5. Chương 5: Hợp đồng hôn nhân

Gả Cho Người Yêu Cũ Của Ba

Chương 5: Hợp đồng hôn nhân

Gả Cho Người Yêu Cũ Của Ba thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Con đường dẫn vào nhà Maleficent rất đẹp, yên tĩnh đến lạ thường. Cánh cổng xa hoa, được bảo vệ nghiêm ngặt. Mỗi căn biệt thự cách nhau bởi những thảm cỏ xanh mướt, xen lẫn cây cối và hoa lá. Nếu như ở Manhattan, những khu nhà như vậy sẽ được coi là vô cùng xa xỉ. Những chiếc đèn đường buổi tối tỏa ánh sáng dịu nhẹ, khiến toàn bộ khu vực trở nên yên tĩnh và tao nhã.
Aurora theo Maleficent bước vào thang máy. Mỗi tầng chỉ có một căn hộ, và cô sống ở tầng cao nhất.
Khi bước ra khỏi thang máy, ánh đèn trên tường tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, trong bóng tối mập mờ hiện lên dáng hình cao gầy của Maleficent. Chiếc váy cô mặc được là ủi phẳng phiu, tôn lên những đường cong uyển chuyển, eo thon, mông nở, đôi chân dài, tiếng giày cao gót của cô vang lên lách cách.
Nữ nhân này quả thật xứng với hai từ "quyến rũ".
Cô nghiêng người, nói với Aurora vài con số.
Aurora chợt giật mình, nhận ra cô đang nói mật mã để mở cửa.
"Nhớ không?"
"Rồi." Aurora cúi thấp đầu, che giấu cảm giác không tự nhiên, sau đó thì thào nói lời cám ơn.
Nữ nhân liếc qua cô như không quan tâm.
Bên trong căn hộ được thiết kế sáng sủa, đơn giản nhưng tinh xảo, chỉ sử dụng ba tông màu trắng-đen-xám. Chính xác mà nói, màu đen là màu chủ đạo, còn lại chỉ là những đường kẻ. Đứng trong căn phòng, người ta có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo, cứng nhắc, nội tâm kín đáo và vô cảm.
Aurora ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng kết hôn.
Bản hợp đồng này chi tiết hơn nhiều so với những điều khoản cô đề ra trước đây, không chỉ có ba điều kiện mà còn có rất nhiều điều khoản khác. Aurora trợn mắt nhìn: "Trong khi kết hôn, toàn bộ chi tiêu do chị chịu trách nhiệm, là ý gì?"
"Chính là nghĩa đen."
Aurora:...
Giọng điệu hời hợt như vậy là sao chứ.
"Tuyệt, nhưng không cần thiết, tôi có thể tự gánh vác cuộc sống của mình."
"Không sao, tôi nghĩ tôi lo được."
"Cám ơn lòng tốt của chị, tôi vẫn không cần."
Maleficent: "Em nói liền ba điều kiện, chẳng lẽ tôi không thể đưa ra một cái?"
Aurora có chút bối rối, vòng vo giải thích: "Tôi không quen nhận tiền như vậy...khụ khụ, chúng ta cũng chỉ là kết hôn trên danh nghĩa, thật sự không cần liên quan đến tiền bạc..."
Đôi mắt xanh thẫm như rừng rậm u ám dường như đang suy tư, Maleficent gật đầu: "Đúng là trên danh nghĩa thật, nhưng, tôi vẫn không thay đổi ý định đâu."
Aurora:...
Lần này Aurora bất đắc dĩ: "Chị không sợ tôi là người cuồng mua sắm sao?"
Maleficent hiếm khi mỉm cười thích thú: "Em có sao?"
Aurora không tự chủ học theo động tác nhíu mày của cô: "Nếu phải thì sao?"
Maleficent xem thường nói: "Cũng chẳng sao cả."
Nếu Diaval ở đây nhất định sẽ trố mắt kinh ngạc. Thường thì Maleficent đều trực tiếp ra lệnh, người dưới quyền liền một mực cung kính vội vã hoàn thành yêu cầu, cô chưa bao giờ dễ tính như vậy, lại mặc cả so kè với người khác.
Nhìn thấy mặt Aurora sưng lên, biểu hiện tinh thần hao tổn, Maleficent bất ngờ cảm thấy tâm tình có chút vui sướng.
"Phải thế nào chị mới đồng ý bỏ điều này?"
"Phải thế nào thì em mới đồng ý với điều này?"
Ý cười trong mắt Maleficent càng lúc càng bành trướng.
Aurora:...
Nữ nhân này, thật sự...
Cô có chút bực bội, vò đầu.
Thiếu nữ buồn bực ngồi trên sofa, tóc bị vò có chút rối, môi nhỏ nhắn chu lên, ngay cả dáng vẻ tức giận cũng có cảm giác thiếu nữ ngây thơ.
Ánh đèn màu trắng bên này rọi xuống, chiếu đến gò má cao ngạo của Maleficent lúc này nhìn lại cực kỳ hài hòa, đôi mắt dài hẹp hơi xếch chăm chú ngắm nhìn nàng: "Em có thể coi điều này giống một phần đền bù, dù sao, tôi cũng trạc tuổi ba em, mặc dù chỉ là kết hôn trên danh nghĩa thì cũng ủy khuất em."
Aurora trong lòng run lên, theo bản năng muốn che giấu nói "không ủy khuất" nhưng lời đến môi lại không nói ra được. Viền mắt nhất thời nóng lên, lập tức cúi đầu.
Đúng thế, nàng luôn luôn không dám chạm đến nỗi ủy khuất cất giấu ở nơi sâu nhất trong lòng. Không ai đứng ở vị trí của nàng để nghĩ cho nàng, không ai hỏi nàng có tình cảm hay cuộc sống riêng không. Không ai hỏi nàng có nguyện ý hay không. Thậm chí cơ hội phản đối nàng cũng không có. Không hiểu gì đã bị ép kết hôn, cùng một người phụ nữ xa lạ, còn là bạn gái cũ của ba.
Ba, Aurora không biết ba của người khác ra sao nhưng ba nàng, lúc nàng còn nhỏ hắn đã không hề quan tâm nàng. Aurora nghĩ đến số lần gặp có thể đếm trên đầu ngón tay giữa bọn họ suốt gần hai mươi năm qua, mỗi lần gặp mặt thái độ cũng xa cách như người xa lạ. Nàng thậm chí nghi ngờ mình có thật sự là con ruột của hắn hay không. Còn có...mẹ...
"Tôi rất tò mò, sao em lại không phản đối? Lẽ nào quan hệ cha con lại tốt như vậy? Ảnh hưởng của hắn với em lớn như vậy?"
Aurora cười khổ, lông mi thật dài dường như che dấu ánh mắt đau đớn. Nàng giương đôi mắt long lanh nước nhìn Maleficent.
Đôi mắt xanh lam buồn bã dịu dàng kia khiến người nhìn đau lòng.
Maleficent cũng không nhận ra thanh âm cô mềm nhẹ đi: "Em có thể nói cho tôi."
"Không chỉ mỗi ba tôi...là...là..mẹ"
Aurora dùng sức cắn môi, khẽ nói: "Bà ấy quá yêu ba, mẹ nói, nếu như tôi không giúp hắn, bà sẽ đem cổ phần của bà chuyển cho hắn. Ba tôi, nếu tôi không nghe theo..." Nàng thật nhanh lấy tay lau nước mắt: "Tôi khẳng định phải nhìn thấy cổ phiếu Woodsen tiếp tục đi xuống, phải cắt giảm biên chế, sau đó sự nghiệp cả đời của Nana và gia tộc liền..."
(*) Nana là cách gọi bà của người Mỹ
Maleficent hơi nhíu mày: "Well, bà ta chỉ đang dọa em..."
Aurora nghẹn ngào, gật đầu: "Tôi biết kết quả không nghiêm trọng như vậy, mẹ chỉ không muốn ba...danh dự của ba bị hao tổn...Từ nhỏ đã như vậy...Ba không thích tôi, mẹ liền không gần tôi nữa...đưa tôi cho Nana nuôi nấng..."
Nước mắt dâng lên trong đôi mắt màu xanh lam, lông mi ướt run rẩy, Aurora chính là đang nỗ lực khống chế không cho nó rơi xuống, quật cường mà yếu đuối khiến người ta yêu thương.
Maleficent nhìn nàng, thân hình khẽ động lại thôi.
Aurora không nói nữa, tính cách nàng cũng là quật cường, lúc nãy không đề phòng đã nói không ít lời tự đáy lòng ra, đặc biệt còn trước mặt nữ nhân vẫn tính là người lạ này, còn, ừm, là người yêu cũ của ba, nàng lại nói về ba mẹ nàng...
Trong lòng bỗng nhiên xấu hổ, khẽ nhấc mắt, nhìn khuôn mặt có chút lạnh lùng của cô, trong mắt không rõ ý gì, cảm xúc thoạt nhìn không tốt lắm.
Nàng yên lặng vài giây, thì thào nói: "Xin lỗi."
Maleficent khóe mắt khó hiểu: "Vì cái gì?"
Aurora hơi lắp bắp: "Ách...nói quá nhiều chuyện riêng...còn có, ừm, trước mặt chị lại nhắc tới ba mẹ, ba tôi..."
Khóe môi Maleficent hơi giật giật, sau đó vẽ ra một cái nụ cười cong cong, rồi lại cười thành tiếng, tiếng cười có chút trầm thấp, tỏa ra một vẻ gợi cảm thành thục.
Aurora có chút đơ, cũng có chút không hiểu.
"Thật đúng là trẻ con. Tôi và ba em, hiện tại nhìn thấy chỉ muốn...Well, cái nhìn của tôi với hắn hiện tại chắc em sẽ không muốn biết. Còn mẹ em tôi cũng không ấn tượng. Bất quá, hừ, không biết tên chết nhát Stefan đời trước tích đức gì mà lại đáng giá mẹ em đối xử với hắn như vậy, well, mẹ em thực sự..."
Maleficent nhìn Aurora, nuốt lại hai chữ "ngu xuẩn", cô nhún vai, dáng vẻ không muốn bình luận.
Aurora cúi thấp đầu, hiển nhiên vẫn đang nghĩ ngợi về những ký ức không vui với ba mẹ.
Maleficent cũng im lặng một chút, ngón tay gõ gõ trên đùi.
Cô mở miệng gọi nàng: "Aurora."
Aurora "ừm" một tiếng, không phòng bị ngẩng đầu, động tác ngoan ngoãn như một con sủng vật nhỏ.
Khóe môi Maleficent hơi cong, chỉ chỉ hợp đồng: "Xem hết hợp đồng đi."
À, phải rồi, sao lại đi xa chủ đề chính như vậy.
Aurora tiếp tục đọc. Hợp đồng này trừ điều nàng không thích ban nãy, những mục khác cũng đúng ý nàng, tỉ mỉ lại chu đáo.
"Ba em biết em đưa ra thỏa thuận kết hôn với tôi sao?"
"Cũng không liên quan đến hắn, hắn không cần biết." Aurora bĩu môi.
Đáy mắt Maleficent xẹt qua ý cười thỏa mãn.
Hợp đồng ngoại trừ có thêm một số chi tiết nhỏ thì có mấy điều quan trọng nhất là:
Điều 1: Hai bên quyết định sau một năm kết hôn sẽ ly hôn. Để người khác tin tưởng, thời gian kết hôn không thể ít hơn một năm.
Điều 9: Nếu một trong hai người giả mà thành thật, bên còn lại từ chối thì sẽ chấp hành như điều 1.
Điều 10: Nếu hai bên đều giả mà thành thật, căn cứ ý nguyện cả hai sẽ không chấp hành điều 1, hôn nhân giả sẽ thành hôn nhân thật.
Ồ?
Nàng gãi gãi má, chỉ vào hợp đồng: "Hai điều cuối ý là gì?"
Maleficent nhìn qua, mặt không cảm xúc cũng không gợn sóng nói: "Chỉ là luật sư nghĩ, phải cân nhắc chu toàn."
Chu toàn? Aurora chớp chớp mắt, cũng không nghĩ nhiều, có thể là hợp đồng kết hôn đều sẽ có mấy cái điều khoản kì quái đi.
Hơn nữa khả năng phát sinh chuyện kia là không khả thi, không thì quá hoang đường.
Ngón tay Maleficent vẫn gõ gõ trên đùi.
"Chỉ còn mỗi điều này, tôi vẫn không thấy hay lắm." Khuôn mặt thiếu nữ vặn vẹo thành một nắm.
Maleficent: ...
Aurora cảm giác Maleficent lại mất hứng, nàng nhỏ giọng nói: "Tôi có quỹ của Nana để lại, còn có tiền lương tự kiếm, tôi không cần dùng đến tiền của chị."
Thế là sắc mặt của nữ nhân đối diện trở nên xám xịt.
Tuy rằng còn chưa hiểu rõ Maleficent nhưng nàng cũng biết nữ nhân này không thích người khác khiêu chiến quyền uy của mình. Aurora bất đắc dĩ gãi gãi mặt, được rồi, không nói nữa, nàng cầm bút ký tên xuống.
Quả nhiên ký xong cái, sắc mặt nữ nhân đối diện tốt hơn rất nhiều. Trong lòng Aurora thầm than một tiếng, cảm khái mình dĩ nhiên lại thỏa hiệp. Maleficent như thế hẳn là do lễ nghi cũng có thể vì tính tình kiêu ngạo không muốn có vẻ chiếm tiện nghi của thiếu nữ như mình. Có thể bởi vì thâm tâm vừa nói vài câu hợp lý, mâu thuẫn ban đầu trong lòng nàng cũng dần biến mất, nhìn lại đề nghị này cảm thấy có chút...chu đáo?
Dù sao thì, người chiếm tiện nghi vẫn là nàng a, Aurora vuốt vuốt tóc, vén sợi tóc ra sau tai, nhẹ nhàng nói: "Maleficent, cảm ơn chị."
Maleficent vẫn nhìn nàng, chốc lát đứng dậy: "Tôi đưa em đi xem qua nhà."
Aurora đứng dậy đi theo, nghe cô ngữ khí thản nhiên chỉ vào phòng bếp, thư phòng, phòng khách...
Nhà bên trong lại có hai tầng, ở trên tầng cao nhất có thêm một tầng nhỏ nữa, thoạt nhìn càng tao nhã rộng rãi. Tông màu chủ đạo là trắng đen, điểm chút màu nâu gỗ. Vách tường treo đèn hình dáng hoa ngọc lan, thủy tinh phản chiếu ánh đèn, tia sáng rực rỡ mà vẫn nhẹ nhàng.
Có chút...tự luyến và cô đơn? Cấm kỵ?
Cô hẳn là ít khi mời khách ngủ lại.
Phòng của Aurora ở tầng một.
"Đây, chắc không thiếu gì nữa, Diaval đã chuẩn bị kỹ càng." Maleficent dừng một chút, giống như vô ý nói: "Phòng của tôi ở trên tầng, em không cần lo lắng."
Hả? Lo lắng cái gì?
Aurora nhăn mày khó hiểu nhìn Maleficent, biểu hiện hồn nhiên vô hại.
Maleficent ho nhẹ một tiếng, mặt mày che giấu. Nếu như vừa nãy ở nhà hàng là cô cố ý đùa giỡn, nhưng vừa rồi là hoàn toàn theo bản năng. Nhưng quên mất trước mặt cô căn bản là một thiếu nữ ngây thơ.
"Nghỉ ngơi đi."
Cô để lại một câu nói rồi xoay người rời đi.
Aurora:...
Căn phòng rất rộng, ga trải giường màu sắc trang nhã, có ghế sofa lớn, còn có một phòng không nhỏ để quần áo. Bên trong đều là những thứ khá hợp với nàng từ quần áo, trang sức đến giày dép...
Săn sóc như vậy khiến đáy lòng nàng thấy ấm áp. Nàng cầm váy ngủ ren trắng đi vào phòng tắm.
Giường rộng lớn lại mềm mại, nàng nằm nghiêng, trong đầu hỗn loại dồn dập, dường như đang nghĩ gì đó, lại cũng như không nghĩ cái gì.
Thật ra nàng cũng rất ít khi ngủ lại nhà người khác.
Tình huống như này có phải ý nghĩa là nàng sẽ ngủ ở đây càng ngày càng nhiều.
Aurora mơ hồ nghĩ ngợi, theo thói quen vươn tay với đồ, lại quơ vào không khí, mới nhớ ra đây không phải phòng mình, không làm gì khác hơn là ôm một cái gối vào lòng rồi mới chậm rãi ngủ.
------------------
Ý của tác giả là lo lắng điều gì đó.