Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Cổ Trạch Đón Khách
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuyện về Ngụy Xuyên, Mạnh Đường không tiện kể rõ với ai, may mà Tạ Linh Âm cũng không truy hỏi thêm.
Khoảng nửa giờ sau, chiếc taxi dừng lại ở đầu một con ngõ không quá rộng.
Tạ Linh Âm nhìn ra bên ngoài, những bức tường trắng, mái ngói xanh, mái cong chạm khắc hình thú, cùng hai cánh cửa gỗ dày nặng, tất cả trông hệt như một phủ đệ trong phim truyền hình cổ trang.
“Cậu chắc chắn đây không phải khu du lịch chứ?” Tạ Linh Âm ngạc nhiên hỏi Mạnh Đường, “Đây là nhà cậu thật à?”
Mạnh Đường xách hành lý của cả hai xuống xe rồi nói: “Chỉ là một ngôi nhà cũ được xây dựng theo phong cách cổ điển thôi, từ những năm 90 lận. Trước đây gia đình tớ cũng có điều kiện, nhưng sau này bố tớ phá sản, chỉ còn lại mỗi căn nhà cổ này.”
Tạ Linh Âm “ồ” một tiếng: “Trông hoành tráng thật đấy.”
Mạnh Đường dẫn cô ấy bước lên bậc tam cấp: “Nhà tớ có năm cổng ba viện. Tớ và ông nội đều ở trung viện, ông ở phòng chính, còn tớ ở phòng phía đông. Tiền viện dùng để tiếp khách, hậu viện đã được sửa thành xưởng làm việc hết rồi, mấy phòng trống còn lại cũng chất đầy gỗ.”
Nói rồi, Mạnh Đường gõ lên tay nắm cửa bằng đồng.
Cánh cửa lớn kẽo kẹt mở ra, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, cười tươi rói nói: “Tôi canh giờ chuẩn thật, vừa chạy ra thì cô đã gõ cửa rồi.”
“Dì Phương,” Mạnh Đường chào hỏi, rồi quay sang giới thiệu Tạ Linh Âm: “Đây là bạn học của cháu, họ Tạ.”
“Ông cụ đã dặn rồi, mau vào đi thôi.”
Tạ Linh Âm khẽ gật đầu: “Cháu làm phiền ạ.”
Đi suốt một đoạn đường mà chẳng gặp ai, Tạ Linh Âm tò mò hỏi: “Nhà lớn thế này mà dọn dẹp sạch sẽ quá, nhà cậu có bao nhiêu người giúp việc vậy?”
Mạnh Đường còn chưa kịp trả lời thì dì Phương đã nhanh miệng nói: “Có mỗi mình tôi thôi.”
“Hả?” Tạ Linh Âm kinh ngạc: “Chỉ một mình dì thôi ạ?”
“Dì Phương, đừng trêu cậu ấy nữa.” Mạnh Đường cười, rồi quay sang giải thích cho Tạ Linh Âm: “Người muốn gửi con đến xin ông tớ nhận làm đồ đệ nhiều lắm. Ông tớ nhận hết nhưng không thu học phí, đám trẻ chỉ cần quét dọn vệ sinh là được, nhưng bao năm nay chẳng có ai trụ lại được cả.”
Tạ Linh Âm: “Tại sao vậy?”
Mạnh Đường: “Nghề này, thiên phú và nỗ lực thiếu một cũng không được. Ông tớ làm thầy, không phải là nghiêm khắc mà phải nói là hà khắc.”
“Lại nói xấu gì ta sau lưng đấy hả?”
Vừa qua khỏi cửa hoa, một ông lão lưng hơi còng, trán rộng mũi cao đã đứng chắn ngay trước mặt.
“Ngài chính là đại sư Mạnh?” Tạ Linh Âm kích động bước lên phía trước.
“Đại sư gì chứ, cứ gọi theo Tiểu Đường là được.” Mạnh Ngộ Xuân không hề có chút vẻ bề trên nào. Nhìn bề ngoài, ông không giống một bậc thầy đại sư chút nào, mà chỉ như một ông cụ bình thường.
Tạ Linh Âm: “Vậy cháu xin mạn phép gọi ngài một tiếng ông Mạnh ạ.”
Mạnh Ngộ Xuân gật đầu, rồi quay sang trêu chọc cháu gái: “Cháu không dẫn cậu nhóc thích cháu về à?”
Tạ Linh Âm há hốc mồm kinh ngạc, không ngờ ông cụ cũng biết chuyện này sao?
“Ông nội.” Mạnh Đường liếc nhìn Tạ Linh Âm đang hóng chuyện, nói: “Ông có thể nghiêm túc một chút được không ạ? Cháu đã bảo đó là bạn học rồi mà.”
“Được được được, thế thì bảo bạn học của cháu mai qua chơi nhé. Hai đứa ăn cơm trước đi, ăn xong thì nghỉ ngơi. Phòng đã dọn sẵn cho cháu rồi đấy.”
Mạnh Đường hừ một tiếng: “Cháu biết rồi ạ.”
Ông cụ rất chú trọng dưỡng sinh, cứ qua sáu giờ tối là không ăn gì nữa.
Trong phòng ăn chỉ có Mạnh Đường và Tạ Linh Âm. Tạ Linh Âm không nhịn được sự tò mò: “Cậu nhóc thích cậu? Hả? Mạnh Đường? Có phải cậu…”
“Ăn cơm đi.” Mạnh Đường xấu hổ cắt ngang lời cô bạn: “Cậu nhìn mấy món cay dì Phương chuẩn bị cho cậu kìa, nếm thử xem có thích không.”
Tạ Linh Âm “xì” một tiếng: “Cậu keo kiệt thật đấy, kể một chút thì có sao đâu chứ.”
Mạnh Đường: “Nhỡ sau này không có kết quả thì xấu hổ lắm, tốt nhất là không nói ra.”
Tạ Linh Âm: “Được được được, cậu cứ giấu kỹ đi.”
Đánh trống lảng qua chuyện, Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
Tắm rửa xong, nằm lên giường, Mạnh Đường cầm điện thoại lướt lướt.
“Cậu xem gì thế?” Tạ Linh Âm hỏi: “Bình thường giờ này cậu ngủ rồi mà, sao chưa tắt đèn à?”
Mạnh Đường đáp: “Đợi chút, tớ nhắn tin cho Ngụy Xuyên. Chẳng phải mai hai cậu ấy định qua đây sao, tớ gửi địa chỉ cho cậu ấy.”
“Ồ.” Tạ Linh Âm không nhịn được cười tủm tỉm, tay thoăn thoắt nhắn tin hóng chuyện với Hứa Hạc Thanh.
Ngụy Xuyên vẫn chưa ngủ, cậu vừa mới ăn cơm xong với Hứa Hạc Thanh.
Nhận được tin nhắn của Mạnh Đường, cậu lập tức trả lời “OK”.
Mạnh Đường: [Đến chơi đừng mang quà cáp gì nhé, ở nhà không thiếu thứ gì đâu.]
Ngụy Xuyên: [Sao cậu biết tôi và Hứa Hạc Thanh đã đi mua đồ rồi?]
Mạnh Đường: [Tôi và Linh Âm tắm xong chuẩn bị ngủ rồi mà hai cậu mới ăn xong, nên tôi đoán thế.]
Người bình thường đến nhà làm khách có ai đi tay không đâu.
Ngụy Xuyên: [Mua thì cũng mua rồi, chẳng lẽ tôi lại xách lên tàu cao tốc mang về ư?]
Mạnh Đường: [Được rồi, vậy sáng mai mấy giờ các cậu qua?]
Ngụy Xuyên: [Khoảng mười giờ nhé, không sớm không muộn.]
Mạnh Đường chúc cậu ngủ ngon rồi tán gẫu với Tạ Linh Âm đến tận nửa đêm mới ngủ.
Tám giờ sáng hôm sau, dì Phương vào gõ cửa.
Mạnh Đường dậy, lấy một bộ quần áo trong tủ để thay.
Tạ Linh Âm ngồi trên giường cho tỉnh ngủ, vô tình liếc thấy tủ quần áo của Mạnh Đường, “oa” lên một tiếng: “Đồ trong tủ của cậu đẹp thật đấy, sao chẳng thấy cậu mặc ở trường bao giờ?”
Mạnh Đường ngoái lại nhìn: “Tiệm may cách đây hai con phố may đấy. Hồi nhỏ tớ toàn mặc đồ nhà họ, chủ yếu là vì chúng rộng rãi thoải mái.”
Thợ may cũng chẳng phải đại sư gì, chỉ là chuyên may quần áo thường ngày, luôn cập nhật xu hướng và có đủ loại vải.
Bộ Mạnh Đường đang mặc là váy áo chất liệu vải gai ramie cao cấp nhuộm loang màu, với sắc xanh lục chủ đạo. Mái tóc dài của cô được búi lên một nửa, trông vừa tùy ý lại vừa tự nhiên.
Thấy Tạ Linh Âm nhìn chằm chằm mình, cô nghiêng đầu hỏi: “Trong tủ tớ còn đồ mới đấy, để tớ tìm cho cậu một bộ nhé?”
Tạ Linh Âm lắc đầu: “Thôi thôi, tớ không hợp mặc mấy kiểu này đâu.”
Mạnh Đường có ngoại hình mang đậm nét đẹp phương Đông, hợp với kiểu này hơn cô ấy nhiều.
Sau khi hai người dậy rửa mặt, Mạnh Đường và Tạ Linh Âm thong thả ăn sáng.
Ông cụ từ hậu viện đi ra, tìm một chiếc ghế nằm rồi ngồi xuống, hỏi Mạnh Đường: “Bạn cháu khi nào tới?”
Mạnh Đường nhìn ra cổng viện, nói: “Chắc sắp tới rồi ạ.”
Mạnh Ngộ Xuân: “Dì Phương mua một đống rau, cháu ra giúp nhặt đi.”
“Vâng.” Mạnh Đường đáp.
Cô không biết nấu cơm nhưng nhặt rau thì vẫn làm được.
“Thôi đi.” Dì Phương trêu Mạnh Đường: “Để cô ấy nhặt rau thì cái ăn được lại vào thùng rác, cái không ăn được thì vào chậu mất. Thôi để cô ấy ra đón khách đi.”
Ông cụ cười: “Tiểu Đường, cháu nghe thấy chưa, dì Phương chê cháu đấy.”
Mạnh Đường uống xong bát canh ngân nhĩ, kéo Tạ Linh Âm đi luôn: “Dì Phương, thế cháu dẫn Linh Âm ra tiền viện xem một chút nhé.”
Mạnh Ngộ Xuân nhìn mà bật cười: “Học điêu khắc khổ thế cũng chẳng thấy nhíu mày chút nào, vậy mà nhặt mớ rau thì lại trốn đông trốn tây.”
Mạnh Đường làm mặt quỷ rồi bước ra khỏi cửa trung viện.
Tiền viện có một phòng trưng bày nhỏ, nơi trưng bày những món đồ Mạnh Đường điêu khắc từ khi còn nhỏ đến lớn, cả những tác phẩm đẹp lẫn những cái còn chưa hoàn hảo đều ở trong đó.
Tạ Linh Âm xem mà tấm tắc khen ngợi.
Mải mê ngắm nghía cả tiếng đồng hồ, hai người thấy thời gian cũng đã đến lúc rồi bèn ra đầu ngõ để đón khách.
Trong điện thoại, Ngụy Xuyên đã gửi định vị, báo rằng họ đã ở ngay gần đây.
Một chiếc taxi màu xanh rẽ vào khúc cua, Mạnh Đường hơi nghiêng đầu, vươn người vẫy tay.
Bên ngoài cửa kính xe taxi hơi mờ, một sắc xanh lục dịu dàng lọt vào đáy mắt Ngụy Xuyên.
Khi nhìn rõ người, cả người cậu sững sờ.
Một thân hình khoác lên sắc màu non nước ôn nhu, càng tôn lên vẻ dịu dàng nhã nhặn của Mạnh Đường.
Có lẽ vì về nhà tâm trạng tốt nên nét mặt cô bớt đi vẻ thanh lạnh vốn có của ngũ quan, toát lên vài phần hoạt bát linh động.
“Cốc cốc…”
Ngụy Xuyên giật mình hoàn hồn, hạ cửa kính xe xuống nhìn Mạnh Đường: “Có chuyện gì thế?”
Mạnh Đường dở khóc dở cười: “Hạ kính xe làm gì, xuống xe đi, đến nơi rồi mà.”
Ngụy Xuyên lẳng lặng nâng kính xe lên, rồi ngượng ngùng đẩy cửa bước xuống.