Chương 17

Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dường như không khí còn lạ lùng hơn lúc nãy.
Ba người sóng vai nhau, bước đi trên phố theo thứ tự từ cao xuống thấp, trông hệt như bậc thang cẩm thạch trắng trước cửa đại điện. Người cao nhất lặng lẽ không nói lời nào, người thấp nhất lòng đầy tâm sự, chỉ có người ở giữa…
Cứ nhảy nhót bên trái, rồi lại bên phải, y như một đứa trẻ con lần đầu được ra phố, thấy thứ gì cũng muốn chạm vào, từ hổ bông, trống bỏi, cho đến đèn cá chép.
Thế nhưng, dù y có đi sang trái hay sang phải, cuối cùng vẫn có thể chen vào đúng vị trí một cách chuẩn xác, cứ thế mà ngăn cách hai người kia.
Cuối cùng Phù Dữu không thể chịu đựng thêm được nữa.
“Lý Càn Cảnh, huynh nhất định phải chen vào giữa như vậy ư?!”
Cái kế hoạch nho nhỏ tốt đẹp của nàng, tất cả đều bị huynh làm rối tung cả lên rồi!
Rốt cuộc bao giờ thì hôn ước này mới được giải trừ đây, giờ nàng đến quỳ trước ngự tiền liệu có còn kịp không?
“Ta có làm gì đâu chứ!”
Lý Càn Cảnh cảm thấy mình thật sự rất vô tội.
“Ta hiếm khi được đi dạo phố, vui vẻ cùng dân chúng thì có gì sai sao!”
Lời còn chưa dứt, một hạt dẻ đã bay thẳng vào đầu y.
Giang Hoài Chi cười híp mắt, khẽ xoa xoa ngón tay mình.
“Vui cùng dân chúng không phải là vui theo kiểu đó.”
Người này ra tay thật quá độc ác!
Lý Càn Cảnh ôm đầu, vẻ mặt đầy thống khổ.
“Không phải chứ, ngày lễ lớn như thế này thì cần gì phải giảng bài!”
Y gào quá lớn tiếng, đến nỗi không ít bá tánh phải quay đầu nhìn về phía này.
Y ngước mắt lên, chợt nhận ra, liền lập tức đứng thẳng người, cười ha hả vẫy tay chào mọi người.
Thật khó hiểu.
Chẳng lẽ ở đây đang cải trang diễn tập cảnh vi hành Giang Nam sao?
“Huynh đi dạo xong chưa đấy!”
Tiểu nương tử vừa ngắm nghía chiếc đèn con thỏ trong tay một cách hững hờ, hoàn toàn không có tâm trạng.
“Ta đói rồi.”
“Ta cũng đói, ta cũng đói rồi!”
Thiếu niên cũng reo hò theo.
“Được rồi, hai người muốn ăn gì thì cứ tìm đi, tối nay Thái tử điện hạ tôn quý của hai người sẽ trả tiền!”
Giang Hoài Chi nở nụ cười dịu dàng, không hề keo kiệt mà “tặng” thêm cho y một hạt dẻ nữa.
“Thử hét to nữa xem?”
“Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi, ra ngoài phải khiêm tốn!”
“…”
Hai người mất một lúc lâu mới giải thích được rằng y không phải Thái tử thật sự, sau đó giải tán đám đông đang xúm lại xem trò vui. Một người đàn ông trung niên vạm vỡ xách theo hồ lô rượu, trước khi rời đi còn hùng hùng hổ hổ, kiểu như “Không sợ rơi đầu” hay gì đó.
Càng khó hiểu hơn.
Giang Hoài Chi lặng lẽ thở dài, cảm thấy hơi mệt mỏi.
“Chọn tửu lầu đi, ta ở đây, không có lý nào lại để các trò mời khách được. Muốn ăn gì cứ nói với ta.”
Đôi mắt của “bánh bao hồng” vẫn luôn dõi theo hắn lập tức sáng rực lên.
“Tiên sinh thật tốt bụng!”
“Sao lúc ta nói muốn mời khách muội lại không bảo ta tốt bụng?”
Lý Càn Cảnh lập tức xù lông.
Phù Dữu trừng mắt nhìn y, vẻ mặt khá có khí phách.
“Phù tiểu nương tử ta đây không ăn đồ ăn của huynh!”
“…”
Giang Hoài Chi đã chọn cách tước bỏ quyền lựa chọn của hai người họ.
Hắn ngước mắt nhìn xung quanh, đúng lúc nhìn thấy biển hiệu Bách Vị Cư cách đó không xa. Hắn liền dẫn đầu đi về phía tòa tửu lầu được mệnh danh là “Tửu lầu đệ nhất kinh thành” kia.
Chưởng quầy nhận ra hắn, cung kính mời bọn họ vào trong, sau đó dẫn họ lên căn gác mái sang trọng ở trên tầng cao nhất.
Ngồi trên đệm mềm, nhấp một ngụm trà nóng thơm ngon, hắn khẽ thở dài một hơi.
Thật sự quá ồn ào.
Thế nhưng, trà Tử Duẩn – loại trà được mệnh danh là “Đệ nhất danh trà” – cũng chỉ giữ được sự yên lặng của họ chưa tới mười giây. Cặp thiếu niên thiếu nữ lại ríu rít như chim sẻ, dường như đang tranh cãi về việc gọi món gì.
Lý Càn Cảnh mở miệng trước: “Món canh cá nấu sữa này trông có vẻ tươi ngon.”
“Cá có xương, ăn không tiện, mất lịch sự.”
Sợ mất hình tượng trước mặt vị công tử như ngọc kia, Phù tiểu nương tử lập tức phản đối.
“Hay là gọi bánh rồng phượng trong suốt này đi.”
“Bánh ngọt thì có thể ăn với cơm sao?”
“Tại sao lại không chứ?”
“Nếu nhất quyết muốn gọi thì chi bằng gọi bánh sữa vàng.”
“Ta vừa mới ăn bánh sữa vàng rồi.”
Trên mặt tiểu nhị cầm cuốn sổ nhỏ đứng bên cạnh dần lộ ra vẻ khó xử. Ánh mắt hắn không ngừng liếc về phía Giang Hoài Chi, dường như cảm thấy hắn đáng tin cậy hơn một chút.
Lượng khách đổ đến tửu lầu đệ nhất kinh này tất nhiên không phải chuyện đùa. Bên ngoài còn không biết bao nhiêu khách đang chờ phục vụ, mà ở đây mất cả nửa ngày vẫn không chọn được món nào. Lát nữa kiểu gì hắn cũng bị chưởng quầy mắng cho xem!
Giang Hoài Chi đọc hiểu được sự khát vọng trong ánh mắt đáng thương của tiểu nhị, khẽ ho một tiếng, cuối cùng cắt ngang lời bọn họ.
“Ta nhớ tửu lầu có mười ba món đặc trưng, vậy thì mỗi món một phần.”
“Được rồi, khách quan!”
Tiểu nhị như được cứu rỗi, lập tức bỏ chạy, biến mất trong nháy mắt.
Tiện tay đóng cửa lại, hai mắt Phù Dữu mở to.
“Mười ba món? Chỉ có ba người chúng ta, ăn không hết thì phải làm sao?”
Hắn khẽ mỉm cười: “Ăn không hết thì gói mang về.”
Lý Càn Cảnh cũng có ý kiến: “Ta vừa mới xem qua thực đơn, giá bán của tửu lầu này không hề thấp đối với dân chúng. Bổng lộc của tiên sinh có đủ không?”
Hắn từ chối bình luận: “Không tham ô.”
“…”
Khóe miệng hai người giật giật.
Ấn đường của Giang Hoài Chi hơi đau nhức. Hắn phải kiên nhẫn, bình tĩnh nói chuyện.
“Chưa từng ra ngoài với hai trò nên ta cũng không biết sở thích của các trò. Mười ba món ăn đặc trưng này có đủ vị ngọt, mặn và cay, cứ chọn món mình thích ăn là được.”
Dừng một chút, hắn lại nói thêm: “Lần sau ta sẽ biết.”
Trái tim Phù Dữu ấm áp hẳn lên.
Hóa ra là như vậy.
Vừa rồi tranh cãi chuyện gọi món, thật ra nàng cũng rất muốn biết sở thích của Giang Hoài Chi là gì, nhưng lại ngại mở miệng hỏi. Cứ như thể mình muốn hẹn người ta ra ngoài mà lại không chuẩn bị bài tập về nhà trước vậy.
Nói như vậy, lát nữa nàng cũng sẽ quan sát kỹ hơn, tất nhiên trong lòng sẽ hiểu rõ.
Hắn thật dịu dàng.
Bình tĩnh giải quyết vấn đề nan giải của hai người họ.
Mải suy nghĩ, nàng không để ý tới Lý Càn Cảnh đang duỗi tay chọc mình: “Này, Tiểu Dữu Tử, muội cười ngây ngô cái gì thế?”
Lúc này nàng mới nhận ra không biết khóe miệng mình đã cong đến tận chân trời từ lúc nào, vội vàng ho khan vài tiếng để che giấu.
“Ta, ta đói bụng lâu như thế rồi, đột nhiên có nhiều đồ ăn ngon, ta vui vẻ một chút thì có sao chứ?”
Dứt lời, nàng cảm thấy chột dạ, lén liếc nhìn vị công tử cao quý đang ngồi đối diện mình.
Đối phương mỉm cười ấm áp, dường như còn gật đầu với nàng.
Khóe miệng vừa mím lại của Phù Dữu lại bắt đầu cười toe toét, nụ cười như thể có thể kéo dài từ phủ Thừa tướng đến Đông Cung.
Lý Càn Cảnh: “…”
Y luôn cảm thấy, Tiểu Dữu Tử có điều gì đó không ổn.
Là một ví dụ tiêu cực được dùng để răn dạy các quý nữ ở kinh thành, hình tượng của nàng thường xuyên xuất hiện trong miệng các phu nhân với câu nói: “Con đừng có học theo nó, nó vừa sinh ra đã là Thái tử phi rồi, con không thể so sánh được”. Vậy mà nàng có thể kiên trì đến Đông Cung học vào đúng giờ Mão mỗi ngày suốt một tháng qua, điều đó đã khiến y cảm thấy rất bất thường rồi.
Kết quả là nàng không những đi học, mà còn học rất chăm chỉ, cứ hễ có chút thắc mắc là lại quấn lấy tiên sinh hỏi chuyện. Điều này khiến hiện tại y vừa lên triều đã bị phụ hoàng mắng.
Không phải y chưa từng nghi ngờ Tiểu Dữu Tử vì thích ngồi bên cạnh mình nên mới như vậy, nhưng sau rất nhiều lần bị quát mắng, bị giận dỗi, bị bắt nạt… y đã từ bỏ suy nghĩ này.
Huống chi, hiện giờ nàng còn vui vẻ ngây ngốc mỗi ngày, y thật sự không biết rốt cuộc nàng đang nghĩ gì.
… Giống như bị bỏ bùa vậy.
Dù sao người ngồi trên gác mái cũng là khách quý, mới uống ba chén trà nhỏ mà mười ba món đặc trưng đã lần lượt được đặt lên bàn.
Lý Càn Cảnh hoàn hồn, thoáng nhìn qua món gà dấm hành, xiên dê nướng, thịt anh đào lần lượt bày ra trước mắt. Y cũng không còn rảnh để nghĩ xem nàng bất thường chỗ nào nữa, bụng y rất không nể mặt mà kêu lên một tiếng.
Đôi mắt sắc bén của Phù Dữu vừa liếc qua đã nhìn thấy món bánh rồng phượng trong suốt kia.
“Món ta muốn gọi chính là món đặc trưng, ta thật tinh mắt. Còn cái món canh cá nấu sữa gì đó…”
Lời còn chưa dứt, món canh cá nấu sữa đã được đặt xuống ngay trước mặt nàng.
“…”
Lý Càn Cảnh hừ hừ hai tiếng: “Từ trước đến giờ ánh mắt của Thái tử chưa bao giờ sai!”
Nàng nghiêng đầu nói: “Chỉ có huynh mới phải ngồi nhặt xương.”
Nàng sẽ không ăn cá trước mặt Giang Hoài Chi đâu!
“Nói nhiều quá.”
Giang Hoài Chi cảm thấy ồn ào, bèn động đũa trước.
“Ăn đi, nếu còn tranh cãi nữa thì thức ăn sẽ nguội mất.”
Phù Dữu ngồi đối diện hắn, lập tức ngoan ngoãn gật đầu, duyên dáng nhấc tay nhỏ lên, tao nhã vươn đũa gắp một miếng bánh rồng phượng, sau đó vững vàng đặt vào chiếc đĩa ngọc nhỏ của mình. Đôi môi mỏng hé mở, hàm răng trắng nhẹ nhàng cắn một góc rất nhỏ.
Đối với hành động này, Lý Càn Cảnh quả quyết đánh giá: “Làm màu.”
Phù Dữu: “…”
Giang Hoài Chi nhìn thấy tất cả, nhưng chỉ lặng lẽ hỏi.
“Gần đây có vào cung không?”
“Ta sao?” Thiếu niên đang ăn ngấu nghiến vội ngẩng đầu lên, khóe môi vẫn còn dính cọng hành lá.
“Ừ.”
“Gần đây hình như không.” Y nghiêng đầu suy nghĩ.
“Gần đây tan triều ta đều trở về Đông Cung, mẫu hậu cũng không tìm ta.”
“Ngày mai sau khi tan triều thì đi một chuyến đi.”
Giang Hoài Chi gắp một miếng thịt anh đào trước mặt.
“Gần đây sức khỏe của Bệ hạ không được tốt, việc này vẫn chưa lộ ra ngoài, có lẽ cũng không muốn trò biết. Nhưng với tư cách là con là thần, ngài cũng nên ghé thăm thường xuyên.”
“Phụ hoàng bị bệnh sao?!” Lý Càn Cảnh lập tức buông đũa.
“Loại tin tức này thường bị giấu kín, làm sao tiên sinh biết được?”
“Phụ thân ta nói.”
Dường như hơi do dự, dừng lại một chút, cuối cùng hắn vẫn nói.
“Trời đông giá rét, bệnh của Bệ hạ ngày càng trở nặng. Mấy cuộc họp sau Tết đều cố gắng gượng, trò phải chuẩn bị tinh thần tạm thời gánh vác việc quốc gia.”
Bầu không khí nhất thời trở nên nghiêm túc. Phù Dữu rũ mắt xé miếng thịt gà, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn người này rồi lại nhìn người kia, không dám nói chuyện.