Chương 41: Thẩm vấn kẻ phản bội giữa đêm

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 41: Thẩm vấn kẻ phản bội giữa đêm

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm khuya, đèn đuốc trong Minh Phương Địch vẫn sáng rực. Đại phu kê xong đơn thuốc, nhận tiền khám rồi từ biệt ra về.
Tần Khương Vân tự tay bón cho nữ nhi uống nửa bát thuốc, sau đó bế con vào lòng dỗ con ngủ. Dù cố kìm nén tiếng nức nở nghẹn ngào, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi như chuỗi ngọc đứt dây trên má.
Kỳ Thừa Châu ngồi bên kia, nắm chặt tay, lông mày nhíu sâu, im lặng không nói một lời.
Phía dưới, một đám nha hoàn và ma ma quản gia quỳ rạp dưới đất, đông đúc thành một đám đen kịt.
Những thông phòng trước nay được sủng ái, mặt cũng trắng bệch, vừa nức nở vừa cúi đầu.
Bên ngoài, mấy nha hoàn phụ trách trông coi tiểu thư đã bị đánh đến nỗi hai chân bê bết máu, nằm vật vã trên mặt đất, miệng rên rỉ cầu xin tha thứ.
Kỳ Thừa Châu nghe vậy càng thêm bực bội.
“Im hết cho ta! Lặp lại một lần nữa, kẻ nào dám nói dối nửa câu, ta không tháo cái chân chó của ngươi xuống thì ta không phải người của Kỳ gia!”
Xuân di nương quỳ thẳng người ở hàng đầu, nước mắt rơi như mưa, trán trắng nõn đã đập xuống nền đến bật máu.
Bên cạnh, Tuyết di nương hơi nghiêng người quỳ trên mặt đất, mái tóc đen nhánh xõa ra càng làm nổi bật gương mặt trắng trẻo. Rõ ràng không rơi một giọt lệ nhưng trông lại càng thêm yếu đuối, đáng thương.
“Ta nói rồi, chính là ta làm! Chính ta đã đẩy tiểu thư xuống nước!”
Kỳ Thừa Châu nhíu mày càng sâu, lại quát lên: “Đừng nói bậy! Mọi người đều thấy rõ là nàng nhảy xuống cứu Loan Nhi lên, đệ muội cũng đã hỏi rõ rồi. Sao lại tự dưng ôm tội vào mình! Đừng có hỗn xược!”
Tuyết di nương khẽ nhướng mày, mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như mặt nước mùa thu.
“Chính vì chẳng có ai khác, nên chỉ có thể là ta! Ta vốn là loại nữ nhân không biết quy củ, không coi ai ra gì, ngay cả trẻ con cũng hại!”
Tần Khương Vân cắn răng nghe hồi lâu, đến lúc này rốt cuộc không nhịn được nữa đặt con lên giường, bước nhanh tới trước mặt Tuyết di nương, giơ tay tát mạnh một cái “chát”: “Ả tiện phụ không chết tử tế được! Đồ không biết xấu hổ! Ai cho phép ngươi tự tiện nhận tội, mà dám ngang ngược như vậy hả!”
Kỳ Thừa Châu lập tức đứng bật dậy, kéo tay Tần Khương Vân lại.
“Phu nhân, coi chừng đau tay.”
Vừa nói, hắn vừa ôm nàng ngồi xuống rồi quay đầu nhìn nửa bên mặt Tuyết di nương vừa bị tát đến đỏ ửng.
“Ta thấy nàng bị dọa đến rối loạn tâm trí, ăn nói càng lúc càng hồ đồ! Trước mặt chủ mẫu mà không biết giữ mồm giữ miệng, để phu nhân phải ra tay là đáng lắm, còn không mau cút về!”
Tuyết di nương sau cú tát đã “á” một tiếng, nhân tiện ngã ngồi trên đất nhưng lại quay đầu cười, trong mắt đầy vẻ thách thức.
“Sao? Đúng là phu nhân lợi hại, nhưng chỉ giỏi bề ngoài! Ta hại chính đứa con ruột do ngươi mang nặng đẻ đau sinh ra, mà ngươi còn nhịn được sao?”
Nghe vậy, Tần Khương Vân quay phắt lại, trong mắt như muốn phun lửa.
“Ả tiện nhân độc ác! Tâm địa như rắn rết! Hôm nay nếu ta còn nương tay, ngày mai để ngươi trèo lên đầu ta làm chủ sao? Người đâu! Đánh! Đánh cho ta, đánh thật mạnh vào!”
Kỳ Thừa Châu khẽ nuốt một ngụm nước bọt, đưa tay ấn Tần Khương Vân ngồi xuống ghế. Đợi đến khi hai ma ma quản gia chạy tới kéo Tuyết di nương đi, hắn cuối cùng mới cất giọng ngăn lại: “Dừng tay, tất cả lui ra!”
Tần Khương Vân xưa nay cũng không ít lần xử phạt người ngay trước mặt hắn, tát mặt, phạt tiền, đánh roi… Hắn đều đã quen.
Kỳ Thừa Châu chưa từng ngăn cản, mấy kẻ thông phòng được sủng ái hơn cũng chẳng lọt vào mắt hắn.
Tần thị là chính thất, là thê tử, là chủ mẫu; còn những kẻ kia chỉ là thiếp, là nha hoàn, là người dưới.
Nàng muốn đánh ai, người đó phải chịu, hắn thấy đó là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng, Kỳ Thừa Châu lại không nỡ để nàng đánh Tuyết di nương.
Người phụ nữ này, toàn thân như có gai, lúc nào cũng chống đối hắn, lạnh lùng mà sắc sảo, nổi bật nhưng lại xuất thân hèn mọn… giống hệt hắn khi còn nhỏ.
Ngay lần đầu gặp đã khiến hắn rung động tâm can, phải ngấm ngầm hại chết mấy mạng người mới ép được nàng về tay mình, rồi lại không nỡ để nàng bị hành hạ trước mặt mình.
Lúc này, Tần Khương Vân đang bị hắn ghì giữ ngồi xuống, nghe hắn cất tiếng ngăn cản lập tức bật dậy, mạnh tay đẩy hắn ra suýt nữa khiến Kỳ Thừa Châu ngã ngửa.
Nàng giận đến nghiến răng ken két, mặc kệ quy củ lễ giáo, đưa tay chỉ thẳng vào mặt hắn để hắn nhìn rõ nữ nhi đang nằm trên giường, đang nóng bừng vì sốt.
“Hay thật, đúng là lão gia cái nhà này! Uy phong lẫm liệt, đến mức mạng người cũng không coi ra gì! Nhưng mở mắt ra mà nhìn đi, đây là con ruột của chàng, là giọt máu duy nhất của chàng trên đời này! Hôm nay suýt chút nữa bị người ta hại chết, chàng lại đối xử với nó như thế sao?”
Kỳ Thừa Châu nghe những lời ấy, cau mày lại, dù biết mình lý lẽ yếu thế nhưng vẫn bừng bừng lửa giận.
“Nàng nói năng kiểu gì vậy! Ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng! Chẳng lẽ ta không biết đó là nữ nhi của mình sao? Hôm nay con gặp nạn, chẳng lẽ ta không xót? Nhưng sự tình còn chưa rõ ràng! Vô cớ cứ giương cổ lên mà đánh người thì để làm gì!”
Tần Khương Vân giận đến mức mặt đỏ bừng, giọng càng cao hơn: “Đánh người? Chỉ có ả mới là người sao? Đám nha hoàn đang nằm ngoài kia không phải là người à? Mạng người nằm trong tay ta, ta muốn đánh thì đánh! Hôm nay ta có đánh chết ả tiện nhân này tại đây, ta xem ngày mai kẻ nào dám đến đòi mạng ta!”
Tuyết di nương nghe vậy bỗng ngửa mặt cười to, cười như kẻ điên rồi bò hẳn về phía trước, lao thẳng tới bên chân Kỳ Thừa Châu.
“Nghe thấy chưa! Chính là ta làm! Còn giữ lại cái mạng tiện nhân của ta làm gì, giết ta đi! Giết ta đi! Hôm nay nếu để ta sống, thì ngươi không đáng mặt đàn ông đâu!”
Nhìn Tuyết di nương như kẻ điên, Tần Khương Vân lại xông lên giơ tay tát thẳng một cái, Tuyết di nương lập tức vừa khóc vừa chửi rủa.
Kỳ Thừa Châu vừa tức vừa giận, một tay kéo tay Tần Khương Vân lại, miệng thì quát Tuyết di nương cút đi cho khuất mắt.
Đám nha hoàn, ma ma quản gia thấy vậy cũng vội vàng chạy lên can ngăn, người thì xin Nhị phu nhân bớt giận, người thì xin Nhị gia nới tay, cũng có kẻ vốn đã ghét cái vẻ ngông cuồng của Tuyết di nương từ lâu, thừa dịp chen vào xô đẩy một cái.
Loan Nhi uống thuốc xong vốn đang ngủ, giờ nghe tiếng cãi vã ầm ĩ thì giật mình tỉnh giấc, bật khóc không ngừng.
Lại có người vội chạy lên bế đứa trẻ dỗ dành nhưng đã bị Xuân di nương giành lấy trước, tự tay ôm vào lòng, vừa quay đầu nhìn cảnh hỗn loạn vừa bật khóc theo.
Đúng lúc hỗn loạn nhất, trong đám đông Tuyết di nương đột nhiên thở hổn hển, rồi ngã lăn xuống đất bất tỉnh.
“Nàng ta chết rồi!”
Không biết nha hoàn nào hoảng loạn kêu lên một tiếng, cả đám người kinh hãi kêu thất thanh, ai nấy đều vội vàng lùi lại, không ai dám tiến tới gần.
Tần Khương Vân tuy miệng mắng chửi, trong lòng cũng lờ mờ đoán được kẻ thủ ác thật sự không phải Tuyết di nương; giờ thấy ả bất ngờ ngã xuống nhìn vẻ mặt Kỳ Thừa Châu cũng biến sắc, nàng lập tức im lặng, không dám làm căng thêm.
Trong sảnh lập tức trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn Loan Nhi trong lòng Xuân di nương, nửa tỉnh nửa mê, nhắm mắt khóc thút thít.
Kỳ Thừa Châu mặt tối sầm lại, bước tới bế Tuyết di nương lên, thấy nàng vẫn còn thoi thóp, lúc này mới quát lên: “Giờ còn bày trò giả chết nữa! Còn không mau đi mời đại phu trở lại!”