Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Thân Phận Tiểu Sư Muội
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Đường thấy Ngụy Xuyên, khóe mắt cong cong nở nụ cười. Hôm nay cô hẹn cậu ăn cơm, chắc cậu vừa về ký túc xá thay quần áo rồi tiện đường đi ngang qua đây.
Mạnh Đường thấy cậu không thèm bận tâm đến gã Vương Giác bụng dạ hẹp hòi kia, mà đi thẳng đến trước mặt cô.
“Tay em sao rồi?” Ngụy Xuyên hỏi cô.
Mạnh Đường cười đáp: “Đỡ nhiều rồi ạ, mai là cắt chỉ được rồi.”
Hai người rõ ràng rất thân thiết, Vương Giác hừ một tiếng “xùy”, rồi chỉ vào Mạnh Đường: “Thứ Sáu tuần trước cậu đến tìm tôi là vì con nhỏ này à?”
Ngụy Xuyên xoay người, nhìn xuống Vương Giác từ trên cao: “Nếu tay cô ấy không bị thương, liệu bây giờ có đến lượt anh mắng nhiếc không? Dù sao cũng là do tôi dạy dỗ mà ra đấy.”
Vương Giác cười “ha” một tiếng: “Cậu dạy ra được cái loại người như thế này à?”
“Tôi dạy cô ấy qua môn kiểm tra là coi như thành công rồi, tôi chắc chắn một trăm phần trăm cô ấy có thể vượt qua bài kiểm tra.” Ngụy Xuyên cười lạnh lùng, “Ngược lại là anh đấy, một thằng đàn ông to xác, cứ lèm bèm làm khó con gái. Nói ra ngoài thì mặt mũi của Viện Thể thao bị anh làm mất sạch rồi đấy.”
“Ngụy Xuyên!” Vương Giác càng thêm tức giận, “Cậu không tập luyện thì đến đây làm gì?”
“Huấn luyện viên còn chẳng quản tôi, anh quản được chắc?” Ngụy Xuyên đảo mắt, rồi nâng cổ tay Mạnh Đường lên, nói tiếp: “Tay cô ấy bị thương là do tôi đích thân đưa đến bệnh viện, vết cắt chéo 4.5 cm, da thịt lật cả ra, máu chảy đầy đất. Anh ở đây ra oai làm gì?”
Vương Giác nhíu mày nhìn Ngụy Xuyên: “Tôi khuyên cậu đừng lo chuyện bao đồng.”
“Tôi cứ lo đấy.” Ngụy Xuyên không giận mà còn cười, “Cậy mình lớn hơn chúng tôi một khóa mà giở thói chó má. Ai mà chịu chiều anh chứ? Ông đây ở nhà còn được cả đống người nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa dỗ dành đây này.”
Nam sinh đứng sau lưng Ngụy Xuyên trêu chọc: “Đàn anh, anh không biết anh Xuyên nhà em ở nhà còn có cái tên là ‘Diệu Tổ’ (làm rạng rỡ tổ tông) à?”
Ngụy Xuyên: “… Cậu ngậm miệng lại đi!”
Cậu chẳng qua chỉ vì có ba người chị gái nên mới bị họ gọi đùa là Diệu Tổ thôi.
Từ nhỏ đến lớn, cậu bị ba bà chị đánh đòn và sai vặt không ít lần đâu.
Mạnh Đường bị biểu cảm của Ngụy Xuyên chọc cho khóe môi cong lên, cái meme “Diệu Tổ” này cô cũng biết.
Thạch Lam tưởng cô không biết, liền ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ngụy Xuyên có ba chị gái đấy.”
Mạnh Đường vẫn kinh ngạc trong giây lát, thế mà có tận ba người sao?
Vương Giác biết mình cứng đối cứng không lại Ngụy Xuyên, đành nén giận nói:
“Con nhỏ đó nói tay bị thương không thể chạm bóng, vậy tôi bảo nó chạy bộ, không sai chứ?”
“Anh bắt Mạnh Đường chạy năm vòng.” Thạch Lam chế giễu, “Hơn nữa, cậu ấy đến đây là để xin nghỉ.”
“Năm vòng thì sao?” Vương Giác tự động bỏ qua nửa câu sau của Thạch Lam, “Tôi đâu có quy định thời gian, nhanh chậm là do nó tự nắm bắt cơ mà.”
Thạch Lam: “Anh chính là cố ý làm khó người khác! Tay Mạnh Đường bị thương, trời lại nóng thế này, nhỡ đâu bị cảm nắng hay ngã…”
“Tay con nhỏ đó quý lắm hay sao?” Vương Giác lại ngắt lời Thạch Lam, “Chỉ là chút thương tích nhỏ, bày đặt làm bộ làm tịch đòi xin nghỉ, tưởng mình là công chúa về nhà chắc? Đây là trường học, đã đến lớp rồi thì phải tuân thủ kỷ luật lớp học!”
“Anh nói đúng rồi đấy, tay của Mạnh Đường quý lắm đấy!” Thạch Lam lửa giận bốc lên ngùn ngụt, “Mười cái mạng anh cũng không đền nổi một cái tay của cậu ấy đâu. Anh có biết cậu ấy là ai không?”
Ngụy Xuyên nhướng mày, “Ái chà! Còn có thân phận khác nữa à?”
Đa phần các nữ sinh khoa Mỹ thuật đều hả hê nhìn Vương Giác, trên mặt không hề có vẻ ngạc nhiên, rõ ràng trong lòng họ cũng biết về “thân phận” của Mạnh Đường.
“Sao? Con nhỏ đó còn là con gái hiệu trưởng à?” Vương Giác phản bác lại.
“Con gái hiệu trưởng thì không đến mức đó.” Thạch Lam cười lạnh, “Nhưng Viện trưởng của chúng tôi gặp Mạnh Đường cũng phải gọi một tiếng tiểu sư muội đấy.”
“Cái ‘bảng hiệu sống’ treo trên trang chủ website khoa Mỹ thuật của chúng tôi, anh cũng không chịu đi nghe ngóng thử xem?”
“Ông nội của Mạnh Đường là Mạnh Ngụ Xuân, bậc thầy điêu khắc gỗ Hoàng Dương, một di sản phi vật thể, với kỹ nghệ tuyệt trần. Anh nói xem, Mạnh Đường là người thừa kế, tay của cậu ấy có quan trọng không?”
“Cậu ấy mới năm hai, mà người của bảo tàng mỹ thuật đã đợi cậu ấy đến thực tập rồi đấy.”
“Mấy món điêu khắc cậu ấy làm trên lớp, tùy tiện một món cũng phải có giá năm con số trở lên.”
“Anh đi xem lại danh mục uy tín trong ‘Tuyển tập Thủ công Mỹ nghệ Đương đại Trung Quốc’ xem cái tên trẻ nhất là ai.”
“Mười tám tuổi, tác phẩm đầu tay “Nghịch Đồng Hí Nga” của cậu ấy đã đoạt giải vàng cuộc thi kỹ pháp điêu khắc gỗ truyền thống, sau đó được chọn vào triển lãm Di sản phi vật thể, hiện đang được lưu giữ tại bảo tàng tỉnh.”
(Nghịch đồng hí nga: Trẻ nhỏ chơi đùa với ngỗng)
“Mức bảo hiểm cho đôi tay này được định theo tiêu chuẩn của đại sư Mạnh. Mỗi năm tiền bảo hiểm cho đôi tay này, có bán anh đi cũng không đủ đâu!”
“Cũng là do Mạnh Đường giấu chuyện bị thương, chứ nếu Viện trưởng của chúng tôi biết được, mắng anh xối xả một trận còn là nhẹ đấy.”
“Mạnh Đường khiêm tốn nên không muốn cãi nhau với người khác, chứ không phải là kẻ ngốc để mặc anh bắt nạt đâu!”
Vương Giác cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Anh ta không ngờ Mạnh Đường lại lợi hại đến vậy.
Thạch Lam nói một hơi cho sướng miệng, cục tức nghẹn trong lòng cuối cùng cũng thông suốt. Cô ấy nhìn Vương Giác bằng ánh mắt như nhìn một thằng ngu.
Trên sân im phăng phắc, vẻ mặt các nữ sinh lớp tự chọn vừa phẫn nộ lại vừa có chút tự hào lây.
Mặt Vương Giác đỏ bừng, trán toát mồ hôi, nhưng lời xin lỗi lại cứ kẹt mãi không nói ra được.
Mạnh Đường không mấy mặn mà với lời xin lỗi của anh ta, quay đầu nói với Thạch Lam: “Tối nay tớ mời Ngụy Xuyên ăn cơm, cậu có đi cùng không?”
Mắt Thạch Lam sáng lên: “Tớ đi được không?”
Mạnh Đường nhìn về phía Ngụy Xuyên, Ngụy Xuyên gật đầu: “Được chứ, gọi cả phòng các cậu đi tôi cũng không có ý kiến gì.”
Mạnh Đường như có điều suy nghĩ, Ngụy Xuyên đang ám chỉ cô phải không? Ý là bảo cô dẫn theo Tạ Linh Âm?
Có điều, dạo này cô làm việc không tiện lắm, quả thực bạn cùng phòng đã giúp cô rất nhiều.
“Vậy thì gọi cả đi.” Mạnh Đường nói, “Bên cậu có mấy người?”
Dù sao người ta mời khách, Ngụy Xuyên cũng ngại gọi cả phòng mình đi.
Cậu nhìn Mạnh Đường, nói: “Thêm Hứa Hạc Thanh nhé.”
Mạnh Đường biết Ngụy Xuyên đang tạo cơ hội cho mình, ngượng ngùng dời mắt sang chỗ khác.
Trước khi rời khỏi sân, Mạnh Đường gọi điện cho giáo viên ngay trước mặt Vương Giác, được chấp thuận nghỉ phép. Thạch Lam đương nhiên cũng xin nghỉ cùng cô.
Vương Giác giống như một tên hề nhảy nhót, ồm ồm ra lệnh cho những sinh viên còn lại tiếp tục tập bóng, nhưng chẳng còn mấy ai nghe lời anh ta nữa.
Mạnh Đường bị Ngụy Xuyên và Thạch Lam kẹp ở giữa, trò chuyện vài câu rồi tách ra ở phía trước để về ký túc xá.
Tạ Linh Âm và Dương Khả học xong môn tự chọn về, nghe Mạnh Đường mời cơm liền khách sáo một hồi.
Thạch Lam cố ý nói: “Ây da, được rồi, tiếc cho hai đại soái ca Ngụy Xuyên và Hứa Hạc Thanh, chỉ có thể để tớ và Mạnh Đường ‘rửa mắt’ thôi.”
“Hứa Hạc Thanh và Ngụy Xuyên cũng đi ư?” Dương Khả hét lên.
Tạ Linh Âm hơi nghiêng mặt, cũng đang chăm chú lắng nghe.
Mạnh Đường cười nói: “Hôm tớ bị đứt tay là Ngụy Xuyên đưa tớ đi bệnh viện, tớ muốn mời cậu ấy ăn cơm. Mấy hôm trước cậu ấy không rảnh nên kéo dài đến tận hôm nay.”
“Tớ đi, tớ đi!” Dương Khả giật phăng búi tóc xuống, “Tớ phải đi gội đầu cái đã, có ai đi cùng không?”
Tạ Linh Âm giơ điện thoại lên nói: “Tớ ra ngoài gọi điện thoại một lát.”
Thạch Lam gật đầu, ghé sát Mạnh Đường hỏi: “Cậu có thấy dạo này tâm trạng Linh Âm không vui không? Mặt cứ lạnh như băng vậy.”
Mạnh Đường lắc đầu: “Không có đâu.”
“Đồ đầu gỗ!” Thạch Lam chê cô.
Mạnh Đường cụp mắt cười khẽ, lấy từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo khoác sơ mi.
Điện thoại trên bàn vang lên, Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên gọi nên bắt máy.
“Hứa Hạc Thanh có chút việc ở ban đối ngoại, chắc sẽ đến muộn một chút, cậu ấy sẽ tự bắt xe qua.”
Ý là cậu ấy đồng ý rồi.
Mạnh Đường ngượng ngùng mím môi nói: “Vậy cậu có thể đi gọi món trước với tớ không?”
Ngụy Xuyên hiểu ngay ý cô. Là bạn cùng phòng của Hứa Hạc Thanh, đương nhiên cậu ấy biết Hạc Thanh thích ăn gì.
“Được, tôi sẽ lái xe đến dưới lầu 19 đợi cậu.”