Chương 57: Món Quà Bất Ngờ Từ Phùng Khê

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều

Chương 57: Món Quà Bất Ngờ Từ Phùng Khê

Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng Khê nhảy xuống giường, hiếm hoi lắm mới hành lễ theo phép tắc của phụ nhân.
"Đa tạ Tam phu nhân đã có lòng."
Thẩm Đường vội vàng đỡ nàng dậy, mỉm cười nói: "Đừng, nàng đâu phải người Kỳ gia, đừng gọi Tam phu nhân, gọi tên ta là được rồi."
Nàng tiện tay cầm cây bút đang vẽ mẫu hoa, viết lên giấy hai chữ thanh thoát, bay bổng: "Thẩm Đường. Chữ 'Đường' trong 'Đường đế chi hoa', đệ đệ của ta tên là Thẩm Đế."
Thấy Phùng Khê nghe mà như hiểu như không, nàng lại cười giải thích: "Tức là chữ 'Đường' trong 'hoa hải đường'."
Phùng Khê hơi do dự, cầm bút lên từ từ viết tên mình.
"Phùng... Khê, chữ 'Khê' trong 'dòng suối nhỏ'."
Nàng viết khá vụng về, miễn cưỡng lắm mới không bị lệch, đáng lẽ chỉ có hai chữ, vậy mà suýt chút nữa thành bốn chữ.
Thẩm Đường khẽ cười.
"Được, ta nhớ rồi. Sau này nếu nàng ở gần đây, xong việc thì cứ ghé phủ chơi, uống chén trà, nghỉ chân cũng được. Ta cả ngày chỉ loanh quanh trong phủ, có khách đến thăm, lòng ta cũng vui lây."
Phùng Khê vui vẻ đồng ý, lại ngắm nghía chiếc hộp thuốc mới, thích mê đến nỗi không muốn rời tay. Nàng liền mở hộp thuốc cũ, lần lượt chuyển mấy bình sứ, viên thuốc, rượu thuốc... sang hộp mới.
Nàng vừa sắp xếp, vừa giới thiệu cho Thẩm Đường và mấy nha hoàn trong phòng nghe về từng “bảo bối” trong hộp.
"Đây là Ô mai hoàn, trị kiết lỵ đau đầu."
"Đây là Bình vị tán, trị đầy bụng, ợ hơi."
"Đây là Đương quy hoàn, trị đau bụng kinh. Này, các nàng có cần không? Có ai mỗi lần đến tháng lại đau bụng không..."
Thẩm Đường thì không bị chứng bệnh đó, nhưng nhìn quanh thấy có ba bốn nha hoàn đứng xem, ai nấy đều ngượng ngùng lắc đầu. Nàng lại gọi thêm các nha hoàn lớn nhỏ trong viện đến, hỏi từng người một.
Hỏi xong một lượt, quả nhiên có hai nha hoàn mười ba mười bốn tuổi ngượng ngùng thừa nhận, mỗi lần đến tháng thì đau bụng đến mức không dậy nổi.
Phùng Khê bèn bắt mạch tại chỗ, kê hai gói thuốc lớn nhỏ rồi nhanh tay, nét chữ như rồng bay phượng múa, viết tên thuốc, công dụng, cách dùng lên giấy bọc thuốc.
Hai nha hoàn kia cũng biết đọc chút ít nhưng cầm gói thuốc nhìn đi nhìn lại, vẫn không nhận ra viết gì, thấy Phùng Khê lại đang bận rộn khác cũng ngại không dám hỏi.
Thẩm Đường đưa tay ra, ra hiệu cho các nha hoàn đưa thuốc lại tự mình cũng cẩn thận nhìn một lúc.
Theo “quy tắc” của Phùng Khê là “hai chữ gộp làm một”, nàng vừa nhìn vừa đoán, miễn cưỡng nhận ra được quá nửa.
Nàng cầm bút, tự mình viết lại một lần đợi Phùng Khê bận rộn xong thì đưa cho nàng xem.
“Là thế này sao?”
Phùng Khê nhìn chữ của Thẩm Đường, không nhịn được vừa lắc đầu lại vừa gật đầu.
“Ồ... chữ thì đúng rồi. Chỉ là đột nhiên viết ra đẹp thế này, ta nhìn còn thấy hơi ngại không dám nhận.”
Mấy nha hoàn phì cười, nhận lấy thuốc rồi rụt rè hỏi phải trả bao nhiêu tiền khám.
Phùng Khê khoát tay rộng rãi.
“Hây!”
Ý là không lấy tiền.
Phùng Khê khám bệnh lấy tiền, nhưng còn phải xem người bệnh là ai.
Nếu là nam nhân trai tráng khỏe mạnh, hay những người vợ trẻ ăn nói chua ngoa, hoặc ông lão khỏe mạnh... thì thiếu một đồng cũng không được.
Còn gặp mấy cô nương còn nhỏ dại, hay bà lão góa bụa cô đơn, hay những người tàn tật bất hạnh... thì nàng chỉ khoát tay: “Hây!”
Phùng Khê luôn nghĩ, những người đó ăn cơm còn khó huống hồ uống thuốc.
Bởi vậy nàng bôn ba nhiều năm, mà cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Mà bản thân nàng kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì!
Hai bên nhường qua nhường lại mãi, cuối cùng hai nha hoàn kia cảm tạ rối rít cầm thuốc đi, lại có thêm một nha hoàn mặt đỏ bừng bước lên.
Nàng ấy ngập ngừng nói, mình mỗi lần tới tháng thường kéo dài bảy tám ngày, nghe nói những cô nương khác nhiều nhất chỉ năm ngày nên vẫn lo là mình có bệnh lại ngại không dám khám nam y sĩ, giờ muốn xin Phùng đại phu xem giúp.
Phùng Khê nghe xong, trước tiên bắt mạch lại hỏi thêm thời gian và lượng máu rồi mỉm cười an ủi: “Không sao cả, không cần trị. Chỉ cần mỗi tháng đến đều đặn, có người hai ba ngày, có người bảy tám ngày, đều là thân thể khỏe mạnh cả.”
Nha hoàn ấy đã lo lắng mấy năm, giờ nghe Phùng Khê nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vui vẻ hẳn.
Thẩm Đường cười nói: “Thấy chưa, nữ nhi đi khám bệnh vốn đã bất tiện, bệnh của nữ nhi lại càng khó nói, may mà có Phùng đại phu. Sau này nàng thường xuyên đến nhé, không chỉ chúng ta được nhờ mà ngay cả Lập Đông cũng được nhờ lây, chắc chắn sẽ có thêm lời cảm tạ.”
Phùng Khê vừa xong việc, ngẩng đầu nhìn nàng, mỉm cười: “Tốt quá! Ta cũng nhờ phúc của Lập Đông đấy, nếu không có chàng sao ta có thể quen được người bạn tốt như nàng lại còn nhận được món quà tuyệt vời như thế này!”
Thẩm Đường cũng mỉm cười gật đầu: “Quả là có duyên đấy.”
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, thấy trời cũng đã muộn, Phùng Khê đứng dậy cáo từ.
Lần này, Thẩm Đường đích thân đội gió tiễn khách thẳng ra tận cổng nhị môn, đợi khách đi xa rồi mới cùng Họa Bình quay người trở vào.
Chủ tớ vừa đi qua cửa rèm thêu hoa, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng bước chân dồn dập. Quay đầu lại nhìn, thì thấy Phùng Khê vội vã vàng vàng chạy ngược trở lại.
Nàng nhét vào tay Thẩm Đường một cái túi vải gai cũ kỹ.
“Ôi chao, ban nãy để nó ở ngoài cho nó làm bạn với A Hôi, lúc vào quên không cầm theo... Này, cho nàng nuôi đấy!”
Nói xong, nàng lại hớt hải chạy đi luôn.
Thẩm Đường đứng giữa cơn gió se lạnh, ôm cái túi trong ngực, rõ ràng cảm nhận được bên trong có một sinh vật nhỏ đang cựa quậy.
Nàng vừa định mở ra xem, bỗng nhớ tới chuyện trước đây Kỳ Hoài Cảnh từng nhắc tới con cóc nhái nào đó, lập tức tim đập thình thịch, nổi hết da gà, da đầu tê dại.
“Họa... Họa Bình, ngươi... ngươi có thể... giúp ta... xem thử trong này là gì không?”
Họa Bình vốn cũng hiếu kỳ, muốn mở ra xem nhưng vừa thấy tiểu thư mình sợ đến thế, tự nhiên cũng thấy rờn rợn trong lòng.
“Tiểu thư, tay... tay người run gì thế?”
“Ta... ta đang run sao?”
“Có mà! Run dữ lắm ấy!”
Không chỉ tay run, Thẩm Đường còn cảm thấy cả cánh tay mình cũng sắp run rời khỏi người vì sinh vật nhỏ kia vẫn đang động đậy trong túi.
“Họa Bình!”
“Nô tỳ! Nô tỳ làm ngay!”
Họa Bình thấy tiểu thư khó xử, tuy cũng sợ nhưng vẫn cố lấy hết can đảm bước lên, cắn răng đưa tay đón lấy cái túi.
“Thôi, thôi đừng! Ta sợ nó cắn ngươi, hay là chúng ta để nó xuống đất đi.”
“Vâng, cũng được cũng được!”
Họa Bình khẽ đỡ Thẩm Đường, nàng run rẩy cúi người vừa mới đặt cái túi xuống đất...
Bỗng nhiên có cơn gió mạnh thổi qua, một cành cây gãy từ cây bên cạnh “rắc” một tiếng rơi xuống đất.
“Á á á Họa Bình!”
“Á á á á á tiểu thư!”
Hai cô nàng bị dọa đến mức nhảy dựng lên, lùi lại mấy bước, ôm chặt lấy nhau không buông, chẳng ai dám nhìn ra phía trước.
Gió bắc cuốn theo lá rụng xoay tròn trên mặt đất, cái túi vải gai kia rung lên mấy lần rồi bị gió lật hé một góc.
Một cái đầu lông xù xù chui ra từ bên trong.
“Meooo~”