Gả Cho Người Yêu Cũ Của Ba
Bước Khởi Đầu
Gả Cho Người Yêu Cũ Của Ba thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bố nói gì thế?"
Aurora khẽ run lên, nhìn về phía người cha.
Cha nàng, Stefan Ramsey, khuôn mặt u ám, râu chưa cạo, mặc bộ vest Ralph Lauren màu đen đã có chút nhàu. Ông ta cáu kỉnh nói: "Chỉ có cách này mới có thể tạm thời vượt qua được chướng ngại này."
Thông thường, ông ta luôn phong thái ung dung, tự tin, nhưng giờ đây, ông ta trông mất bình tĩnh, đôi mắt nâu lấm tấm vài vệt máu.
"LGBT chết tiệt, luật pháp chết tiệt. Tại sao nước Mỹ lại thông qua hôn nhân đồng giới làm gì chứ? Ta chỉ thay lời những kẻ đạo đức giả không dám nói ra mà thôi."
Đúng vậy, ông không chỉ nói điều đó ở vài buổi tiệc, ngay cả trong buổi họp báo cũng không ngần ngại. Giờ đây, các bản tin giải trí, tài chính, thời sự chính trị đều bàn tán:
- Ông Ramsey đến từ Texas, dù đã trở thành con rể của gia tộc Woodsen ở miền đông nhiều năm, quản lý tập đoàn Woodsen bao lâu nay, vẫn không thể che giấu được mùi vị của kẻ dã phu.
- Không có gì ngạc nhiên khi lời nói ấy xuất phát từ miệng ông ta. Hừ, người đàn ông này có thể chiều lòng phụ nữ, cũng có thể kinh doanh, nhưng ông ta cũng gây ra không ít sóng gió.
- Cổ phiếu của Woodsen đã sụt giảm suốt bảy ngày liền, các nhà đầu tư đứng trước bờ vực phá sản. Có người nói Hội đồng quản trị tập đoàn Woodsen đã đưa ra tối hậu thư, nếu ông ta không có biện pháp cứu vãn tình hình, vị trí của ông ta sẽ lung lay. Chúng ta hãy chờ xem.
- Một số công nhân và người dân biểu tình trước trụ sở tập đoàn Woodsen, phản đối lời phát ngôn thiếu suy nghĩ của vị tổng giám đốc. Ông Ramsey đáng thương ơi, toàn quốc vừa thông qua luật hôn nhân đồng giới, thế mà ông ta lại phát ngôn như vậy, không thể phủ nhận rằng ông ta đang tự tìm đường diệt vong.
- Gia tộc xuống dốc, bắt nguồn từ một kẻ con rể tiểu nhân.
- Nữ đế Woodsen khẳng định dưới đất vẫn đang tức giận muốn chết thêm lần nữa.
"Biện pháp của bố chính là muốn tôi kết hôn với một người phụ nữ? Người này tôi còn chưa biết mặt, lại còn là tình cũ của bố?"
Đầu của Stefan như sắp nổ tung, nghe thấy con gái liên tiếp đặt câu hỏi, ông càng thêm cáu kỉnh, nhưng cố gắng kìm nén sự kích động, không quát tháo lên. "Chỉ có cách này, cô ta đưa ra đề nghị, ta liền đồng ý rồi."
"Nếu tôi nói tôi không đồng ý thì sao?"
Aurora lạnh lùng nói, đôi mắt xanh lam của nàng vì tức giận mà trở nên sáng rực.
"Ta là bố ngươi, ngươi nhất định phải nghe ta. Đây cũng không phải vì mỗi ta, đây là vì tập đoàn Woodsen, vì cổ phần của mẹ ngươi. Ngươi không có lựa chọn khác."
Hai cha con nhìn nhau đầy căm tức, giương cung bạt kiếm.
Aurora quay mắt đi, chớp chớp lông mi ướt nhẹ, hít sâu một hơi để bình tĩnh. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ.
Stefan cảnh giác nhìn con gái, nhận điện thoại.
"Chào buổi tối, Moore." Ông nói với giọng trầm thấp.
Giọng điệu ấy không hề thân thiện, Aurora khẳng định ông không phải đang nói chuyện với bạn bè. Nàng nhìn thấy ông ngồi trên ghế sofa đột nhiên đứng dậy, thậm chí vò đầu bứt tai.
Chưa bao giờ nàng thấy ông trong trạng thái như vậy: bất an, bối rối, vô cùng lo lắng, như một con thú bị dồn vào chân tường.
"Tôi đã đồng ý rồi. Thậm chí tôi còn ký vào mấy cái hợp đồng ngu xuẩn kia rồi. Lẽ nào cô chưa nhận được chúng? Cô còn chưa hài lòng cái gì chứ?"
Bỗng nhiên ông dừng bước, quay đầu nhìn con gái: "Không cần ngươi bận tâm, ta và con gái đang nói chuyện."
"Vậy cô ta nghĩ những thứ này là trò đùa à? Ta đã đặt cược cả cuộc đời ở đây rồi. Không có ai sốt ruột hơn ta cả." Giọng của Stefan càng lúc càng lớn, càng đầy phẫn nộ: "Cái gì?! Không được... điều này quá vô lý!... Tất nhiên ta hi vọng điều này sẽ có ích!... Được rồi, ta sẽ nói với nó. Cô có thể yên tâm!"
Stefan cúp máy, ném điện thoại xuống ghế sofa. Chiếc điện thoại rơi xuống sàn nhưng ông không thèm nhặt lên, chỉ chửi bới vài câu. Ông đi đi lại lại, sau đó ngồi xuống ghế, thở dài nặng nề.
"Mọi chuyện ổn chứ?" Aurora giọng điệu mỉa mai.
"Làm sao mà ổn được." Stefan nghiến răng, "Người phụ nữ kia muốn gặp ngươi! Hẹn năm giờ chiều thứ tư. Ngươi đến chỗ cô ta làm việc gặp mặt." Ông nhìn Aurora, "Ngươi nhất định phải đến đúng giờ, biết chưa?"
"Tôi cũng chẳng có lựa chọn, đúng không, bố?"
Aurora ngồi trên ghế sofa, gương mặt chỉ to bằng bàn tay, dưới mái tóc vàng che giấu càng khiến mặt nhỏ hơn. Đôi mắt xanh lam sáng trong như mặt hồ, nàng nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng.
Phảng phất như nàng thật sự thất vọng về ông? Không, không phải thất vọng, là hiểu rõ và bình tĩnh sao? Thất vọng? Bình tĩnh? Gặp quỷ đi! Tại sao trong lòng ông lại cảm thấy bất an, hai người vốn không thân thiết lắm, rất ít gặp mặt, rất ít liên lạc. Lần gặp gần nhất là lễ thành niên mười tám tuổi của nàng.
Ông cũng không nhận ra rằng nàng đã cao đến vai mình rồi. Chết tiệt, ông đang nghĩ gì chứ, tất cả đều do dáng vẻ lúc nào cũng ngây thơ của nàng.
"Tôi rất tò mò về người phụ nữ có thể khiến bố như vậy, tôi gần như phải vỗ tay vì cô ta rồi."
Nói nhanh như vậy, như một con thú nhỏ luôn chực chờ móng vuốt để tấn công! Tất nhiên rồi, dù sao nàng cũng là do người phụ nữ ngông cuồng kia dạy dỗ.
Stefan cố nén cơn tức giận, nói: "Cô ta chính là một con quỷ cái! Một người phụ nữ không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích."
Cùng lúc đó, ở phòng làm việc của một tòa cao ốc khác, một nam nhân thanh tú mặc âu phục Burberry xanh nhạt, thắt cà vạt hồng phấn, tay cầm hoa, giọng nói nhẹ nhàng hướng về chiếc Ipad: "Aurora Woodsen, sinh viên năm hai khoa Ngôn ngữ đại học New York (NYU), sinh viên lớp A. Ôi chao, thành tích xuất sắc lắm. Thông thạo bốn ngôn ngữ: Anh, Pháp, Nhật, Đức. Sinh viên ưu tú. Xuất thân gia tộc Woodsen cao quý, bố là... ahh, không cần nói ra, chắc chắn sẽ khiến nàng xấu hổ. Từ nhỏ học qua ba lê, hmm, ta muốn xem cô ấy lớn lên như thế nào."
Anh ta nhanh chóng bấm bấm gì đó trên màn hình, sau đó kinh hãi hét lên: "Oaaa, mỹ nhân, mỹ nhân nha!" Anh ta lén liếc nhìn về phía sếp, người phụ nữ trên ghế ngay cả đầu cũng lười nhấc lên.
Anh ta không từ bỏ, tiếp tục nói liên miên: "Hmm, xinh đẹp như vậy, không thể không có tin tức về nàng, ta phải google xem. Ầu, không phải chứ. Sao có thể?"
Biểu hiện nghi ngờ trên khuôn mặt anh ta vô cùng chân thực: "Tiểu công chúa dĩ nhiên biết điều như vậy? Không phải chứ, còn đi làm thuê? Lẽ nào Stefan Ramsey không nuôi con gái? Ha ha, tiểu công chúa còn ở phòng trọ riêng? Brooklyn? Nói đùa sao? Chẳng trách truyền thông không đưa tin nhiều về nàng, bởi vì nàng căn bản sống cuộc đời bình thường không có gì nổi bật."
"Chúa tôi, nàng mới 20 tuổi! Không phải, mới 19! Còn chưa đến sinh nhật, vẫn chưa đủ tuổi uống rượu! Trời ạ, chuyện này thật sự quá kinh dị!"
Anh ta im lặng vài giây, đột nhiên cười ha ha như điên.
Lúc này, người phụ nữ trên ghế cuối cùng cũng cử động, cô giơ tay ném ra một cây bút, nhanh, chuẩn và tàn nhẫn trúng ngay giữa trán anh ta, khiến anh ta kêu thảm thiết một tiếng.
"Ouch!" Anh ta xoa xoa trán, giậm chân: "Sếp, tôi chính là vì cô đó, lẽ nào cô cũng không tò mò về "vợ tương lai" của mình sao?"
Người phụ nữ ngẩng mặt lên, giọng trầm thấp và lạnh lẽo: "Diaval, đủ rồi!"
Diaval nuốt một ngụm nước bọt, có chút sợ hãi.
"Được rồi." Anh ta nhìn chiếc Ipad một chút, không sợ chết đưa đến trước mặt cô: "Ít nhất cô cũng nhìn một chút xem vợ tương lai lớn lên như thế nào nha? Sao? Có phù hợp tiêu chuẩn của cô không?" Anh ta cố gắng kìm nén tiếng cười.
Ánh mắt của người phụ nữ sâu thẳm, không đáy, chăm chú nhìn Diaval khiến anh ta lạnh cả người. Trong nháy mắt, anh ta cẩn thận rút lại chiếc Ipad, đứng dậy, lén lút rời khỏi phòng, biến mất như một làn khói, khép cánh cửa phòng làm việc lại.
---------------
Tác giả: Diaval có chút ngại ngùng, thuộc tính chưa xác định, chỉ toàn nói nhiều. :)))
Lưu ý từ编者:
-Trong truyện này, sẽ có những đoạn tôi để xưng hô là "ta-ngươi" vì cảm xúc trong xưng hô của người Việt rõ ràng hơn nhiều, nên dùng từ sẽ khó. Chẳng hạn đoạn Stefan và Aurora cãi nhau nếu dùng "bố-con" thì tình cảm quá mà dùng "mày-tao" thì thô thiển quá nên tôi quyết định dùng "ta-ngươi". Thỉnh thoảng mọi người thấy "ta-ngươi" thì hãy hiểu là tôi bị bí xưng hô nhé :))
-Truyện này có rất nhiều câu từ tiếng Anh. Cơ bản tôi sẽ dịch hết sang tiếng Việt luôn, chỗ nào cảm thấy giữ tiếng Anh sẽ hay hơn thì tôi mới giữ.
-Nhảy tiếp hố này chắc mãn kiếp mới lấp được, vì dạo này Malrora rầm rộ quá mà huhu