Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 5: Đêm Động Phòng, Nến Đỏ Đêm Qua Đã Tắt
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa những hơi thở dồn dập, nồng nàn quấn quýt, một lọn tóc rối vô tình rủ xuống bên vầng trán ửng hồng của hắn, rồi rơi trên vai Thẩm Đường.
Nàng không kìm lòng được, đưa bàn tay mảnh mai muốn khẽ chạm vào lọn tóc ấy.
Nhưng tiếc thay, nàng chưa kịp chạm tới thì bàn tay đã bị hắn nắm chặt, mười ngón tay đan vào nhau, những lời thì thầm khe khẽ bên tai cũng dần trở nên mơ hồ, khó thành câu chữ…
Dưới ánh nến lập lòe, trong màn trướng đỏ thẫm.
Một đôi biểu huynh muội vốn đã quen biết từ lâu, cứ thế trở thành tân phu thê.
Sáng sớm hôm sau, khi Kỳ Hoài Cảnh rửa mặt xong trở về thì thấy Thẩm Đường đã trang điểm, ăn vận chỉnh tề.
Nàng điểm nhẹ chút phấn hồng, kẻ đôi mày liễu thanh nhã, mặc váy đỏ trầm trang nhã, trên búi tóc cài đôi trâm vàng cùng vài bông trâm ngọc tinh xảo, bên tai đeo một đôi khuyên ngọc phỉ thúy hình hoa sen nhỏ xinh.
Vẻ phú quý nhưng không phô trương, tươi tắn nhưng không chói mắt.
Thẩm Đường soi gương ngắm nghía, cảm thấy chẳng thể tìm ra điểm nào để chê trách, trong lòng rất hài lòng.
Kỳ Hoài Cảnh lau khô mặt, tiện tay đặt chiếc khăn sang một bên, nghiêng người đến bên nàng, cùng ngắm nhìn mỹ nhân trong gương.
Ánh mắt Thẩm Đường chạm vào ánh mắt hắn phản chiếu trong gương, chợt nhớ đến một câu thơ từng đọc: “Đêm động phòng nến đỏ đã tắt, sớm mai quỳ trước đường bái cha mẹ chồng. Trang điểm xong khẽ hỏi phu quân: vẽ mày đậm nhạt có hợp thời chăng?”
“Thế nào? Có đẹp không?”
Ngày đầu tiên sau khi trở thành tân nương, có lẽ cô nương nào cũng sẽ hỏi câu ấy.
Kỳ Hoài Cảnh mỉm cười gật đầu: “Rất đẹp, vô cùng đẹp, đây là y phục nàng chuẩn bị sẵn từ trước sao?”
Thẩm Đường khẽ gật đầu: “Phu nhân trong nhà từng dặn dò, ngày đầu tiên làm nhi tức, lúc dâng trà là quan trọng nhất. Phải ăn mặc đoan trang, nhã nhặn, khiêm nhường, cung kính, đừng để người khác bắt bẻ.”
Kỳ Hoài Cảnh bật cười, nhưng lại khẽ lắc đầu: “Y phục này rất đẹp, nhưng lời mẫu thân nói chưa hẳn đã đúng, vẫn còn sớm, nàng thay bộ khác đi, để ta chọn cho.”
Nghe hắn nói vậy, tim Thẩm Đường khẽ run lên, không kìm được, nàng quay đầu nhìn hắn.
Tối qua hai người phải thử rất lâu mới nên chuyện, nàng đoán chắc trước đó hắn chưa từng gần gũi nữ nhân, nhưng một nam nhân sao lại có thể tinh tế đến mức chú ý cả y phục trang sức?
Vừa quay đầu lại, khoảng cách giữa hai người lại càng gần hơn, Kỳ Hoài Cảnh cúi xuống nhìn nàng một cái rồi bất ngờ đặt một nụ hôn nhẹ lên má nàng.
Thẩm Đường không kịp phản ứng, sững sờ một chút, rồi mới vội vã đưa tay đẩy hắn ra: “Ôi… ôi… chàng…”
Bên cạnh còn vài nha hoàn đang đứng, thấy vậy đều vội vàng quay mặt đi.
Không bao lâu sau, Kỳ Hoài Cảnh thực sự chọn lại y phục, phối thêm trang sức rồi tựa bên bàn trang điểm nhìn nàng được các nha hoàn chải chuốt cẩn thận, đến lúc hài lòng mới gật đầu.
Sau đó, hai phu thê cùng nhau ra ngoài, đi đến Úc Kim Đường để dâng trà vấn an Việt phu nhân.
Phủ đệ Kỳ gia rất sâu và rộng, từ Ngô Đồng Uyển của hai người đến chỗ ở của Việt phu nhân phải mất một lúc khá lâu.
Trên đường đi, cứ mỗi lần gặp vài nha hoàn hay gia nhân lẻ tẻ, họ đều dừng bước nép sang bên đường, cúi người hành lễ chào hai người.
Kỳ Hoài Cảnh thì đã quen với cảnh này.
Còn Thẩm Đường thì cảm thấy cả người cứ bồn chồn, cảm thấy không tự nhiên chút nào.
Kỳ Hoài Cảnh chọn cho nàng một bộ váy gấm đỏ thẫm thêu bách hoa vờn bướm, lại phối trọn bộ trang sức vàng ròng nạm hồng ngọc, trâm vàng, thoa vàng, bộ bộ dao vàng, chính giữa cài thêm một cây trâm phượng đính châu đỏ, giọt châu lấp lánh đung đưa trước trán khiến nàng càng thêm kiều diễm rạng rỡ.
Thẩm Đường cảm thấy từ đầu đến chân mình đều sáng lấp lánh ánh vàng, nổi bật quá mức.
Đẹp thì đúng là rất đẹp, nhưng hoàn toàn không phải phong cách nàng quen mặc thường ngày.
Hơn nữa, từ lúc ra cửa Kỳ Hoài Cảnh vẫn nắm tay nàng, chưa từng buông ra lấy một lần.
Người hầu Kỳ gia tuy không dám nhìn thẳng, nhưng đợi đến lúc hai người đi xa thì lại ghé đầu vào nhau khe khẽ bàn tán.
Thẩm Đường dĩ nhiên cũng nhận ra.
Nàng không khỏi nhớ lại lời dặn của di mẫu và kế mẫu trước lúc xuất giá, nhắc đi nhắc lại mấy điều: khiêm nhường, giữ phép tắc, đoan trang, biết điều.
Những điều này vốn là sở trường của nàng.
Vậy mà lúc này, nàng lại chẳng hề khiêm nhường, chẳng giữ phép tắc, càng không đoan trang cũng chẳng còn biết điều nữa.
Thừa lúc xung quanh không có ai, Thẩm Đường nghiêng đầu nói khẽ với Kỳ Hoài Cảnh: “Biểu ca, chàng… à không, phu quân! Chàng có thể buông tay ra được không? Ta đâu phải lần đầu đến phủ chàng, đã quá quen đường rồi, tự đi được mà.”
Kỳ Hoài Cảnh dứt khoát trả lời: “Không được.”
Thẩm Đường âm thầm dùng sức, muốn rút tay ra khỏi tay hắn nhưng lực tay của Kỳ Hoài Cảnh lại mạnh hơn.
Không thể thoát ra, nàng đành hạ giọng năn nỉ: “Chúng ta như vậy… để người ta nhìn thấy thật sự không hay đâu! Chàng buông ra trước đi, được không? Buông ra… buông ra…”
Thấy Thẩm Đường cứ giãy giụa mãi, Kỳ Hoài Cảnh cuối cùng cũng thật sự buông tay ra.
Thẩm Đường vừa kịp thở phào một hơi thì chưa dứt, Kỳ Hoài Cảnh đã vòng tay ôm nàng vào lòng, kéo sát vào ngực mình, tiếp tục đi về phía trước.
“Vậy thì ôm thế này vậy.”
“A… a… chàng… buông ra! Chúng ta vẫn… vẫn nắm tay thôi còn hơn!”
Hôm qua nàng vẫn còn là đại tiểu thư Thẩm gia, nổi tiếng khắp phố phường vì sự đoan trang, hiểu chuyện, giữ lễ.
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng làm mất mặt gia đình nửa lần.
Hôm nay thì mất hết rồi…
Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười một tiếng, rồi cũng chiều theo ý nàng.
Trong Úc Kim Đường, Việt phu nhân hôm nay từ lúc trời chưa sáng đã thức dậy.
Lúc Kỳ Hoài Cảnh đang chọn y phục trang sức cho Thẩm Đường, thì bà cũng đang suy tính về bộ y phục của mình hôm nay.
Tôn ma ma mở hai cái tủ lớn, lấy ra từng chồng y phục gấm vóc thêu hoa, lần lượt đưa ra ướm thử lên người Việt phu nhân để bà chọn nhưng chẳng có bộ nào khiến bà vừa ý.
“Bộ này thì lỗi thời mất rồi, cái kia lại trông xoàng xĩnh quá, còn cái này… cái này thì già dặn quá!”
Việt phu nhân nước da trắng trẻo, được bảo dưỡng rất tốt, tự thấy ngoài dáng người hơi đẫy đà ra thì cũng chẳng khác mấy so với thời còn trẻ.
Một nha hoàn lại mang tới thêm một bộ váy đỏ tươi thêu hoa rải khắp váy.
“Phu nhân xem thử bộ này, màu này tươi tắn, càng làm nổi bật sắc diện của người.”
Việt phu nhân cầm lên ướm thử, thấy rực rỡ bắt mắt, đúng là kiểu màu sắc bà thích hồi còn trẻ.
“Ừm, bộ này cũng được.”
Tôn ma ma nhìn sắc đỏ chói chang kia thì hơi nhíu mày, rồi đưa thêm một bộ váy gấm màu vàng đất thêu chỉ bạc hoa chìm.
“Phu nhân xem thử bộ này, vừa đoan trang lại toát lên vẻ quý khí, càng hợp với thân phận của người.”
Việt phu nhân nhìn thoáng qua liền nhăn mặt: “Lại là cái màu già dặn như vậy!”
Tôn ma ma vẫn như thường ngày, tươi cười dỗ dành: “Phu nhân nhìn còn trẻ trung như thế, đương nhiên là chê y phục già dặn rồi! Nhưng mà Tam gia cũng sắp hai mươi tuổi, lại vừa thành thân, lấy thê rồi, người làm mẫu thân cũng nên mặc kiểu đồ như vậy, mới có phong thái của một bà mẹ chồng chứ!”
Việt phu nhân bình thường thương Kỳ Hoài Cảnh nhất, nghe vậy thì vì nể mặt nhi tử, lại cầm hai bộ ra so sánh tới lui, ngắm trước ngắm sau, miễn cưỡng gật đầu: “Thôi thì mặc bộ màu vàng đất vậy, dẫu sao thì có trẻ trung đến mấy, cũng chẳng thể trẻ bằng nhi tức mười bảy mười tám tuổi!”
Tôn ma ma nghe phu nhân nhà mình vì ghen tị mà buông lời chua xót, suýt nữa bật cười thành tiếng, lại một lần nữa âm thầm cảm khái trong lòng: ‘Phu nhân nhà mình, tuổi trung niên rồi… mà vẫn cứ…’
Thật là bướng bỉnh!