Cài Trâm Dưới Trăng

Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư

Cài Trâm Dưới Trăng

Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe vậy, Giang Hoài Chi cũng sững người.
Đối mặt với yêu cầu đường đột của tiểu nương tử trước mắt, hắn cảm thấy mình đã tùy tiện vượt quá giới hạn, nên lập tức từ chối: “Trò tự cài lấy.”
Nhưng nàng vẫn không chịu buông tha.
“Tiên sinh nói sẽ đáp ứng yêu cầu của ta, ngài thất hứa rồi.”
Khi nói những lời này, tim nàng đập thình thịch, đành phải cố gắng che giấu sự lo lắng, cố gắng khiến bản thân mình trông không có vẻ sốt ruột.
Sao nàng lại không biết hành động này rất táo bạo, nhưng trong đầu có một làn sóng cứ liều mạng đẩy nàng về phía trước. Nàng là Phù tiểu nương tử chẳng sợ trời đất, cũng chẳng theo khuôn phép nào, vậy dứt khoát làm theo ý mình một lần xem sao.
“… Ta chỉ đồng ý sẽ tặng trò thứ trò thích, đừng đánh lận con đen.”
Hắn vẫn không lay chuyển như cũ.
Cánh tay giơ lên cao của Phù Dữu có chút mỏi nhừ, nhưng nàng vẫn không chịu hạ xuống, bướng bỉnh ngẩng mặt lên nói: “Chỉ một lần thôi.”
Giang Hoài Chi khẽ thở dài.
Đôi mắt đang nhìn hắn trong veo và thuần khiết, pha chút ngượng ngùng và khát khao, lại còn có vẻ ấm ức vì bị từ chối hai lần liên tiếp, như thể bị đối xử tệ bạc lắm vậy.
Có lẽ là hắn nghĩ quá nhiều.
Mặc dù đã đến tuổi cập kê, nhưng dù sao vẫn còn ngây thơ, nàng chỉ đòi hỏi phần thưởng cho sự tiến bộ của mình thôi mà, cần gì phải làm mất mặt nàng.
Nghĩ như vậy, cuối cùng hắn cũng đưa tay ra, cầm cây trâm vàng hình hoa lê giữa các ngón tay.
Trong góc này, chỉ có ánh trăng trên đỉnh đầu và đèn lồng đặt dưới đất chiếu rọi chút ánh sáng, mọi ồn ào náo nhiệt đều tạm thời lùi xa, hầu như không ai để ý đến họ.
Giang Hoài Chi cầm đuôi trâm vàng, khẽ tiến lên một bước.
Nàng cảm nhận được mùi tuyết tùng mát lạnh đang đến gần, cứ thế theo bản năng nhắm mắt lại.
Hơi thở ấm nóng của nam nhân như được phóng đại vô hạn trong đêm đông giá lạnh, nàng có thể cảm nhận được sự chậm rãi rõ rệt khi chiếc trâm vàng được cài nhẹ nhàng lên tóc mình, dường như ngay cả tiếng hít thở trên đỉnh đầu cũng trở nên nặng nề hơn.
Nàng không dám mở mắt, chỉ biết tim mình đang đập thình thịch.
Hóa ra, Phù tiểu nương tử chẳng sợ trời đất cũng có lúc không dám làm gì.
Mà khi hắn buông lỏng cây trâm vàng đang nắm chặt ra, lòng bàn tay đã lấm tấm mồ hôi.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn kỹ cô gái nhỏ trước mắt đến vậy.
Hàng lông mày tựa núi xanh, đôi môi đỏ mọng yêu kiều, hai má ửng hồng trên khuôn mặt trắng như tuyết. Đôi mắt nhắm nghiền không rõ biểu cảm, chỉ có hàng mi dài như cánh quạ khẽ rung động. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa trên vai, mềm mại như tấm lụa Tô Châu, ống tay áo nhung màu hạnh hoa đang bị bàn tay nhỏ không yên phận vặn xoắn.
Nét quyến rũ mê hoặc, nhưng lại không mất đi vẻ ngây thơ đáng yêu, dường như nàng sinh ra là để được nuông chiều, nâng niu trong lòng bàn tay.
Thấy nàng vẫn im lặng, Giang Hoài Chi quay người lại, lùi về phía sau một bước, giọng hơi khàn nói: “Xong rồi.”
Nghe thấy âm thanh này, Phù Dữu mở mắt ra, bàn tay nhỏ khẽ vuốt ve cây trâm vàng trên tóc, nhất thời có chút lúng túng, không biết phải nói gì.
Bầu không khí chợt trở nên im lặng, như bị ngăn cách khỏi hai thế giới với đám đông đang ồn ào giải đố đèn ở cách đó không xa.
Giang Oanh Nguyệt trốn trong góc hẻm nhìn lén, dùng hai tay bịt chặt miệng, cố ngăn tiếng hét bật ra.
Nàng ấy vừa nhìn thấy gì thế này?
Thái phó đương triều lại đích thân cài trâm cho Thái tử phi tương lai!
Nàng ấy vốn tưởng rằng cuộc gặp gỡ tình cờ đêm Nguyên Tiêu đã đủ táo bạo, nhưng không ngờ lá gan của Tiểu Dữu Tử còn lớn hơn nàng ấy tưởng rất nhiều. Nếu chuyện này bị thêu dệt, lan truyền ra ngoài, e rằng cả hai gia tộc sẽ phải trả giá bằng tính mạng!
Nếu biết trước sẽ nhìn thấy cảnh tượng này, nàng ấy tốn công tốn sức, tốn tiền thoát khỏi đám nha hoàn kia làm gì, chi bằng ngoan ngoãn về phủ ngủ một giấc cho ngon!
Sự căng thẳng trong lòng nàng đã lên đến cực điểm, đúng vào lúc này, từ phía sau có người nhẹ nhàng vỗ vai nàng ấy, suýt nữa làm đứt sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong đầu nàng ấy.
Nàng ấy quay phắt người lại, sắc mặt tái nhợt, đập vào mắt nàng là khuôn mặt của Giang Hoán.
Giang Hoán đưa một ngón tay lên môi ra hiệu nàng ấy giữ im lặng, rồi chỉ xuống chân nàng ấy.
Lúc này nàng ấy mới nhận ra có một con rắn đang cuộn tròn dưới chân mình, có lẽ do trời còn hơi lạnh, con rắn này vẫn đang ngủ đông nên không làm hại nàng ấy.
Dù sao cũng là tiểu thư của gia tộc Đế sư, Giang Oanh Nguyệt nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, từ từ lùi về phía sau, không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cho đến khi rút vào một con ngõ khác, cảm xúc của nàng ấy mới hoàn toàn vỡ òa, ngồi xổm trên mặt đất khóc nức nở thành tiếng.
“Giang Hoán…”
“Thuộc hạ có mặt.”
Giọng nói của Giang Hoán khiến nàng ấy cảm thấy đặc biệt an tâm, nàng ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, buồn bã nhìn vào đôi mắt đen trống rỗng của hắn: “Ngươi có thể coi như không nhìn thấy gì, được không?”
“Thuộc hạ không nhìn thấy gì cả, chỉ lo lắng cho sự an toàn của tiểu thư thôi.”
Hắn nhẹ giọng dặn dò.
“Cũng hy vọng sau này tiểu thư đừng trốn ở những nơi như vậy, chốn vắng vẻ thường ẩn chứa nguy hiểm.”
“Nhưng mà… Nếu có nguy hiểm, chẳng phải vẫn có ngươi bảo vệ ta sao?”
“Vâng.”
“…”
Lời vừa dứt, cả hai người đều thấy có chút không tự nhiên.
Giang Hoán quay đầu đi, nói thêm một câu.
“Thuộc hạ là tử sĩ của Giang gia, tất nhiên sẽ liều mình bảo vệ sự an toàn cho tiểu thư.”
“Vậy… Ngươi bị bán cho Giang gia sao?”
Giang Oanh Nguyệt ngập ngừng hỏi.
“Ngươi sẽ không bao giờ rời khỏi Giang gia chứ?”
“Sẽ không bao giờ, xin tiểu thư cứ yên tâm.”
Hắn cúi người hành lễ, nhẹ nhàng đỡ nàng đứng dậy.
“Đêm đã khuya, thuộc hạ đưa tiểu thư về phủ.”
Nàng ấy cắn chặt môi, cúi đầu im lặng.
Thực ra nàng ấy nào có muốn giúp Tiểu Dữu Tử làm chuyện xấu, rõ ràng là bản thân nàng ấy không an phận.
Tuổi của nàng ấy và Tiểu Dữu Tử gần bằng nhau, đều đã đến tuổi gả chồng.
Trong nhà đã sắp xếp xong việc xem mắt với các công tử, nếu không hẹn Nhị ca ra ngoài, lấy Nhị ca làm bình phong, mẫu thân sẽ chọn vị công tử bà ưng ý nhất, sắp xếp cho nàng ấy gặp mặt vào Tết Nguyên Tiêu, gượng gạo ngắm một vòng đèn lồng.
Nhưng người nàng ấy thật sự muốn cùng ngắm đèn lồng, lại là…
Người bạn mặc trang phục võ sĩ màu đen trước mặt, một mắt bị mù, không còn anh tuấn như xưa...
Nàng ấy gọi hắn là bạn.
Vì từ lúc còn là đứa trẻ tóc để chỏm đến khi cập kê, hắn là người bạn mà nàng ấy nói chuyện nhiều nhất.
Thân là tiểu thư của gia tộc Đế sư, không được phụ mẫu coi trọng nhưng vẫn phải tuân theo những quy tắc khắc nghiệt, từng lời nói hành động đều không dám có nửa phần sai sót. Cứ quy củ như vậy mà lớn lên, an phận đọc sách, sau khi cập kê trở thành công cụ liên hôn của Giang gia và các gia tộc lớn khác. Đó chính là vận mệnh của nàng ấy, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy được điểm cuối.
Khi Tiểu Dữu Tử không đến tìm, nàng ấy sẽ lẳng lặng ngồi trong sân như vậy.
Thỉnh thoảng Nhị ca sẽ phái Giang Hoán tới, chỉ khi đó nàng ấy mới có thể trò chuyện với hắn thật lâu dưới tán đào xuân và cành mai mùa đông. Nghe hắn kể về những trải nghiệm ly kỳ trong lúc thực hiện nhiệm vụ, niềm khao khát vô tận của thiếu nữ đối với thế giới bên ngoài bức tường cao đã bị khơi dậy.
Nàng ấy nghĩ, cứ nghe chuyện xưa cả đời như vậy cũng tốt.
Chỉ là mắt đã hỏng, hắn sẽ không bao giờ có nhiệm vụ nào nữa.
Mà nàng ấy cũng đã qua tuổi cập kê, chỉ đợi một bộ váy đỏ khoác lên mình. Khoảng sân nhỏ nơi nàng ấy từng ở hơn mười năm sẽ bị thay thế bởi một nương tử khác.
Có lẽ đây là cái Tết Nguyên Tiêu cuối cùng của nàng ấy. Thay vì nói là cho Tiểu Dữu Tử một cơ hội, đúng hơn là để thỏa mãn sự ích kỷ của nàng ấy.
Giang Oanh Nguyệt ngẩng đầu cười dịu dàng.
“Ta không muốn về quá sớm, A Hoán, cùng ta đi ngắm đèn lồng.”
“Vâng.”
Đối với yêu cầu của nàng ấy, Giang Hoán chưa bao giờ từ chối dù chỉ một lời.
Nhưng khi đôi giày trắng mềm của nàng ấy bước qua cành khô đầu ngõ, vừa mới rẽ sang con đường hoa bên phải, Giang Hoán lại khẽ ngăn nàng ấy lại.
“Tiểu thư, chúng ta đi bên này.”
“Có chuyện gì vậy, A Hoán?”
“Ở hướng này, có người quen.”
Hắn cúi người giải thích cho nàng ấy.
“Hình như là Thái tử điện hạ, vì tiểu thư, chúng ta vẫn nên cố gắng đừng chạm mặt thì hơn.”
“Được rồi.”
Trong lòng Giang Oanh Nguyệt có chút ấm áp, đang muốn cảm ơn sự chu đáo của hắn, nàng ấy bỗng nhiên giật mình: “Cái gì? Thái tử điện hạ?!”
-
Dưới ánh trăng, Phù Dữu mím chặt môi, đôi mắt tròn xoe không ngừng đảo nhìn mặt đất.
Hình như Giang Hoài Chi không cứng nhắc như nàng vẫn tưởng.
Nàng vốn cho rằng, hành vi vượt quá khuôn phép như vậy sẽ dẫn đến một trận khiển trách, thế nhưng lại không hề có.
Cũng đúng thôi, nếu hắn thật sự là người bảo thủ, tuân thủ nghiêm ngặt các lề thói cũ, thì sao hắn dám ngày ngày bắt Thái tử báo cáo việc triều chính sau khi hạ triều? Đó chẳng phải là coi thường quốc pháp hay sao?
Bầu không khí im lặng đến lạ kéo dài một lúc lâu, Phù tiểu nương tử mới cúi đầu nhỏ giọng đáp lời.
“Cảm ơn tiên sinh, tiên sinh thật tốt.”
“… Không có gì.”
Giọng nói lạnh lùng, hơi trầm khàn vang lên trên đầu nàng.
“Lần sau đổi phần thưởng khác.”
“Vâng.”
Nàng ngoan ngoãn đồng ý, bàn tay nhỏ cứng đờ vén sợi tua vàng trên cây trâm đang rủ xuống trán, như ma xui quỷ khiến nói: “Đẹp không?”
“…”
Giang Hoài Chi không biết nên nói chuyện với nàng ra sao, nghe vậy lại càng im lặng, ai ngờ phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng “Tiểu Dữu Tử” khiến cả hai người đều giật mình.
Đó là một giọng nói rất trong trẻo, còn mang theo chút nét trẻ con của thiếu niên.
Ngoài vị kia ở Đông Cung ra, còn có thể là ai nữa?!
Tựa như một tia sét không mắt từ rìa mây giáng xuống, toàn thân tiểu nương tử run rẩy, lần đầu tiên nói chuyện lắp bắp đến vậy:
“Lý, Lý Càn Cảnh, huynh, sao huynh lại ở đây…”
“Sao thế, ta không thể ở đây à?”
Thiếu niên mặc bộ áo bào màu đen thêu viền vàng, sải bước lớn về phía này, thoạt nhìn có vẻ rất không vui.
“Ta đến phủ Thừa tướng tìm muội, muốn mời muội cùng đi ngắm đèn lồng, người trong phủ lại nói muội không có nhà, ta phải tìm rất lâu ở đây mới gặp được muội.”
Dừng một chút, y lại nói: “Sao tiên sinh cũng ở đây?”
Giang Hoài Chi nghe vậy, phất ống tay áo màu xám bạc, điềm tĩnh hành lễ.
“Tình cờ gặp được Dữu Nhi nên nói chuyện với nàng vài câu.”
Không biết việc cài trâm có bị nhìn thấy hay không, dù sao hành vi đó cũng thật hoang đường. Biểu cảm trên mặt hắn hiếm khi hiện lên chút mất tự nhiên.
Cũng may Lý Càn Cảnh thần kinh thô, không nhìn ra sự biến đổi trên nét mặt của hắn, chỉ rầu rĩ “Ồ” một tiếng.
“Ta còn tưởng hai người hẹn nhau đi ngắm đèn mà không rủ ta.”
“Sao, sao có thể!”
Phù Dữu lập tức phủ nhận, sau đó vội kêu lên.
“Huynh đừng có nói hươu nói vượn, truyền ra ngoài không tốt cho thanh danh của ta!”
Đùa à, ngoài gương mặt ra thì nàng nào có thanh danh gì tốt đẹp.
“Thật xin lỗi Tiểu Dữu Tử, muội đừng giận ta!”
Thấy nàng có vẻ không vui lắm, lúc này Lý Càn Cảnh mới không dám làm loạn.
“Ta cũng chỉ hiểu lầm thôi mà…”
“Không sao.”
Trong lòng nàng cũng cảm thấy tội lỗi, hơi dẩu môi bước xuống bậc thang, thử thăm dò.
“Huynh vừa mới đến à?”
“Đúng vậy, ta vừa mới rẽ vào góc đường thì thấy muội cúi đầu, tiên sinh ở bên cạnh muội, không biết đang nói chuyện gì.”
Nghe vậy, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, không bị y nhìn thấy.
Nhưng giây tiếp theo, Lý Càn Cảnh lại đi vòng quanh nàng, nhíu mày nói:
“Này, Tiểu Dữu Tử, sao muội không cài cây trâm lúc trước ta tặng muội? Muội mua cây trâm này khi nào, sao ta chưa nhìn thấy bao giờ?”
?
Trái tim hai người vừa được đặt lại vào lồng ngực lại bị nhấc lên lần nữa.
Phù Dữu phản ứng rất nhanh, lập tức hung dữ tiến lên một bước.
“Ta có nhiều trâm như vậy, huynh biết hết được sao! Nữ tử chúng ta mỗi ngày thay mấy món trang sức chẳng phải là chuyện rất bình thường sao!”
“Được được được, đúng đúng đúng, là ta lắm lời!”
Y liên tục xin tha, nhưng vẫn không quên hừ một tiếng.
“Làm gì vậy, sao hôm nay muội hung dữ thế, ai dẫm phải đuôi của muội…”
Cũng xem như đã lừa gạt được rồi.
Giang Hoài Chi bật cười trong lòng.
Hắn nhiều tuổi, lại làm thầy của người ta, sao dám tùy tiện làm theo ý mình như vậy? May mà không gây ra phiền phức gì.
Nghĩ vậy, hắn chắp tay đứng trong gió, nhàn nhạt mở miệng ngắt lời họ.
“Nguyên Tiêu là ngày lành, hai trò cứ đi dạo đi, ta về phủ nghỉ ngơi trước.”
Không được!
Phù tiểu nương tử không muốn như vậy.
Nàng vốn muốn tạo tình huống tình cờ gặp được Giang Hoài Chi, sau đó cùng nhau đi dạo ngắm đèn lồng. Tên Lý Càn Cảnh đáng chết này không hiểu sao lại nhảy ra cắt ngang thì thôi đi, lại còn muốn nàng đi dạo hội đèn lồng với y cả đêm?
Khó chịu hơn cả ngồi tù!
Chỉ nghĩ thôi đã muốn chạy trốn, tiểu nương tử buột miệng thốt ra: “Tiên sinh không đi dạo sao?”
Giang Hoài Chi lắc đầu, dịu dàng nói.
“Các trò đi chơi, lẽ nào ta lại chen ngang.”
“Không sao đâu!”
Sau khi giải quyết hiểu lầm, Lý Càn Cảnh mất đi vẻ lúng túng vừa rồi, tùy tiện vỗ ngực.
“Tiên sinh đi cùng chúng ta cho vui!”
“Không thích hợp.”
Giang Hoài Chi vẫn kiên trì như cũ.
“Thích hợp mà, sao lại không thích hợp!”
Tuy rằng thiếu niên không cao bằng tiên sinh nhà mình, nhưng sự rắn rỏi của đàn ông cũng dần bộc lộ. Y bước tới chen vào giữa hai người, vừa lúc xếp thành hàng từ cao xuống thấp.
“Trong ngày lễ lớn như hôm nay, ngài cũng đừng bày ra dáng vẻ tiên sinh nữa.”
Y tiếp tục lải nhải.
“Ba người chúng ta đi dạo cùng nhau, chẳng phải sẽ càng vui hơn sao?!”
“…”
Hàm răng trắng của Phù tiểu nương gần như bị cắn nát.
Nàng thật vất vả mới “tình cờ gặp được” quý công tử đệ nhất kinh thành!
Đáng ghét!