnh đến run rẩy, cởi mãi mà chẳng tháo được nút áo.
Kỳ Hoài Cảnh bực mình khẽ rủa một tiếng, kéo tay nàng ra, tự mình giúp nàng cởi nút áo.
Mới cởi được một nửa, nhìn thấy trước ngực nàng lộ ra mảng tuyết trắng, hắn lập tức cau mày, ngẩng đầu quét mắt nhìn đám nha hoàn xung quanh.
“Còn đứng đó làm gì? Ra ngoài hết đi! Đi chuẩn bị thêm một thùng nước nóng sạch!”
Đám nha hoàn vốn đang mải nhìn giờ mới sực tỉnh, cuống quýt lui ra ngoài, ai nấy vội vã làm việc của mình.
Kỳ Hoài Cảnh chỉ mấy động tác đã cởi bỏ hết y phục ướt sũng của nàng, để nàng trần như nhộng, rồi múc từng gáo nước nóng đổ thêm vào thùng tắm, cho tới khi Thẩm Đường kêu lên “nóng quá” mấy lần, hắn mới chịu dừng lại.
Trong phòng tĩnh lặng, hơi nước bốc lên nghi ngút, chỉ còn nghe tiếng Thẩm Đường khẽ thở hổn hển vì nóng.
Kỳ Hoài Cảnh thấy sắc mặt nàng đã hồng hào trở lại, thân thể cũng không còn run nữa mới ném cái gáo sang một bên, bắt đầu cởi bỏ bộ y phục ướt trên người mình.
Sắc mặt hắn u ám, vừa cởi y phục, vừa nghiêm giọng trách mắng nàng: “Ta đã nói gì rồi! Ta nói nàng phải dẫn theo nhiều nha hoàn! Dẫn thêm vài nha hoàn! Tại sao nàng cứ không chịu nghe lời!
Còn dám gạt ta là đi tiện? Có ai lại chạy ra hồ sen để đi tiện đâu? Ta đã sai mấy lượt người đi tìm, nhà xí nào cũng không thấy bóng dáng nàng!
Trong phủ này, chỗ nào mà chẳng có hạ nhân! Việc gì phải để một chủ tử như nàng tự mình nhảy xuống nước? Nàng có thời gian vùng vẫy dưới đó thì tám mười nha hoàn, tiểu tư cũng đủ bị gọi tới rồi! Sao nàng không gọi người?
Đúng là oan gia! Nàng thật sự là oan nghiệt từ kiếp trước của ta mà!”