Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 10: Nét Dịu Dàng Của Mạnh Đường
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Đường thay một bộ quần áo, chào bạn cùng phòng rồi xuống lầu trước.
Ngụy Xuyên tựa vào chiếc Land Rover Defender, cúi đầu chơi game, những nữ sinh đi ngang qua cố ý đi chậm lại, ai nấy đều muốn biết cậu đang đợi ai.
Mạnh Đường vội vã chạy đến: “Ngụy Xuyên.”
Ngụy Xuyên theo bản năng ngước mắt lên, cả người đột nhiên khựng lại.
Mạnh Đường xõa mái tóc dài, một nửa buông xuống trước ngực phải, chiếc váy trắng tinh khôi như đóa quỳnh lặng lẽ khoe sắc, không hề phô trương nhưng lại khiến người ta phải dừng chân ngắm nhìn.
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên thấy Mạnh Đường với mái tóc xõa bồng bềnh, vẻ mặt vì nụ cười lịch sự kia mà giảm đi vẻ lạnh lùng vốn có, thêm vào nét dịu dàng.
“Xin lỗi.” Mạnh Đường vừa nói vừa khoác chiếc áo sơ mi rộng lên người, “Linh Âm muốn tắm trước nên chưa xuống.”
Ngụy Xuyên bừng tỉnh, ánh mắt khẽ lay động: “Xin lỗi làm gì?”
Mạnh Đường nói: “Tôi tưởng cậu sẽ muốn có thêm thời gian ở chung với cậu ấy.”
Ngụy Xuyên mở cửa ghế phụ cho cô: “Nghĩ gì thế, tôi là người để ý mấy phút đấy à?”
Mạnh Đường cũng ngại để người ta làm tài xế cho mình, đành leo lên ghế phụ.
“Cẩn thận.” Ngụy Xuyên đỡ cổ tay cô một chút, động tác nhẹ nhàng, nhìn kỹ còn mang theo chút căng thẳng.
Từ khi Thạch Lam nói đôi tay Mạnh Đường quý giá như thế nào, mỗi lần nhìn cậu đều cảm giác như chúng làm bằng vàng, khiến cậu vô thức muốn bảo vệ.
“Không sao đâu, hết đau rồi.” Mạnh Đường nhìn thấy những bạn học đi ngang qua liếc nhìn đầy ẩn ý, nhắc nhở Ngụy Xuyên: “Đi nhanh thôi, nhiều người nhìn lắm.”
Mấy ngày nay dần thân quen với Ngụy Xuyên, giọng điệu của Mạnh Đường trước mặt cậu không còn câu nệ như lúc đầu nữa.
Ngụy Xuyên vòng qua đầu xe lên ghế lái, hỏi: “Đặt nhà hàng nào thế?”
Mạnh Đường nói tên: “Tôi không sành lắm, tìm trên mạng thấy đánh giá cũng khá tốt.”
Mạnh Đường không thiếu tiền nhưng mong muốn vật chất không cao, từ trên xuống dưới không có món đồ hiệu nào nổi bật, đương nhiên cũng chẳng nghiên cứu gì về nhà hàng.
Tìm trên mạng nửa ngày, cuối cùng chọn một quán đồ ăn địa phương cách trường không xa cũng không gần, trung bình mỗi người khoảng 500 tệ.
Ngụy Xuyên nhướng mày hỏi: “Gia cảnh bạn cùng phòng cậu thế nào?”
Nhà hàng này cậu biết, trung bình năm sáu trăm, sáu người phải mất hai ba nghìn.
Mạnh Đường nói: “Đều khá tốt.”
Ngụy Xuyên gật đầu: “Vậy được, chọn nhà hàng này đi.”
Sau khi đến nhà hàng hai người được dẫn vào phòng bao, Mạnh Đường bảo Ngụy Xuyên gọi món trước.
Ngụy Xuyên cũng không khách khí, gọi hai món nguội là thịt đông pha lê, lòng heo ngâm rượu, ngoài ra gọi thêm đậu phụ sốt cua, gan heo xào tương và canh măng hầm thịt.
“Còn lại cậu gọi đi.”
Mạnh Đường do dự một lúc lâu rồi nhờ nhân viên phục vụ giới thiệu.
Nhân viên giới thiệu cho cô ba bốn món, cô hỏi Ngụy Xuyên: “Cậu thấy thế nào?”
Ngụy Xuyên nói: “Được đấy, Hứa Hạc Thanh không kén chọn đâu.”
“Tôi không có ý này.” Mặt Mạnh Đường ửng đỏ, “Tôi mời cậu ăn cơm mà.”
Nhưng quả thực có không ít người đến, Mạnh Đường muộn màng nhận ra mình đã sơ suất, vội vàng bổ sung: “Lần sau tôi lại mời riêng cậu nhé.”
Chiều nay Thạch Lam giúp cô, cô không muốn để lại một mình cô ấy đối mặt với Vương Giác nên thuận miệng hỏi một câu.
Đã dẫn Thạch Lam thì cũng không thể quên những người khác trong phòng, thành ra lại lơ là người mình thực sự muốn mời.
“Không cần đâu.” Ngụy Xuyên cười nói, “Tôi thiếu bữa cơm này của cậu chắc?”
Mạnh Đường cười cười, phòng bao nhất thời rơi vào trầm mặc.
Cô lấy điện thoại ra, tự nhủ: “Tôi xem xem các cậu ấy đến chưa.”
Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng, ánh mắt dừng lại ở chiếc kẹp tóc nhỏ hình quả cherry đỏ tươi cài bên trái cô.
Đây là màu sắc tươi sáng duy nhất trên người Mạnh Đường, giống như một nốt ruồi son trên làn da trắng ngần, khiến người nhìn phải ngẩn ngơ.
Khi bừng tỉnh thì đã ba phút trôi qua, Ngụy Xuyên ho nhẹ một tiếng, phá vỡ bầu không khí im lặng:
“Chiều nay nghe những lời Thạch Lam nói tôi cũng ngại không dám để cậu điêu khắc cho tôi nữa, đúng là dùng dao mổ trâu giết gà.”
Mạnh Đường ngước mắt lên: “Thạch Lam nói quá lên thôi.”
“Không đâu.” Ngụy Xuyên nói, “Tôi đặc biệt lên trang web của khoa Mỹ thuật các cậu xem rồi, được treo ngay trên trang chủ tuyển sinh đấy.”
Cậu thực sự không ngờ Mạnh Đường lại giỏi giang ngoài sức tưởng tượng.
Mạnh Đường thực sự không quen được khen, lúng túng gãi mặt, khiêm tốn đáp: “Chỉ là học sớm thôi.”
“Học từ mấy tuổi?” Ngụy Xuyên thực sự tò mò, “Có phải vất vả lắm không?”
“Năm tuổi bắt đầu gọt thanh gỗ,” Mạnh Đường nói, “Tôi không học mẫu giáo, ban đầu hơi khó, nhưng sau này quen rồi thì thấy bình thường.”
Thực ra những bài cơ bản là khó nhất, cũng nhàm chán nhất.
Thanh gỗ phải dày mỏng đều nhau, sai số không được vượt quá 0.5 milimet.
Ông nội nhìn một cái là bắt cô làm lại, không biết đã làm lại bao nhiêu lần, đầu ngón tay mài đến nát da, đóng vảy, rồi lại mài nát, lại đóng vảy… lặp đi lặp lại hết mùa này đến mùa khác.
Cho dù sau này luyện đường nét, học mài dao, đục khối hình học, vẫn phải gọt thanh gỗ.
May mà sức khỏe cô cũng khá, cũng có vài phần thiên phú, trước đó một năm, tức là năm 15 tuổi, cô được ông nội cho phép “khai mặt” (tạc khuôn mặt).
Nghề điêu khắc gỗ này luôn có câu nói rằng “Mười năm mài dao, mười năm đục phôi, mười năm khai mặt, ba mươi năm mới dám động vào một sợi lông mày của Bồ Tát”.
Cho nên Mạnh Đường không cảm thấy vất vả, chỉ cảm thấy đó là điều hiển nhiên phải làm.
Cô nói nhẹ nhàng nhưng Ngụy Xuyên nghe lại thấy nặng nề.
Cậu học bóng rổ từ nhỏ nhưng chỉ xem đó là một môn vận động.
Dù khổ dù mệt cũng chỉ cần ngủ một giấc là xong, còn có huấn luyện viên và cả nhà dỗ dành, động viên.
Không giống như Mạnh Đường học nghề thủ công nặng nhọc.
Nghệ nhân yêu cầu khắt khe, Mạnh Đường suốt ngày bầu bạn với dao khắc gỗ, không chỉ phải chịu đựng sự mệt mỏi về tinh thần mà còn cả nỗi đau về thể xác.
Cô gái nhỏ nhắn mà nghị lực như vậy quả thực khiến người ta khâm phục.
Bảo tàng tỉnh… Ngụy Xuyên thầm nhủ trong lòng, rảnh rỗi nhất định phải đến chiêm ngưỡng một chút.
Điện thoại reo, Ngụy Xuyên thấy là Ngụy Minh Châu liền bắt máy: “Cô à.”
Ngụy Minh Châu nói ở đầu bên kia: “Ngày mai cắt chỉ, đừng quên nhé.”
“Hả?” Ngụy Xuyên sững sờ một lúc, sau đó mới phản ứng lại nhìn về phía Mạnh Đường, “Cô nói Mạnh Đường á?”
“Chứ còn ai nữa?” Ngụy Minh Châu hỏi ngược lại.
“Không phải,” Ngụy Xuyên khó hiểu nói, “Cô ấy cắt chỉ, sao cô lại gọi điện báo cháu?”
Ngụy Minh Châu tặc lưỡi đầy vẻ tò mò: “Hai đứa không phải là bạn trai bạn gái à?”
“… Cô, cô ruột của cháu ơi.” Ngụy Xuyên vội hạ thấp giọng, “Cô đừng có suy diễn lung tung, cháu với người ta là quan hệ bạn học đàng hoàng, trong sáng nhé.”
“Quan hệ bạn học?” Ngụy Minh Châu có chút không tin, “Cái bộ dạng hô hoán cứu mạng của cháu hôm đó làm cô cứ tưởng người ngất là cháu chứ.”
“Lần đầu tiên cháu thấy nhiều máu như vậy nên hơi cuống thôi.” Ngụy Xuyên chỉ thiếu nước thề độc.
“Thật sự không yêu đương?”
“Không.”
Ngụy Minh Châu không hóng được chuyện gì liền cúp máy luôn.
Ngụy Xuyên cười gượng gạo: “Cô của tôi, nhắc cậu ngày mai đi cắt chỉ.”
Mạnh Đường nghe ra ý của Ngụy Minh Châu trong lời nói của Ngụy Xuyên, mặt cũng nóng bừng lên.
“Xin lỗi, hại cậu bị hiểu lầm.”
“Không sao.” Ngụy Xuyên cũng có chút không tự nhiên, vắt óc nghĩ chuyện để nói, “Đúng rồi, Hứa Hạc Thanh kết bạn với cậu chưa?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Chưa.”
Ngụy Xuyên an ủi cô: “Không sao, cậu ấy là người không dễ kết bạn với người khác đâu, hôm nay tôi sẽ tìm cơ hội cho cậu.”
“Thôi… thôi bỏ đi.”
Thế này quá lộ liễu, ai cũng không phải người ngốc.
Mạnh Đường từng đọc trên mạng một bài viết dưới góc nhìn của người yêu thầm, cô không muốn gây ra bất kỳ phiền toái nào cho Hứa Hạc Thanh.
Ngụy Xuyên không hiểu nổi tâm lý của cô, hỏi: “Mạnh Đường, cậu thực sự không định tỏ tình à?”
“Tỏ tình với ai vậy?”
Ngụy Xuyên vừa dứt lời, một tiếng cười nhẹ nhàng vọng đến từ phía sau cánh cửa phòng và tấm bình phong bàn ăn.
Cơ thể Mạnh Đường cứng đờ. Hứa Hạc Thanh vào cửa mà sao không có tiếng động gì cả?