Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 43: Tây Viện Có Tin Vui

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Khương Vân đang vì chuyện này mà đau đầu.
Đợi đến khi Loan Nhi uống thuốc xong và ngủ yên, nàng cho đám hạ nhân rút lui hết ra ngoài, chỉ giữ lại mỗi Xuân di nương.
Tần thị ngồi trên giường, đôi mày dài nhíu chặt, cả gương mặt phủ đầy vẻ u sầu.
“Vốn định nhân cơ hội này trút giận, ai ngờ cuối cùng lại thành giúp người khác làm áo cưới, để ả tiện nhân kia có dịp ra mặt! Xem bộ dạng của gia nhà chúng ta kìa, vừa nghe đại phu nói ả tiện nhân đó có thai, suýt nữa thì miệng cười toét đến mang tai, còn tâm trí đâu mà để ý đến sống chết của Loan Nhi chứ!”
Xuân di nương quấn băng gạc trên trán, ngồi bên giường, kéo lại góc chăn giúp Loan Nhi.
“Phu nhân, tiện nhân kia từ trước đến nay đúng là đáng ghét nhưng chuyện của Loan Nhi rốt cuộc cũng không phải do ả gây ra. Còn nha đầu Phấn Thảo tâm địa đen tối ấy cũng đã bị lôi ra rồi.”
“Nha đầu đó chẳng qua chỉ được gia sủng ái đôi ba lần, vậy mà lại sinh lòng vọng tưởng, tám phần là chướng mắt người ở Tây viện kia, chắc cũng hận cả nô tỳ như thiếp đây, không ngờ lại dám nhắm vào cả đại tiểu thư…”
“Nói cho cùng, người ở Tây viện kia còn có chút công lao...”
Tần thị cắt lời ngay: “Công lao thì cũng chỉ tính là công lao của phu nhân Tam gia, ả ta tính là cái gì?”
Biết chủ nhân đang đầy căm giận, Xuân di nương không dám bênh vực thêm cho Tuyết di nương nữa.
“… Phu nhân nói phải.”
“Xuân Nhi, chúng ta phòng bị đủ đường, ngăn chặn đủ kiểu, sao ả ta vẫn mang thai được? Bình thường không phải ngươi vẫn đưa thuốc qua đó sao, ả tiện nhân kia chẳng lẽ dám không uống?”
“Ả ta những chuyện khác thì có thể cứng miệng nhưng cứ đến lúc uống thuốc thì ngoan ngoãn lắm, đưa gì uống nấy, chưa từng hỏi đó là thuốc gì…”
Tần thị đột nhiên nhớ lại cảnh Kỳ Thừa Châu nửa đêm vẫn phải chạy qua xem tình hình của ả, trong lòng thấy ghê tởm vô cùng.
“Phòng được điều sáng, chứ làm sao phòng được điều tối! Nhìn cái tên gia vô dụng nhà chúng ta kìa, chỉ một ả nha đầu quê mùa, có gì hay ho đâu mà hắn phải phí bao tâm cơ, cưỡng ép kéo vào phủ! Dù sao cũng nên giữ chút thể diện, vậy mà lại chẳng kiêng nể gì cả!”
Xuân di nương không dám mắng Kỳ Thừa Châu, chỉ dám mắng Tuyết di nương: “Ả tiện nhân đó ngoài cái trò quyến rũ, còn có gì tốt đẹp đâu chứ? Ngay cả xách giày cho phu nhân còn không xứng! Nhưng… phu nhân, nô tỳ không dám nói nhiều, ả hồ ly tinh đó giờ lại có thai e là về sau sẽ càng thêm ngông cuồng…”
Nhị gia đến giờ vẫn chưa có con, nếu lần này sinh được một đứa con trai, e là sau này sẽ giống hệt hắn, chỉ khiến người khác càng thêm chướng mắt.
Tần thị đã sớm nghĩ đến chuyện đó, nghe vậy thì nằm dựa vào gối, khẽ thở dài u ám: “Ngông cuồng thì đã sao? Nếu ả thực sự sinh được một đứa con trai, cái viện này sẽ càng thêm loạn. Đến lúc đó, đừng nói đến ngươi hay ta, ngay cả Loan nhi của ta, cũng sẽ bị con của ả giẫm lên đầu thôi.”
Xuân di nương thoáng nghĩ đến một chuyện, liếc nhìn sắc mặt Tần Khương Vân, do dự một hồi rồi cũng lên tiếng: “Phu nhân, phòng bị từ trước thì còn dễ, chứ chuyện đã rồi thì… Nhị gia lại tinh mắt, để ý vô cùng kỹ lưỡng. Hôm qua vừa nghe tin, đã lập tức điều thêm mấy người tâm phúc đến Tây viện, từ chuyện ăn uống đến đồ dùng đều được chọn lựa kỹ càng, không chừa một kẽ hở nào… như vậy e là sẽ hơi khó ra tay…”
Tần Khương Vân xoa nhẹ bên thái dương, trong đầu xoay đi xoay lại trăm ngàn tính toán, dần định ra được một chủ ý lớn nhưng vẫn không lên tiếng.
Hồi lâu sau, nàng chỉ khẽ thở dài: “Xuân Nhi, ta phòng bị khắp nơi chỉ duy nhất không phòng bị ngươi. Sao ngươi lại không chịu tranh giành chút nào? Bao nhiêu năm nay rồi, mà vẫn chẳng có chút động tĩnh gì? Nếu cũng sinh được một nhi tử hay nữ nhi thì chúng ta cũng có chỗ dựa hơn một chút.”
Xuân di nương nhất thời cứng họng, không biết đáp ra sao.
Nàng ta chẳng rõ Tần Khương Vân thực sự không phòng bị nàng, hay chỉ nói thế, nhưng nàng biết rõ, mình vẫn luôn tự phòng bị chính mình.
Nàng vốn là nha hoàn xuất thân từ Tần phủ, kiếp này số phận đã định là phải hầu hạ Nhị gia nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, Tần Khương Vân từ nhỏ đã kiêu ngạo, là người trọng tình trọng nghĩa. Giờ thấy nàng tận tâm tận lực hầu hạ phu nhân và đại tiểu thư, ít nhất cũng còn chừa cho nàng một chỗ đứng.
Nếu thật sự sinh ra con cái, liệu chỗ đứng đó có còn không? Thật khó nói.
Không có con, Tần Khương Vân vẫn còn có thể nâng đỡ nàng.
Còn nếu có, có khi Nhị gia sẽ ưu ái hơn một chút nhưng dù ngoài miệng nói thế nào thì trong lòng phu nhân hẳn cũng sẽ nảy sinh khúc mắc.
Xét cho cùng, với tính cách của Nhị gia… nàng vẫn thấy phu nhân mới là người đáng tin hơn.
Trong Tây viện, cái tên Nhị gia “không đáng tin” ấy lúc này đang ngồi bên giường Tuyết di nương, nắm lấy tay nàng ta, cười đến mức không còn chút bộ dạng đứng đắn nào: “Tiểu yêu tinh này, bất cẩn quá, mang thai con của gia rồi mà cũng không hay biết, còn chạy nhảy gây chuyện khắp nơi! May mà đứa nhỏ không sao, nếu mẫu tử các nàng có mệnh hệ gì xảy ra, gia nhất định sẽ đánh cho lũ nô tài kia tơi bời!”
Tuyết di nương tựa đầu lên gối, trên mặt chẳng còn chút ý cười nào.
Từ tháng trước khi kinh nguyệt không đến, nàng đã mơ hồ đoán được.
Dạo gần đây còn nhiều lần uống rượu, đêm nay lại cố ý gây chuyện náo động vậy mà đứa bé này vẫn bình an vô sự, đúng là một nghiệp duyên.
Nàng rút tay mình ra khỏi tay hắn nói: “Ngài là gia, đương nhiên muốn đánh ai thì đánh. Ta và Mai Hương kết nghĩa với nhau, chẳng phải đều chỉ là thân phận nô tỳ thôi sao? Số phận thấp hèn, để mặc người ta sai khiến.”
Kỳ Thừa Châu thấy nàng lại nhắc đến chuyện này, nhớ đến màn ầm ĩ đêm qua, cũng hơi bực mình: “Nói gì lạ vậy! Ai mà không coi nàng là chủ tử? Nhị phu nhân chẳng qua chỉ nói nàng vài câu, mà nàng đã nổi nóng rồi!”
Nói đến đây, Kỳ Thừa Châu lại bật cười, dịu giọng: “Nàng yên tâm, sau này sinh cho ta một nhi tử, phần gia nghiệp ta gây dựng được, mẫu tử nàng cũng sẽ có phần, tha hồ mà an ổn làm chủ tử về sau.”
Tuyết di nương chỉ nghiêng đầu, im lặng không đáp.
“Nàng muốn ăn gì, muốn có gì, muốn chơi gì, chỉ cần nói ra, ta đều đồng ý.”
Một lúc lâu sau, Tuyết di nương mới buông một câu khẽ khàng: “Ta muốn ra ngoài dạo một vòng… về quê thăm nhà.”
Kỳ Thừa Châu lập tức tắt nụ cười: “Không được.”
Tuyết di nương lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Vừa rồi ngài nói cái gì cũng đồng ý cơ mà!”
“Những chuyện khác thì được, riêng chuyện này thì không.”
Tuyết di nương sớm biết hắn sẽ không gật đầu, liền xoay người quay mặt vào trong không thèm nhìn hắn nữa: “Ngày ngày bị nhốt mãi trong phủ ngài, người sống sờ sờ cũng bị nhốt đến mức hóa thành chim mất rồi!”
Kỳ Thừa Châu cũng nằm xuống bên cạnh, lại cười cợt: “Tâm can của ta, dù nàng có thành chim, thì cũng là chim hoàng yến quý giá nhất, đẹp hơn tất thảy các loài khác!”
Nghe vậy, Tuyết di nương thấy lạnh ngắt cả lòng, bèn xoay người dậy: “Nếu vậy, chi bằng mua thêm mấy con chim về chơi, ngài đã xem người ta là món đồ chơi thì món đồ chơi này cũng phải tự tìm thêm đồ chơi để tiêu khiển chứ!”
“Nói gì vớ vẩn vậy! Nàng muốn nuôi chim? Không khó, mai ta sẽ sai người đi mua ngay, chọn những con tốt nhất, ngoan nhất, biết hót, lại có lồng đẹp, thức ăn ngon chắc chắn sẽ khiến nàng vừa lòng.”
Tuyết di nương không đáp, chỉ nằm xuống nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Hai ngày sau, Kỳ Thừa Châu thật sự sai người mang về đủ loại lồng chim, treo dọc hành lang Tây viện thành một hàng, có chim hoàng yến biết hót, vẹt màu sặc sỡ biết nói tiếng người, suốt cả ngày líu lo luân phiên vang lên, rất náo nhiệt.
Tuyết di nương cũng ra vẻ quan tâm, tự tay cho chúng ăn, nuôi đến mức lông chim óng mượt, tiếng hót trong trẻo.
Những lúc rảnh rỗi, nàng chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, ngắm đàn chim đến ngẩn ngơ, bao nhiêu tâm sự giấu kín, chẳng cần nói cũng tự mình thấu hiểu.