Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Mạnh Đường: Về nhà kết hôn
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ khi Mạnh Đường bắt đầu có ký ức, người luôn bôi thuốc và lau nước mắt cho cô là dì Phương. Vì thế, việc Ngụy Xuyên đột nhiên muốn bôi thuốc cho cô khiến cô hơi sững sờ.
Nhìn lòng bàn tay cô, mấy vệt hằn đỏ đã bắt đầu rướm máu, Ngụy Xuyên không kìm được nhíu mày: “Ông cụ ra tay nặng thật đấy.”
Mạnh Đường cảm thấy mình có lỗi, cô khẽ xuýt xoa: “Ông chỉ là giận sắt không thành thép thôi mà.”
“Đừng cử động nữa.” Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, “Để tôi rửa qua bằng nước sạch trước đã.”
Dì Phương mang đến vài loại thuốc, nào là thuốc tiêu viêm, nào là thuốc chống nhiễm trùng.
Sau khi rửa sạch và sát trùng, Ngụy Xuyên dùng lòng bàn tay đỡ lấy mu bàn tay cô, cẩn thận bôi bột cầm máu và tiêu viêm lên.
“Băng gạc lại một chút đi. Tôi cũng chịu cô rồi đấy, tay trái vừa mới khỏi thì tay phải lại bị.”
Cậu nhìn mà cũng thấy đau, vầng trán vẫn nhíu chặt.
Cảm thấy mu bàn tay bị hơi nóng lướt qua, Mạnh Đường rụt tay về, mím môi nói: “Không sao đâu, vài ngày là khỏi thôi mà.”
“Ông cụ có biết tay trái cô bị thương không?” Ngụy Xuyên vặn chặt nắp lọ thuốc, “Biết mà còn đánh, đúng là lòng dạ sắt đá thật.”
“Tôi không nói với ông.” Mạnh Đường nhìn cậu, “Thật ra ông nội rất thương tôi, thỉnh thoảng cũng chiều chuộng, nhưng một khi phát hiện thái độ của tôi có vấn đề thì không tránh khỏi việc ăn một trận đòn vào lòng bàn tay.”
“Vậy… bố mẹ cô đâu?”
Trong sân chợt im lặng một lát. Câu này hôm qua lúc leo núi cậu đã muốn hỏi nhưng không tìm được cơ hội thích hợp.
“Họ ly hôn rồi.” Mạnh Đường cụp mắt, “Tôi do ông nội nuôi lớn.”
Ngụy Xuyên cười khẩy: “Nuôi cô lớn mà còn nỡ đánh, nhưng ông ấy dạy dỗ cô cũng thật ưu tú.”
“Chúng tôi nương tựa lẫn nhau thôi.” Mạnh Đường không muốn nói về chủ đề này, nên cứng nhắc chuyển hướng câu chuyện: “Sao cậu đến sớm vậy?”
Ngụy Xuyên đi sang một bên rửa tay bằng nước sạch, đầu cũng không ngẩng lên: “Cũng đâu có sớm, đã hơn chín giờ rồi mà.”
Dì Phương bưng hai đĩa bánh ngọt từ bếp ra cho Mạnh Đường, rồi gọi Ngụy Xuyên cùng ăn: “Hai đứa lót dạ trước đi.”
“Cháu cảm ơn dì Phương.” Nói rồi, cô đưa cho Ngụy Xuyên một miếng bánh đậu xanh: “Bánh này dì Phương tự làm đấy, cậu nếm thử xem.”
Tay Ngụy Xuyên dính nước, theo bản năng cậu vươn cổ về phía trước, há miệng ra.
Mạnh Đường sững sờ hỏi: “Cậu không có tay à?”
“Xin lỗi.” Ngụy Xuyên vẩy vẩy tay, cầm lấy một miếng bánh rồi nhét cả vào miệng: “Ở nhà tôi cơm bưng nước rót quen rồi, vừa nãy là do thói quen thôi.”
Mạnh Đường thấy cậu nói năng hùng hồn, bèn lầm bầm một câu: “Đúng là đại thiếu gia có khác.”
Bánh đậu xanh vừa xuống bụng, Ngụy Xuyên đã giơ ngón tay cái về phía dì Phương: “Đúng là cao thủ trong dân gian!”
Đến cả dì giúp việc ở nhà cậu làm cũng không ngon bằng dì Phương.
Dì Phương bị cậu chọc cho cười tít mắt.
Mạnh Đường lẳng lặng nhìn, cảm thấy fan đặt tên cho cậu là “Ngụy Ngọt” cũng không sai chút nào, ít nhất thì cái miệng rất ngọt, dỗ người ta đến ngẩn ngơ.
Uống cạn chén trà, Mạnh Đường đứng dậy nói: “Không phải cậu muốn đến phòng trưng bày ở tiền viện sao? Đi thôi.”
Ngụy Xuyên vội vàng quay đầu đi theo.
Phòng trưng bày nằm ở phía Đông tiền viện, những năm gần đây, người đến đây nhiều nhất chính là Mạnh Ngụ Xuân.
Trong phòng, ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ nghiêng chiếu vào, tránh việc chiếu thẳng làm hỏng gỗ.
Mùi gỗ trầm tĩnh lan tỏa, Ngụy Xuyên buột miệng nói: “Mùi này giống mùi trên người cô thật.”
Bước chân Mạnh Đường khựng lại, câu nói này nghe thật kỳ cục.
Cô hắng giọng, giơ tay chỉ vào: “Con vịt mất cân đối này là tôi khắc bằng gỗ long não năm tám tuổi đấy.”
Ngụy Xuyên nhìn sang, đột nhiên bật cười thành tiếng: “Đầu vịt to hơn mông vịt, ngây thơ đáng yêu, sao tôi lại không nhìn ra sự mất cân đối nào nhỉ.”
Mạnh Đường: “… Hồi đó tôi còn bị ông nội mắng, nhưng bạn học của tôi lại rất thích, tôi đã khắc rất nhiều con đem tặng cho họ.”
Đó là lần đầu tiên có người thích những món đồ cô khắc, tuy rằng nhìn chẳng ra làm sao cả.
Ngụy Xuyên bước lên một bước, quay đầu hỏi Mạnh Đường: “Cái ống bút này đẹp đấy, cô khắc năm bao nhiêu tuổi?”
“Mười ba tuổi, tôi để ở thư phòng dùng hai năm, sau này có cái tốt hơn thì cái này bị ông nội cất đi.”
Ngụy Xuyên lưu luyến ngắm nhìn dãy tác phẩm này rất lâu, phát hiện mười ba tuổi chính là cột mốc phân chia các tác phẩm của Mạnh Đường.
Bởi vì tác phẩm “Linh miêu vồ bướm” của cô năm mười lăm tuổi đã sống động như thật, còn con ve sầu năm mười bảy tuổi thì càng giống y như đúc.
“Những thứ này cô có bán không?” Ngụy Xuyên rục rịch muốn mua: “Tôi thích con ve sầu này.”
Mạnh Đường lắc đầu: “Từng có người trả giá cao nhưng ông nội nhất quyết không bán.”
Ngụy Xuyên tiếc nuối nói: “Đúng là ngàn vàng khó mua nhỉ.”
Mạnh Đường khẽ cười.
“Tôi có một thắc mắc, ông cụ không cho cô cho ra tác phẩm thời đại học, vậy tại sao cô còn đồng ý giúp tôi khắc vật tỏ tình?”
Mạnh Đường bật cười: “Thực ra tôi cũng không định lấy tiền của cậu, lúc đó nói giá là cố ý làm cao lên thôi, ai ngờ cậu lại đồng ý thật.”
Ngụy Xuyên: “Nói vậy là cô không định lấy tiền của tôi à?”
Mạnh Đường: “Cậu nằm mơ đi, tôi chỉ lấy tiền vốn vật liệu thôi.”
Việc cô khắc đồ ở trường không trái với yêu cầu của ông nội, chỉ cần coi đó là bài tập thì được.
Tâm tư vụ lợi thì không thể khắc ra được khúc gỗ có hồn, cô hiểu ý của ông nội.
“Vậy sau khi tốt nghiệp cô sẽ quay về à?”
Mạnh Đường gật đầu: “Về nhà kết hôn sinh con.”
“Cái gì?” Ngụy Xuyên nghi ngờ mình nghe nhầm: “Cô nói lại lần nữa xem.”
Mạnh Đường chớp mắt: “Về nhà kết hôn sinh con chứ sao. Bốn năm lắng đọng, tôi nhất định phải để tác phẩm tốt nghiệp của mình khắc một lần là nổi danh theo ý nguyện của ông nội, phát huy nghề điêu khắc gỗ Hoàng Dương truyền thống. Không sinh con thì tôi truyền cho ai? Đồ đệ tuy cũng được nhưng thiên phú là thứ có ưu thế về gen, hơn nữa còn phải xem môi trường tạo nên nữa.”
Ngụy Xuyên ngẩn người: “Thế còn Hứa Hạc Thanh thì sao?”
Mạnh Đường: “… Cậu đang hỏi tôi đấy à?”
Ngụy Xuyên dở khóc dở cười: “Không phải cô thích người ta sao? Tôi không hỏi cô thì hỏi ai?”
Mạnh Đường: “… Vậy người ta cũng phải đồng ý đã chứ.”
“Hóa ra cậu ta không đồng ý thì cô về tìm đại một người để kết hôn sao?” Ngụy Xuyên bỗng dưng thấy hơi tức giận: “Cô đừng có mà muốn chơi đùa với anh em của tôi đấy nhé?”
Mạnh Đường: “Chơi đùa cái gì chứ, tôi chỉ là có thiện cảm thôi, tôi cũng đâu muốn làm gì với cậu ấy. Bố mẹ nhà ai có thể chấp nhận con trai tốt nghiệp xong theo tôi về Nhạn Thanh chứ?”
Ngụy Xuyên: “Thực ra cô có thể ở lại thành phố Z mà, sau này Hứa Hạc Thanh cũng sẽ ở lại thành phố Z phát triển. Cô đã thích rồi, tại sao không tỏ tình?”
“Ông nội tôi lớn tuổi rồi.” Mạnh Đường liếc cậu một cái: “Ông không rời khỏi đây được, tôi vừa là cháu gái vừa là đồ đệ, tôn sư trọng đạo, truyền nghề, hương hỏa… đều phải do tôi hoàn thành.”
Ngụy Xuyên há miệng, nửa ngày không nói được một lời phản bác nào.
Lòng bàn tay Mạnh Đường hơi đau, nói chuyện với Ngụy Xuyên đã lâu nên cô thấy miệng khô lưỡi đắng.
Ngụy Xuyên thấy cô không thoải mái liền bảo cô đi nghỉ ngơi.
Ngụy Xuyên đang ngồi dưới hành lang thì bị ông cụ gọi một tiếng: “Vết thương của Tiểu Đường thế nào rồi?”
“Ông quan tâm sao không đi hỏi cô ấy?” Ngụy Xuyên ngước mắt đáp lại một câu.
Ông cụ liếc cậu một cái, độ cong của ánh mắt y hệt Mạnh Đường: “Cậu cũng hay cãi lại nhỉ, ở nhà chắc bị đánh không ít lần rồi chứ?”
Ngụy Xuyên hừ một tiếng: “Thế thì ông đoán sai rồi, ở nhà không ai dám chọc cháu đâu.”
Khí thế thì đủ nhưng trong lòng lại có chút chột dạ.
“Lại còn là một bá vương cơ đấy.” Ông cụ ngồi cách cái bàn đá trong sân, khéo léo moi tin tức: “Nhà làm nghề gì?”
Ngụy Xuyên chán nản nói: “Vài việc kinh doanh nhỏ thôi, bây giờ chị cả và bố cháu đang quản lý công việc của tập đoàn.”
Mạnh Ngụ Xuân: “…”
Kinh doanh nhỏ? Tập đoàn?
“Chị cả?” Ông cụ trầm ngâm: “Cậu có mấy người chị?”
“Ba người.”
Ông cụ giả vờ khinh thường: “Ồ, vẫn còn trọng nam khinh nữ à?”
Ngụy Xuyên đang đầy tâm sự nên tự động bỏ qua câu này, bỗng ngước mắt lên hỏi: “Ông ơi, Mạnh Đường tốt nghiệp thật sự phải về kết hôn à?”