Chương 12

Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cũng không có gì.”
Tam thẩm mỉm cười đáp.
“Chỉ là muội muội Kiều Nhi của con từ nhỏ đã theo học tại từ đường trong phủ, may mắn có chút danh tiếng. Chúng ta cũng muốn tìm thầy giáo bên ngoài cho con bé, vừa rồi nhìn thấy Dữu Nhi tỏ vẻ ấm ức, lại sợ tiên sinh quá hung dữ khiến Dữu Nhi bị oan ức nên mới hỏi như vậy.”
“Thẩm đừng nghĩ như thế. Tiên sinh của con diện mạo tuấn tú, tính tình dịu dàng, rất uyên bác cũng rất nghiêm túc trong vấn đề nghiên cứu học vấn, dám thẳng thắn đòi lại lẽ công bằng trước mặt Hoàng thượng. Bình thường tiên sinh cũng đối xử với con rất tốt, thẩm hãy coi những điều con vừa nói là lời nói đùa của trẻ con, đừng vì vậy mà cảm thấy tiên sinh không tốt.”
Dường như nàng thật sự cho rằng mọi người sẽ có ấn tượng không tốt với Giang Hoài Chi chỉ vì vài lời ít ỏi của nàng, lời nói ra miệng vô cùng hết lòng bảo vệ người mình.
Trong mắt những người có mặt ở đây đều có chút phức tạp.
Dù sao cũng là nữ tử đã đính hôn, khen ngợi một chàng trai trẻ không hơn nàng bao nhiêu tuổi thực sự không ổn. Nhưng nghĩ đến tình nghĩa thầy trò, mọi người chỉ cho rằng nàng tính cách trẻ con nên cũng không nhiều lời.
“Tỷ tỷ nói đùa, tất nhiên Giang Thái phó rất tốt.”
Tiểu cô nương xinh đẹp ngồi bên cạnh Tam thẩm cười nói, trông nàng ta có vẻ nhỏ hơn nàng ba bốn tuổi.
“Ngày ấy đến hiệu sách của Giang gia mua sách, gặp được Thái phó đại nhân, cách đối nhân xử thế và cách nói chuyện thực sự khiến Kiều Nhi khâm phục. Tuy nhiên muội không được may mắn như tỷ tỷ, chỉ có thể tìm được tiên sinh thuộc chi nhánh của Giang gia.”
“Muội từng gặp hắn?”
Ngẫm nghĩ một chút, Phù Dữu gật đầu.
“Cũng đúng, chẳng phải hắn là vị quân tử được mọi quý nữ kinh thành ngưỡng mộ trong lời đồn sao. Nhưng chắc chắn hắn sẽ không nhận học trò mới đâu, hắn nói sự xuất hiện của ta vốn là chuyện bất ngờ.”
“…”
Trưởng Công chúa An Dương nghe vậy thì nghẹn họng, bà không khỏi bật cười.
Đứa nhỏ ngốc này do mình sinh ra, lúc nói chuyện có thể đừng thành thật như vậy được không?
Đúng là ta đã phối hợp với Hoàng hậu nương nương sắp đặt chuyện này, nhưng con cũng không cần công khai lời nhận xét của người ta như vậy chứ!
“Thế nên Kiều Nhi mới nói tỷ tỷ may mắn.”
Phù Kiều cười khúc khích, tay trái cầm một quyển sách, tay phải nhấc vạt váy tiến về phía nàng.
“Kiều Nhi gặp chút vấn đề trong việc học, nghĩ mình không được Thái phó dạy dỗ, có thể học hỏi từ học trò của Thái phó đại nhân cũng đáng giá, nên muội đặc biệt mang sách tới tiệc sinh nhật của tỷ tỷ.”
Được lắm.
Lúc này Trưởng Công chúa đã không cười nổi nữa.
Việc Dữu Nhi nhà bà lười biếng không thạo văn chương cả Phù gia này ai cũng biết, đây chẳng phải là cố ý làm khó dễ, muốn làm mất mặt nàng hay sao?
Không biết kẻ vô đạo đức nào xúi giục Phù Kiều làm như vậy!
Bà cau mày, đang định quát nàng ta dừng lại, ai ngờ đứa nhỏ ngốc nhà bà lại không hiểu ý tứ đó, trực tiếp đồng ý: “Được thôi.”
Thôi, con lớn không cần mẹ.
Trên mặt Phù Dữu tràn đầy vẻ ngây ngô, nàng nở nụ cười ngọt ngào với người muội muội không thân thiết lắm, xòe bàn tay nhỏ trắng nõn ra nhận lấy quyển sách kia.
Trên sách còn sót lại hơi ấm từ lòng bàn tay của muội muội, cảm giác như muội muội đã cầm nó rất lâu. Nàng đọc chăm chú, hai hàng lông mày đẹp lập tức cau lại, điều này khiến cha mẹ huynh tỷ, thậm chí là lão thái thái cũng cảm thấy lòng nặng trĩu.
Hỏng rồi.
Nhưng giây tiếp theo, nàng ngọt ngào cất lời: “Nửa đêm tháng một, ánh trăng…”
Nàng lẩm nhẩm trong miệng, tiếp nhận bút từ tay nha hoàn, bắt đầu viết vài nét lên giấy.
Nàng quá mức tập trung, vậy nên cả nhà cũng không màng lễ nghĩa rời khỏi chỗ ngồi, vây quanh nàng đông nghịt, đợi một lúc lâu mới nhìn thấy dòng chữ cuối cùng của nàng: “Đấu tứ độ thất trăm…”.
Chữ viết của nàng quá trừu tượng, những từ phía sau đối với các nữ giới bình thường thì tương đối khó hiểu.
Nhưng đối với ai đã từng đọc và từng bị sách khó nhằn tra tấn, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết câu trả lời của nàng là đúng, không khỏi đồng thời hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc tới mức há hốc mồm.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tiểu thư Phù gia bị ma nhập à?
Phù Kiều cũng sửng sốt, nàng ta đỏ mặt xấu hổ khi nghe thấy giọng nói trong trẻo của vị đường tỷ có dung mạo tựa tiên nữ kia: “Đây là câu hỏi trong ‘Tập cổ tính kinh’, Kiều Nhi học sách này sớm vậy sao?”
Khi hỏi chuyện, Phù Dữu chưa bao giờ có những suy nghĩ quanh co, tính toán nhỏ nhặt, nhưng Phù Kiều nghe xong lại càng thêm ngượng ngùng.
Nàng ta nào có được tiếp xúc với những kiến thức này.
Từ nhỏ trọng tâm học vấn của nàng ta chính là văn thơ lễ nghĩa, cầm kỳ thư họa, ngoài ra còn có thêm thêu thùa may vá. Chỉ là ngày ấy đến hiệu sách mua sách, nghe thấy các nam sinh học trường tư thục của Giang gia đang lên lớp, nàng ta mới tò mò ngồi xổm trong góc một lúc, tiên sinh tiện tay đưa cho nàng ta một trang giấy, bên trên có ghi câu hỏi này.
Nàng ta vốn ghen tị với vị đường tỷ vừa sinh ra đã có hôn ước với biểu huynh Thái tử, lại được dạy dỗ bởi vị công tử đệ nhất kinh thành – người được các quý nữ công nhận. Sau khi về nhà, nàng ta và mẹ nàng ta bàn tính mưu mẹo để làm khó Phù Dữu, ai ngờ đường tỷ không chỉ dễ dàng giải quyết mà còn hỏi ngược lại!
Khi những lời này lọt vào tai, nàng ta chỉ cảm thấy thật mỉa mai, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, chỉ đứng đó cúi đầu không nói lời nào.
Mà ở bên kia, Phù Dữu giải đề xong, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà mấy ngày trước Giang Hoài Chi vừa mới giảng đề này cho nàng, nàng nghe mười lần vẫn chưa hiểu, hắn giảng liên tục cho đến tận bữa trưa. Nàng không nuốt trôi cục tức, Giang Hoài Chi cũng theo đà này, hai người cùng trao đổi cho đến khi Thái tử chìm vào giấc ngủ, nàng mới học xong.
Trong ‘Tập cổ tính kinh’ có hai mươi câu hỏi, cố tình lại chọn trúng câu hỏi này, đây không phải là may mắn từ trên trời rơi xuống sao!
Nhưng mọi người trong nhà không biết.
Phù Tòng Nam sửng sốt hồi lâu mới miễn cưỡng khép được miệng mình, ông dùng tay đỡ cằm nửa ngày, cuối cùng mới khép miệng lại được.
“Phu nhân, phu nhân…”
Vị Thừa tướng trước nay luôn tranh luận kịch liệt với các đại thần trên triều đình, lúc này lại nói lắp bắp.
“Ta, nhà ta còn vật gì quý giá chưa tặng ra ngoài không?”
“Có, có…”
Trưởng Công chúa cũng choáng váng.
“Chiếc chén ngọc trắng hình bát giác được nước chư hầu tặng năm ngoái, Bệ hạ ban cho nhà chúng ta, vẫn luôn, vẫn luôn không nỡ lấy ra dùng.”
“Lấy ra, lấy ra đi!” Phù Tòng Nam kích động: “Đúng lúc sắp đến Tết rồi, sự vất vả của Thái phó đại nhân đã đạt được thành tựu to lớn, không đúng, càng vất vả thì công lao càng lớn…”
Gia chủ đi đi lại lại, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Đúng là đảo ngược càn khôn, diệu thủ hồi xuân! Mau sai người mang chiếc chén ngọc trắng hình bát giác đến tặng cho người ta, coi như quà chúc mừng năm mới, không được, Dữu Nhi, con tự mình đi tặng cho ta!”
“Tặng cái gì? Bia mộ gì cơ?”
Phù Dữu mở to hai mắt.
“Con nghe nói các quan viên các ngài tranh cãi khá gay gắt trên triều đình, nhưng không đến mức ngày Tết còn tặng bia mộ cho tiên sinh sao!”
Phù Tòng Nam nhất thời bị nghẹn họng, cầm chén trà của nàng gõ xuống bàn trà: “Chén, chén!”
Nha hoàn bên người Trưởng Công chúa trước nay luôn nhanh nhẹn, trong lúc bọn họ nói chuyện thì đã đến kho trong phủ lấy chiếc chén ngọc trắng hình bát giác tới đây. Phù Dữu dùng đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm nó hồi lâu, sau đó mới đưa ra nhận xét về chiếc chén cống phẩm trong suốt như pha lê, hiếm thấy trên thế gian.
“Quá nhỏ rồi.”
Nàng tốn bao công sức gửi bái thiếp, đợi thông báo từ gia chủ, đi qua tám trăm cánh cửa, một ngàn hành lang mới vào được phòng người ta, chỉ để tặng cái chén còn không lớn bằng nửa lòng bàn tay của nàng?
Vì vậy nàng lại bổ sung thêm một câu: “Tại sao cứ phải là con?”
“Đúng vậy, để con đi.”
Phù Nhiêu ngồi bên cạnh thấy vậy cũng cực kỳ vui mừng, dứt khoát chia sẻ kinh nghiệm.
“Là Thái tử phi, muội phải thay Thái tử lo liệu tốt việc đối nội đối ngoại. Sau này ngoại trừ muội, Thái phó đại nhân chính là người quan trọng nhất bên cạnh điện hạ, ngày lễ ngày Tết muội phải đích thân đến tặng quà.”
Phù Dữu vừa nghe khóe miệng nàng xụ xuống, nàng lập tức hướng mắt về phía đại ca cầu cứu.
Không phải nàng không muốn gặp Giang Hoài Chi, chỉ là Giang gia có quá nhiều quy tắc, nàng phải cẩn thận từng lời nói, hành động để không làm mất mặt Tướng phủ, còn không thoải mái bằng lúc nói chuyện với hắn trong giờ học ở Đông Cung đâu.
Phù Thận không chút do dự đứng lên: “Tiểu muội đừng sợ, muội cũng chỉ đưa món quà này qua, đến Tết phủ Thừa tướng chúng ta và Giang gia vẫn sẽ tặng quà qua lại như thường lệ. Muội không cần bận tâm, cứ coi như đây là quà của riêng muội đi! Giang Thái phó dạy dỗ muội tốt như vậy, nếu là đại ca, đại ca còn thấy tặng quá ít đấy!”
Nói không thông, nàng chỉ đành phải ngậm ngùi nhận lấy chiếc chén được bọc cẩn thận nhiều lớp kia, thu mình ngồi trên ghế.
Nhưng dù đã được đặt vào chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ nhắn, tinh xảo, bọc hết lớp này đến lớp khác, trông chiếc chén kia vẫn nhỏ đến đáng thương.
Phù Dữu ôm nó trong phòng suy nghĩ vài ngày, sau đó nàng quả quyết chui vào bếp nhỏ vật lộn cả đêm, ngay cả Mộc Lan cũng không được phép vào giúp đỡ.
Mộc Lan chỉ biết, trong sân bỗng nhiên thiếu mất một lọ muối, lúc kiểm kê cũng không ai tìm ra được nguyên nhân.
Ngày thứ hai sau khi Giang Hoài Chi thông báo nghỉ Tết, nàng ôm chiếc hộp gỗ đàn hương kia, xách theo ba xâu cá muối to.
Đúng giờ xuất hiện trước cổng Giang phủ.