Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư
Phù Dữu kể khổ với gia đình
Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi trời vừa hửng sáng, chưa đến giữa giờ Dần, Phù Dữu đã mở trừng trừng đôi mắt sưng đỏ, mơ màng ngồi dậy khỏi giường.
Đêm qua, một tay nàng ôm chiếc chăn mềm, một tay ôm tập sách kiểm tra, không nỡ vứt đi mà giữ lại cũng chẳng yên. Nàng vừa khóc vừa tức giận mắng Giang Hoài Chi, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Kết quả thật trớ trêu, đến giờ nàng vẫn tự động thức dậy.
Nghe thấy tiếng động trong phòng, Mộc Lan ngáp một cái, vội vàng bưng chậu nước đã chuẩn bị sẵn từ sớm vào phòng: “Tiểu nương tử… Ha… Chào buổi sáng…”
“Chào buổi sáng…” Phù Dữu yếu ớt đáp lại, trông như vừa mất đi nửa cái mạng: “Hôm nay ta có thể không đi học…”
“Có thể…” Mộc Lan cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, hai mắt díu lại chỉ còn một đường chỉ nhưng vẫn cố gắng kéo tay nàng vào chậu nước ấm: “Không phải tiểu nương tử vừa đón sinh nhật hôm qua sao, lão gia đã xin cho tiểu nương tử nghỉ hai ngày rồi.”
Nàng chợt nhớ ra. Nàng được nuông chiều từ nhỏ, việc tổ chức sinh nhật lại càng long trọng hơn, tổ chức một lần trong cung vẫn chưa đủ, ngày hôm sau còn phải làm yến tiệc gia đình. Đại ca, đại tẩu, nhị tỷ đã xuất giá từ lâu, thậm chí cả lão thái thái lớn tuổi cũng đều tề tựu đông đủ vì cô nhóc nàng.
Nghĩ đến đây, nàng nâng bàn tay vừa rửa sạch lên dụi mắt: “Vậy, vậy ta dậy làm gì?”
“Nô tỳ cũng không biết.” Mộc Lan dở khóc dở cười: “Nô tỳ cũng tưởng hôm nay có thể ngủ ngon, ai ngờ tiểu nương tử lại tỉnh giấc…”
“…” Phù Dữu cuộn mình trong chiếc chăn mềm mại ấm áp, chỉ do dự một giây, nàng dứt khoát đá chân nằm phịch xuống, nhưng rồi lại lập tức nhấc chân nhảy phắt dậy.
Mộc Lan ngơ ngác. Gần đây tiểu nương tử không chỉ hiếu học mà còn ham vận động sao?
“Không phải…” Phù Dữu bị cộm đến nhăn nhó cả mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó: “Nằm lên sách.”
“Tiểu nương tử còn ôm sách đi ngủ?” Mộc Lan càng thêm ngớ người. Phù tiểu nương tử, người được mệnh danh là mỹ nhân lười biếng nhất kinh thành suốt mười sáu năm qua, lại vừa ngủ vừa ôm sách ư? Là mình chưa tỉnh ngủ hay tiểu nương tử đã lén uống quá nhiều rượu vậy?
“Hắn tặng.” Những ngón tay tựa như gốc hành vuốt ve trang sách, Phù Dữu lại muốn khóc.
“Ngươi không biết ta đã vui mừng thế nào khi nhận được quà từ hắn đâu, bao nhiêu món quà khác ta còn chưa mở, ta chỉ mở quà của hắn đầu tiên, kết quả hắn lại tặng ta thứ này, huhu…”
Tiểu nương tử như bị ấm ức nặng nề, nằm lăn lóc trên giường khóc lóc một trận.
Mộc Lan hiểu ra, không khỏi “xì” một tiếng bật cười lớn: “Tiểu nương tử đừng giận, tiên sinh thì có thể tặng được gì, chẳng qua chỉ là văn phòng tứ bảo và sách cổ thôi mà. Đồ Thái tử điện hạ tặng ở gian ngoài người còn chưa mở ra đâu, chi bằng xem của vị hôn phu đi? Nhất định sẽ thấu hiểu lòng người.”
“Lý Càn Cảnh còn có thể tặng cái gì, năm nào cũng châu ngọc trâm vàng, thứ gì đắt tiền y cũng chọn, trang sức mấy năm nay sắp chất đầy kho do y tặng hết rồi.” Phù Dữu vùi toàn bộ đầu vào chiếc gối mềm, giọng nói rầu rĩ truyền ra.
“Không phải hôm qua ngươi còn chọn một cây trâm cắm trên đầu ta sao, y mừng quýnh lên rồi.”
“Là nô tỳ tự tiện làm chủ.”
Nghe thấy Thái tử điện hạ vui vẻ, Mộc Lan cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Vậy nếu tiểu nương tử không mở, nô tỳ vẫn sẽ theo lệ cũ bảo đám nha đầu bên dưới thu dọn tất cả những đồ vật đó cất vào kho, tiểu nương tử nhìn cũng đỡ phiền lòng.”
“Ừm… Đi đi…” Ổ chăn ấm áp một lần nữa vẫy gọi cơn buồn ngủ của nàng trước khi gà gáy, Phù Dữu mơ màng đáp lại, tiếng hít thở ngày càng đều đặn hơn.
Mộc Lan thấy vậy thì thấy xót, cẩn thận đắp chăn lại cho nàng, sau đó bưng chậu nước rón rén lui ra ngoài.
Cuối cùng nàng ta cũng chợt nhận ra, cánh cửa hoàng gia này đâu có dễ bước vào như vậy.
Sau này nếu ai còn dám nói tiểu nương tử nhà nàng ta tốt số, vừa sinh ra đã làm Thái tử phi, nàng ta sẽ là người đầu tiên mắng cho một trận!
Mặc dù tiểu nương tử đã tính toán kỹ càng, cũng chỉ cần cố gắng hơn nửa tháng là được…
-
Hiếm khi không phải đi học, Phù Dữu ngủ một mạch đến tận trưa. Nàng còn lưu luyến hơi ấm trong ổ chăn nên không chịu nhúc nhích, nằm nghiêng dùng ngón út chọc chọc vào đống sách kiểm tra chất cao như ngọn đồi một lúc lâu, sau đó mới uể oải vươn vai.
“Thôi phu nhân sắp vào sân rồi, tiểu nương tử mau dậy đi.”
Đám nha hoàn, bà tử ở Ẩm Khê Uyển thấy nàng lăn qua lộn lại trên giường, thật sự không thể chờ thêm được nữa. Tất cả chen chúc tiến vào kéo nàng đến trước gương, thuần thục phân công người vẽ mắt, người tô mày.
“Năm nay nhị tỷ tới sớm thế.” Phù Dữu đỡ búi tóc vừa mới chải xong của mình, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu đang di chuyển trước bàn trang điểm, lựa chọn trâm vàng ướm thử lên đầu.
Nhị tỷ Phù Nhiêu của nàng đã xuất giá từ mấy năm trước, gả cho Thôi tiểu Tướng quân phủ Trấn Quốc Tướng quân. Xưa nay phu thê ân ái, nàng ấy cũng thường xuyên về nhà mẹ đẻ. Chỉ là năm nay bắt mạch có thai vào mùa nóng bức nên đành yên tâm tĩnh dưỡng ở Thôi phủ, cũng xem như lâu ngày không gặp mặt.
Mà đại ca Phù Thận lại lớn hơn nàng rất nhiều tuổi, thậm chí còn sinh cho nàng một cô cháu gái nhỏ rồi, gia đình ba người sống ở một viện khác. Nàng cả ngày ham ăn lười làm, số lần ra ngoài gặp mặt cũng chẳng nhiều. Nhắc mới nhớ, cũng chỉ đến sinh nhật nàng và mấy ngày lễ tết, huynh muội bọn họ mới có thể đoàn tụ.
Mỗi người đều có cuộc sống ổn định, hiện giờ đến lượt nàng, thế mà Bệ hạ lại muốn hối hôn, thảo nào cha mẹ lại lo lắng đến vậy.
Không dám chậm trễ, Phù Dữu cũng không muốn để bọn họ phải chờ lâu. Nàng chỉnh trang một chút rồi nhanh chóng đi vào sân của lão thái thái. Nha hoàn hầu hạ còn chưa kịp vén rèm lên cao, thân thể nhỏ nhắn của nàng đã nhanh nhẹn chui tọt vào, nhảy nhót đi tới trước mặt mọi người.
Tiểu nương tử có đôi má đào đáng yêu, làn da trắng như tuyết, đầu cài trâm hoa hướng dương, khuyên tai hình chim én đậu trên cành, nhẫn phỉ thúy. Trên người mặc chiếc váy màu hồng đào dài quét đất, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn chút trẻ con càng thêm kiều diễm động lòng người. Mọi người đều ngơ ngác, sau một lúc lâu vẫn không dám nhận ra nàng.
Nhưng khi đôi môi anh đào đỏ mọng hé mở, hàm răng trắng bóc lộ ra, lời nói lại không giấu được vẻ hưng phấn: “Bà nội, ca ca, tẩu tẩu, tỷ tỷ đã lâu không gặp, con rất nhớ, rất nhớ mọi người!”
Mọi người: “…” Mỹ nhân đệ nhất kinh thành gì chứ, còn không phải là tiểu nương tử bị chiều hư của nhà mình sao.
“Dữu Nhi, mau tới đây, để bà nội nhìn xem.” Lão thái thái Phù gia đầu tóc bạc trắng, duỗi cánh tay nhăn nheo ra kéo cô cháu gái nhỏ mình thương yêu nhất đến bên cạnh: “Ai da, đưa đến Đông Cung mấy ngày mà đã gầy đi rồi.”
“Chẳng phải gầy sẽ tốt hơn sao?” Phù Nhiêu ngồi một bên khác duỗi người, mỉm cười trêu ghẹo: “Hiện giờ suốt ngày uống mật hoa sương ngọc, con muốn gầy một chút cũng khó.”
“Nhị tỷ thật vất vả.” Phù Dữu ổn định phát huy thế mạnh dỗ ngọt mà nàng vẫn luôn sử dụng: “Nhị tỷ nhất định sẽ khỏe mạnh bình an, dẫn cháu trai nhỏ, cháu gái nhỏ đáng yêu tới gặp Dữu Nhi!”
“Chỉ có muội biết nói ngọt.” Đại ca đại tẩu nhìn nhau, cố ý cười trêu nàng: “Nghe nói Dữu Nhi của chúng ta đang theo học Giang Thái phó, không biết Giang Thái phó có nhận ra cái miệng ngọt của muội không?”
“Hắn không nhận ra đâu!” Phù Dữu lập tức chống nạnh, “Hừ” một tiếng thật mạnh.
“Mọi người đừng thấy hắn đẹp, nói chuyện dịu dàng mà lầm tưởng. Trên thực tế hắn rất đáng ghét, ba câu là có thể khiến người khác nghẹn lời không nói được gì. Giờ Mão đã phải đi học, bài tập vừa nhiều vừa nặng, hắn còn, hắn còn ——”
Nàng xòe tay ra, để lộ lòng bàn tay trắng nõn. “Hắn còn đánh người bằng cây thước nhỏ!”
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc. Lão thái thái là người đầu tiên không chịu nổi, đau lòng muốn chết: “Chuyện này, cho dù hắn có là Thái phó đương triều thì cũng không thể đánh Tiểu Dữu Tử nhà chúng ta! Tiểu Dữu Tử nhà chúng ta hồn nhiên, đáng yêu như vậy, dù có phạm sai lầm lớn cũng không thể ra tay đánh con bé!”
Dứt lời, lão thái thái cau mày, nheo mắt cố nhìn quanh phòng: “Cha con bé đâu, phải đến nói chuyện với Tam lang Giang gia đi, không thể để như vậy được!”
“Không không không, bà nội đừng vội!” Sợ bà nóng vội, Phù Dữu nhanh chóng ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay bà nội, bàn tay nhỏ khua khua trước mặt bà: “Con đến muộn, hắn muốn phạt con, nhưng không đánh trúng, Lý Càn Cảnh đã đỡ cho con!”
“Ồ ——” Những người trong phòng lập tức tỏ vẻ đã hiểu, ý cười cực kỳ sâu xa.
“Không đúng không đúng, không phải như mọi người nghĩ đâu!” Lần này Phù Dữu thật sự lo lắng cho bản thân, đang lúc vội vàng muốn giải thích ngọn ngành câu chuyện, nha hoàn bên kia lại nhẹ nhàng vén rèm lên. Phù tướng và Trưởng công chúa nắm tay nhau bước vào, mở miệng trêu đùa: “Toàn nói người ta không tốt, trong tài liệu ngày ngày gửi đến phủ, người ta vẫn luôn giữ cho con ba phần thể diện đấy.”
“Đó là vì Dữu Nhi xuất sắc!” Lời này nói ra ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy chột dạ, dứt khoát cười rộ lên theo mọi người, bầu không khí lập tức trở nên sôi động.
“Ngồi xuống uống trà trước đã.” Còn một lúc nữa mới đến giờ dự tiệc, Trưởng công chúa đỡ lão thái thái ngồi xuống vị trí đầu tiên, sau đó ra mệnh lệnh quen thuộc. Mọi người lập tức xếp hàng theo thứ tự, hai nha hoàn đứng sau lưng hầu hạ, một người chỉ đứng yên đợi lệnh, người còn lại tiếp nhận ấm trà làm từ ngọc trắng mà các ma ma đưa tới, quỳ gối bên cạnh bàn rót trà nóng cho chủ nhân của mình.
Tất cả đều là sự ngay ngắn, trật tự trong một gia tộc lớn.
Phù Dữu ngồi vào vị trí của mình, đưa mắt nhìn lướt qua. Ngoại trừ huynh tỷ trong phòng, phía dưới còn có vài vị thẩm thẩm, mấy tỷ muội được dắt theo bên người nàng thật sự không nhận ra, chỉ cảm thấy quen mắt, nên dứt khoát mặc kệ.
Tuy nhiên, vào lúc ánh mắt chạm nhau, đối phương lại mở miệng trước: “Hiện giờ Tiểu nương tử ra ngoài đọc sách, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng vẫn có thể nhìn ra đã thay đổi rất nhiều, không biết Giang Thái phó giảng dạy có tốt không?”
Phù Dữu vô cớ cảm thấy khó chịu khi bị hỏi như vậy, nàng khẽ nhíu mày trả lời: “Thái phó của Thái tử, gia chủ tương lai của Giang gia, kiến thức có thể có vấn đề gì? Tất nhiên là hắn rất giỏi.”
Dứt lời, nàng hơi nghiêng đầu ra sau, thoáng nhìn thấy Mộc Lan ra dấu số ba cho mình, nàng mới tiếp tục nói: “Tam thẩm có chuyện gì sao?”