Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 22
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Ngụ Xuân thong thả pha ấm trà, vẫn là trà Phổ Nhĩ Ngụy Xuyên tặng.
Từ 9 giờ đến 11 giờ sáng là giờ Tỵ, tỳ kinh (kinh mạch của tỳ) hoạt động mạnh nhất, trà xanh giúp tỉnh táo đầu óc.
Ông cụ hỏi bâng quơ: “Nhóc con, cậu quan tâm đến Tiểu Đường nhà ta ghê nhỉ.”
“Hai chúng cháu là bạn bè, có nhà nào lại gả con cái vừa tốt nghiệp xong không? Huống chi con bé còn là con gái, hôn nhân quan trọng biết bao, sao ông lại để con bé vội vàng như vậy?”
Ông cụ gật đầu, nghiêm túc “ừ” một tiếng: “Vậy cậu cảm thấy con bé không nên kết hôn sinh con?”
“Kết hôn sinh con chẳng có chuyện nên hay không nên, chỉ có muốn hay không muốn mà thôi.” Giọng điệu Ngụy Xuyên hơi gay gắt, “Lúc con bé nói với cháu, giọng điệu của con bé bình thản như thể hỏi hôm nay ăn gì vậy, chứng tỏ ông đã nhồi sọ con bé với tư tưởng ‘về nhà sinh con’ không ít rồi.”
Mạnh Ngụ Xuân ngửa đầu cười lớn: “Kết hôn sinh con không quan trọng, thế nhà cậu sinh ra cậu kiểu gì?”
Ngụy Xuyên khẽ nhíu mày, kiên nhẫn giải thích: “Sự ra đời của cháu đúng là do mẹ cháu cầu mà có, cái này cháu không phủ nhận. Nhưng ông nuôi dạy cháu gái tốt như vậy chỉ để con bé lấy chồng sinh con thôi ư?”
Mạnh Ngụ Xuân trầm ngâm: “Ba chị gái của cậu làm nghề gì?”
“Cháu vừa nói rồi đấy, chị cả cháu làm việc ở công ty, sau này sẽ tiếp quản sự nghiệp của bố cháu, chị hai trong quân đội, cả năm trời cũng chẳng thấy mặt mũi đâu, chị ba thì thôi khỏi nói, đổi tên đổi họ đi làm nghệ sĩ rồi.”
“Còn cậu?”
“Cháu chơi bóng rổ, sau này khả năng cao cũng sẽ theo đuổi công việc liên quan.” Ngụy Xuyên không chút đề phòng mà nói ra hết.
Ông cụ gật đầu: “Rất tốt.”
Ngụy Xuyên vội vàng đánh trống lảng: “Không phải, sao lại chuyển sang cháu rồi? Chẳng phải chúng ta đang nói về Mạnh Đường sao?”
Mạnh Ngụ Xuân nói: “Con bé học nghề, phụng dưỡng, kế thừa đều là chuyện nên làm, đây là số phận của nó, con bé chấp nhận rất tốt, cậu sốt ruột làm gì?”
“Cháu…” Ngụy Xuyên nghẹn lời, “Cháu… cháu sợ con bé lao vào hố lửa.”
Mạnh Ngụ Xuân nhấp một ngụm trà: “Sao cậu biết con bé lao vào hố lửa? Cháu trai của ông bạn già tôi rất thích nó, còn hứa đứa con đầu lòng sẽ mang họ Mạnh.”
Ngụy Xuyên cao giọng: “… Chỉ thế thôi mà đã mê hoặc được ông rồi ư? Dù sao cũng sống hơn bảy mươi năm, từng trải bao sóng gió cuộc đời, sao lại không chống nổi cám dỗ như vậy?”
Mạnh Ngụ Xuân lại liếc nhìn một cách hờ hững: “Họ còn nói, có thể ở rể.”
Ngụy Xuyên: “… Cháu… cháu…”
Mạnh Ngụ Xuân nhìn cậu: “Sao? Cậu cũng có thể ở rể à?”
“Cháu có thể cái gì mà có thể chứ.” Ngụy Xuyên cảm thấy trong lồng ngực có một cơn tức nghẹn, “Ông có biết Mạnh Đường ở trường có người mình thích không?”
“Ừm, trà này ngon đấy.” Mạnh Ngụ Xuân gật đầu, “Cậu cũng chịu chi thật.”
Ngụy Xuyên: “… Ông, rốt cuộc ông có biết hay không?”
“Tôi thấy cậu đúng là ‘hoàng đế không vội thái giám đã vội’ đấy.” Mạnh Ngụ Xuân châm chọc cậu, “Nói lùi lại một bước, con bé kết hôn hay không thì liên quan gì đến cậu?”
Ngụy Xuyên hoàn toàn nghẹn họng, đúng vậy, Mạnh Đường kết hôn thì rốt cuộc liên quan gì đến cậu?
Nhưng chẳng phải Mạnh Đường thích Hứa Hạc Thanh sao, nói thế nào thì cũng có chút liên quan đến cậu chứ?
“Cậu cứ ngồi đây đi, tôi phải làm việc rồi.” Ông cụ uống cạn chén trà, khoác chiếc áo dài, mang giày vải ra hậu viện.
Ngụy Xuyên vò đầu bứt tai, cảm thấy không thể để Mạnh Đường bị tẩy não mất, sao có thể trơ mắt nhìn bạn bè bước vào nấm mồ hôn nhân chứ?
Con gái nhà ai mà 22 tuổi đã kết hôn chứ?
Cách duy nhất là dùng Hứa Hạc Thanh níu chân cô, để cô ấy tỏ tình.
Sức mạnh của tình yêu là vĩ đại, biết đâu Hứa Hạc Thanh bằng lòng ở rể, hoặc Mạnh Đường ở lại thành phố Z.
Trong lòng có chuyện, bữa trưa cậu cũng ăn không ngon miệng, chỉ ăn được hai bát.
Sau bữa cơm cậu cùng Mạnh Đường nghỉ ngơi dưới bóng cây.
“Tôi đổi vé rồi, lát nữa sẽ ra bến xe luôn.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng: “Vậy tôi không tiễn nữa, thuận buồm xuôi gió.”
“Lần này tôi quả thực muốn tác hợp cho cậu và Hứa Hạc Thanh đấy, ai ngờ…” Ngụy Xuyên cười gượng gạo.
Mạnh Đường lắc đầu: “Chứng tỏ tôi và cậu ấy không có duyên phận.”
“Đừng nói vậy chứ.” Ngụy Xuyên nói, “Cậu còn chưa tỏ tình, làm sao biết không có duyên phận?”
“Hứa Hạc Thanh cũng không biết cậu thích cậu ấy, tôi thấy cậu nên chủ động một chút. Hôm đó cậu bịt mắt đoán gỗ, nói thật, cả ba chúng tôi đều kinh ngạc.”
“Tôi không tin ánh mắt cậu ấy không có chút gì.”
“Cậu rất xuất sắc, là sự xuất sắc mà đến người thứ hai cũng khó lòng đuổi kịp, có một số việc chưa thử thì cậu sẽ chẳng bao giờ biết kết quả.”
“Xin cậu hãy mạnh dạn lên một chút được không?”
Mạnh Đường nghi ngờ Ngụy Xuyên đang tìm người cùng đi tỏ tình hộ.
Cô gật đầu cho có lệ: “Biết rồi.”
Điện thoại reo, Ngụy Xuyên nhìn thoáng qua rồi nói: “Đến giờ rồi, tôi phải đi đây, chúng ta gặp lại ở trường nhé.”
Mạnh Đường đứng dậy: “Tôi tiễn cậu ra ngoài, gọi xe chưa?”
Ngụy Xuyên: “Gọi rồi.”
Taxi đến rất nhanh, Ngụy Xuyên phóng khoáng xoay người vẫy tay với Mạnh Đường: “Về đi.”
Mạnh Đường đợi taxi rẽ vào khúc cua mới quay người đi vào ngõ.
Vì tay vẫn còn bị thương nên cô không làm việc được, một mình trốn vào thư phòng đọc sách.
Không biết đã bao lâu, cửa thư phòng có tiếng gõ.
Mạnh Đường ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã hơn hai tiếng trôi qua, cô nhìn về phía cửa, nói: “Mời vào.”
Dì Phương vào phòng đưa thứ trong tay cho cô: “Tiểu Đường, thẻ sinh viên của bạn học Ngụy Xuyên để quên này.”
“Hả?” Mạnh Đường lật ra mặt sau, “Đúng là của cậu ấy thật.”
Giờ này chắc cậu ấy đã về đến nhà rồi nhỉ?
Mạnh Đường đặt thẻ sinh viên lên bàn rồi chụp một bức ảnh gửi qua.
Ngụy Xuyên vừa ra khỏi bến, một chiếc G-Class màu đen tuyền chặn ngay trước mặt cậu.
Ngụy Xuyên lên ghế phụ, cười nói: “Cũng đúng giờ phết.”
“Tao tìm mày khắp nơi đấy à? Gọi điện thoại không nghe, hỏi chị ba mày chị ấy cũng không biết, cuối cùng tao đến tận nhà mày thì người ta bảo mày đi chơi với bạn học rồi, mày còn nhớ hôm qua là sinh nhật tao không?”
Người nói là Tần Uyên, bạn nối khố của Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên: “Chẳng phải tao đã canh đúng giờ chúc mừng mày rồi sao, giày bóng rổ cũng tặng mày từ sớm rồi còn gì.”
“Ai thèm chứ, mày nói cho tao biết, mày đi đâu? Có phải giấu anh em đi lén lút tìm bạn gái không đấy?”
Ngụy Xuyên nói: “Nhạn Thanh.”
“Nhạn Thanh? Đó là chỗ nào?” Vẻ mặt Tần Uyên mờ mịt.
“Bảo mày đọc sách nhiều vào.” Ngụy Xuyên mồm miệng chua ngoa, “Quê hương của điêu khắc gỗ, đồ không biết chữ.”
“Điêu khắc gỗ?”
Chuông điện thoại bỗng reo lên, Ngụy Xuyên không trả lời Tần Uyên, mà nhận cuộc gọi từ Mạnh Đường: “A lô.”
“Ngụy Xuyên, thẻ sinh viên của cậu để quên này, tôi nhắn tin cậu không trả lời.”
Cậu nói ngày mai về trường tập luyện, Mạnh Đường sợ cậu cần dùng thẻ nên gọi cuộc điện thoại này.
Ngụy Xuyên lục túi, quả nhiên không thấy thẻ sinh viên, nói: “Đúng là mất thật rồi, cậu giữ hộ tôi trước nhé.”
Mạnh Đường: “Tôi giữ á? Ngày mai cậu không dùng à?”
Ngụy Xuyên: “Không sao, ăn cơm tôi nhờ người khác quẹt thẻ hộ trước, tối tôi về nhà ngủ.”
Mạnh Đường: “Vậy được, chừng nào quay lại trường rồi đưa cho cậu.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Tôi còn tưởng cậu gọi điện là để hỏi tôi đã về đến nhà chưa chứ.”
Mạnh Đường thuận miệng hỏi: “Vậy cậu về đến chưa?”
“Vừa ra khỏi bến,” Ngụy Xuyên nói, “Bạn tôi đến đón.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng.
Ngụy Xuyên biết cô hết chuyện để nói rồi, chủ động nói “Gặp ở trường” rồi cúp điện thoại.
Tần Uyên hóng hớt: “Ai thế?”
Ngụy Xuyên: “Bạn học.”
“Trường mày à?”
“Ừ, viện Mỹ thuật.”
Ngụy Xuyên xoay ngang điện thoại bắt đầu chơi game, vừa chơi vừa nói chuyện lơ đãng với Tần Uyên.
“Khoa nào?”
“Khoa Điêu khắc.”
“Tên gì?”
“Mạnh Đường.”
“Mày thích cô ấy à?”
“…”
Trong xe im lặng khoảng mười mấy giây, trong game Ngụy Xuyên bị hạ gục.
Cậu quay cổ qua hỏi Tần Uyên: “Vừa nãy mày nói gì?”