Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 130
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”
Khi Ngụy Xuyên quay lại để lấy cánh gà, vỉ nướng đã trống trơn.
Cậu ta hét lên hỏi Lý Trác: “Cánh gà của tôi đâu rồi?”
Lý Trác chỉ vào Lương Hành: “Cái thằng mồm thối này cướp mất rồi.”
Lương Hành sững sờ: “Ngụy Xuyên, đó là của cậu sao?”
Ngụy Xuyên: “… Đó là tôi định để dành cho Mạnh Đường mà.”
“Ơ…” Lương Hành vừa nhai vừa nhích chân định chạy.
Ngụy Xuyên chỉ vào cậu ta: “Phạt cậu nướng mười cái cánh gà, đưa bài đây.”
Lương Hành thở phào, đưa bài cho cậu.
Ngụy Xuyên ngồi xuống cạnh Mạnh Đường, đặt bài xuống, hỏi: “Đánh bài không?”
Mạnh Đường lắc đầu: “Tôi không biết chơi.”
Ngụy Xuyên nói: “Ngay cả trò Mèo con câu cá cậu cũng không biết sao?”
Mạnh Đường: “… Cái này thì tôi biết.”
“Đến đây.” Ngụy Xuyên chia một nửa bộ bài cho cô, rồi nói: “Cậu đi trước.”
Tạ Linh Âm huých Thạch Lam: “Hai người họ đúng là trẻ con thật đấy.”
Thạch Lam: “Không phải là tình thú sao?”
Dương Khả ôm mặt cười hì hì: “Dù sao tớ thấy ngọt lắm.”
Một vòng kết thúc, Mạnh Đường thắng hết bài của Ngụy Xuyên, đắc ý vẫy vẫy: “Tôi thắng rồi!”
Ngụy Xuyên đứng dậy xoa đầu cô: “Tôi đi xem cánh gà đã được chưa.”
Thật ra, Ngụy Xuyên nhận ra Mạnh Đường thích ăn cánh gà cũng là sau vài lần ăn cơm cùng cô.
Lý Trác liếc mắt thấy Ngụy Xuyên liền nói: “Đợi thêm hai phút nữa đi.”
Ngụy Xuyên vỗ vai Lương Hành: “Vào nhà nghỉ tìm hai bác đầu bếp ra nướng đi, tôi sẽ trả tiền.”