Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Đồn cảnh sát và vòng tay cảm ơn
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Xuyên ngả người trên chiếc ghế xoay đỏ, xem những bức ảnh Mạnh Đường gửi cho mình.
Cô ấy gửi sáu tấm ảnh, ba tấm chụp toàn cảnh từ ba góc độ khác nhau, ba tấm còn lại là cận cảnh các chi tiết ngũ quan được khắc họa.
Cậu vuốt cằm, lấy làm lạ. Mạnh Đường không hề có ảnh của cậu, chỉ phác họa khung ngũ quan thôi, nhưng sao lại giống cậu đến vậy?
Nói như vậy, khi Mạnh Đường định hình để khắc, dùng mũi dao chạm khắc, chẳng phải trong đầu cô ấy đều là hình bóng cậu sao?
Chiếc ghế xoay đột ngột dừng lại, Ngụy Xuyên gãi vành tai, cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Mải suy nghĩ, có người lén vào phòng mà cậu không hề hay biết.
Mãi đến khi có tiếng 'Này!' lanh lảnh vang lên bên tai khiến cậu giật mình, cậu mới quay đầu trừng mắt nhìn kẻ vừa trêu chọc mình.
“Ngụy Tư Hoàn, chị bị bệnh à?”
Ngụy Tư Hoàn, chị ba của Ngụy Xuyên – người mẫu kiêm diễn viên chưa có danh tiếng trong giới giải trí, vỗ vào gáy Ngụy Xuyên một cái:
“Gọi chị là Trình Doãn, đây là nghệ danh do đại sư đặt cho đấy. Chị không nổi tiếng là tại mày cứ gọi thế đấy.”
Ngụy Xuyên cười nhạt: “Chị không nổi chẳng lẽ không phải do cái diễn xuất trợn mắt há mồm, khiến người xem ngao ngán của chị à?”
“Mày không phủ nhận nhan sắc của chị, lại còn xem phim chị đóng.” Ngụy Tư Hoàn có mạch suy nghĩ kỳ lạ, cô ôm lấy đầu Ngụy Xuyên mà vò mạnh hai cái, “Chị cảm động quá, bố mẹ còn chẳng biết chị diễn vai gì nữa là. Thế nào? Chị diễn vai bạn thân nữ chính rất nghĩa khí đúng không?”
Ngụy Xuyên: “…”
Cậu thực sự hối hận vì đã tìm xem phim, cốt truyện khiến người ta ngượng muốn độn thổ.
Vốn còn định kêu gọi bạn bè ủng hộ, cuối cùng đành dẹp luôn ý định 'đầu độc' người khác.
“Chị vào phòng em sao không gõ cửa?” Ngụy Xuyên xoay người một nửa, tách mình khỏi vòng tay của Ngụy Tư Hoàn.
“Chị gõ rồi, mày không nghe thấy.” Ngụy Tư Hoàn hùng hổ lại gần, “Xem cái gì đấy? Cho chị xem với.”
Ngụy Xuyên theo phản xạ che điện thoại lại, Ngụy Tư Hoàn tay nhanh hơn cả suy nghĩ, giật lấy cái vèo.
“Trả em.” Ngụy Xuyên cuống quýt vươn tay muốn lấy lại.
“Không trả.” Ngụy Tư Hoàn vừa né tránh vừa xem, “Đây không phải mày sao? Mới chỉ có cái khung thôi, ai khắc cho mày đấy?”
“Ngụy Tư Hoàn!”
Biết em trai sắp nổi giận, Ngụy Tư Hoàn trả điện thoại cho cậu: “Sao mà keo kiệt vậy.”
Ngụy Xuyên hừ lạnh: “Chị thì hào phóng, hồi bé toàn lén ăn hết bim bim em vất vả lắm mới thắng về.”
Trong nhà không cho ăn đồ ăn vặt, Ngụy Xuyên và Ngụy Tư Hoàn không ít lần phải đấu trí với mẹ.
“Còn coi như bảo bối nữa chứ gì?” Ngụy Tư Hoàn chuyển chủ đề, “Nhìn cái điệu cười của mày xem, yêu rồi hả?”
“Ai yêu đương chứ?” Ngụy Xuyên cuống lên, “Đây là bạn em khắc cho.”
“Bạn à? Trai hay gái?”
“Con gái.”
“Ồ ~”
“Rốt cuộc chị 'ồ' cái gì vậy, em cảm thấy…”
Tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang lời Ngụy Xuyên nói, cậu lười đôi co với Ngụy Tư Hoàn.
Điện thoại là Hứa Hạc Thanh gọi tới, bảo cậu đến bệnh viện đón Mạnh Đường về.
Ngụy Xuyên bật dậy khỏi ghế xoay.
“Mày đi đâu đấy?” Ngụy Tư Hoàn đuổi theo ra ngoài, trên cầu thang chỉ còn lại cái bóng của cậu.
Vội vàng chạy đến bệnh viện, Ngụy Xuyên nhìn thấy Mạnh Đường đang đi ra từ tòa nhà cấp cứu.
Mạnh Đường cũng nhìn thấy cậu. Chưa kịp mở lời, Ngụy Xuyên đã kéo tay cô kiểm tra một lượt: “Cậu không sao chứ?”
“Tôi không sao.” Mạnh Đường rụt tay lại, “Hứa Hạc Thanh bị thương, sao cậu lại tới đây?”
Ngụy Xuyên nhíu mày: “Là cậu ấy gọi điện cho tôi. Sao cậu lại ở đây một mình?”
Mạnh Đường nói: “Trương Nhất Phàm bị cảnh sát đưa đi rồi, viện trưởng và Đàm Hi đã đi theo rồi. Linh Âm thì đi đón bố mẹ Hứa Hạc Thanh. Viện trưởng gọi điện bảo tôi cũng đến đồn cảnh sát một chuyến nữa, vì người nhà Trương Nhất Phàm muốn hòa giải riêng.”
Ngụy Xuyên thở phào: “Tôi đi cùng cậu.”
Có xe tiện lợi, Mạnh Đường không từ chối.
Trên đường đến đồn cảnh sát, Mạnh Đường kể lại đầu đuôi sự việc cho Ngụy Xuyên.
“Cứ thế, Hứa Hạc Thanh bị Trương Nhất Phàm dùng dao rạch bị thương.”
“Cái tên Trương Nhất Phàm này tôi cũng biết, tính khí nóng nảy lắm.” Ngụy Xuyên nói, “Bạn học cậu sao lại yêu phải hắn ta được nhỉ?”
Mạnh Đường: “Có mấy người con trai giỏi giả vờ lắm, có thể Đàm Hi đã phát hiện bản chất của hắn nên mới chia tay.”
Hôm nay còn kích động đến mức đả thương người khác, một người có cảm xúc không ổn định như vậy, cô thấy Trần Tuân Lễ có ý cân nhắc đuổi học rồi.
Đến đồn cảnh sát, Trần Tuân Lễ đón bọn họ và nói: “Gia đình họ Trương muốn hòa giải với em. Sự việc không gây ra tổn hại quá lớn, cảnh sát cũng có ý này, đề nghị Trương Nhất Phàm bồi thường và xin lỗi.”
Mạnh Đường nói: “Cậu ta không làm em bị thương, em sẽ không truy cứu, nhưng cậu ta làm người khác bị thương. Cho dù em không truy cứu thì gia đình Hứa Hạc Thanh sẽ tính sao?”
“Gia đình họ Hứa đã cử luật sư tới rồi.” Trần Tuân Lễ thở dài, “Vào phòng hòa giải trước đã.”
Trương Nhất Phàm là người địa phương, bố mẹ cậu ta mở siêu thị.
Thấy Mạnh Đường, họ kích động vây lấy cô, chỉ là những lời xin xỏ, nói rằng thi đỗ đại học tốt không dễ dàng, họ sẵn sàng bồi thường và xin lỗi, chỉ cần không bị đuổi học thì thế nào cũng được.
Tấm lòng cha mẹ thật đáng thương, nhưng Mạnh Đường biết chuyện này không còn do cô quyết định nữa rồi.
Cô nhìn sang luật sư của gia đình họ Hứa, người có phong thái tinh anh, mười phần lạnh lùng và nghiêm túc.
Buổi hòa giải diễn ra đến mười giờ tối, chuyện Trương Nhất Phàm bị đuổi học đã chắc chắn như đinh đóng cột.
Ra khỏi đồn cảnh sát, Mạnh Đường gọi điện cho Tạ Linh Âm.
Biết Hứa Hạc Thanh đã về ký túc xá, cô mới thả lỏng tâm trạng căng thẳng của mình.
Ngụy Xuyên khởi động xe, quay đầu hỏi: “Tôi đưa cậu đi ăn cơm nhé?”
Mạnh Đường đã đói từ lâu, nhưng Ngụy Xuyên lại nhận ra điều đó, trong lòng cô rất cảm động.
Mạnh Đường cười với cậu: “Muộn rồi, về trường thôi.”
Nụ cười mệt mỏi mang theo vài phần dịu dàng.
Ngụy Xuyên lôi từ hộc đựng đồ ra bánh quy và nước đưa cho cô: “Vậy cậu lót dạ trước đi.”
“Cảm ơn.” Mạnh Đường nhận lấy.
“Sao cậu cứ nói cảm ơn mãi thế.” Xe lướt ra khỏi chỗ đậu, Ngụy Xuyên cười khẽ, “Còn coi là bạn bè không?”
Mạnh Đường: “Bạn bè cũng phải nói cảm ơn chứ.”
Cô lặng lẽ ăn hết bánh quy, thỉnh thoảng liếc nhìn Ngụy Xuyên, nhỏ giọng ngập ngừng hỏi: “Bình thường Hứa Hạc Thanh thích cái gì? Lần này cậu ấy bị thương cũng là vì tôi, tôi muốn tặng cậu ấy một món đồ để cảm ơn.”
Ngụy Xuyên hơi sững lại, sau đó lầm bầm: “Cậu ấy cũng chả thiếu gì.”
Mạnh Đường hơi xoay người: “Thiếu hay không là chuyện của cậu ấy, cậu nói cho tôi biết đi.”
“… Cậu ấy thích đồ điện tử.”
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, Mạnh Đường chợt nhớ ra con dao của Trương Nhất Phàm hình như đã rạch trúng chiếc vòng tay thể thao của Hứa Hạc Thanh.
Cô hỏi Ngụy Xuyên: “Hứa Hạc Thanh đeo vòng tay hãng nào thế?”
Ngụy Xuyên: “Cậu ấy có nhiều lắm, màu gì? Cậu tả qua bề ngoài xem.”
Mạnh Đường miêu tả lại một lượt, Ngụy Xuyên nghĩ ngợi rồi nói cho cô tên hãng và mẫu mã.
“Mua cái này đi.” Mạnh Đường mở ứng dụng mua sắm trên điện thoại, “Vòng tay cậu ấy bị dao rạch trúng, chắc là đã có vết xước rồi.”
Bây giờ cô đặt hàng, mai là hàng tới nơi.
Mạnh Đường quay mặt đi chỗ khác, nhỏ giọng hỏi: “Mai cậu có thể giúp tôi đưa cho cậu ấy không?”
Ngụy Xuyên: “… Tôi giúp cậu á? Sao cậu không tự đưa?”
Mạnh Đường: “Tôi không có phương thức liên lạc của cậu ấy mà.”
Thực ra cô cũng sợ Hứa Hạc Thanh không nhận.
Ngụy Xuyên xoay vô lăng, nói: “Tôi về bảo cậu ấy kết bạn với cậu nhé.”
Giọng điệu trong khoang xe tối có vẻ rất buồn bực.
“Không cần đâu, để tôi hỏi xin Linh Âm, chắc Linh Âm có.”
“Ồ.”
Về đến trường, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên tạm biệt nhau ở cổng ký túc xá nam.
Sau khi về phòng, cô kể chuyện này cho Tạ Linh Âm nghe. Tạ Linh Âm nghe nói cô muốn cảm ơn Hứa Hạc Thanh bèn gửi Wechat của cậu ấy cho cô.
Lần này Hứa Hạc Thanh đồng ý kết bạn rất nhanh.
Mạnh Đường mím môi, gửi một biểu tượng mặt cười qua.
Ngụy Xuyên về đến phòng, đi ngang qua sau lưng Hứa Hạc Thanh, đúng lúc nhìn thấy Hứa Hạc Thanh đồng ý lời mời kết bạn của Mạnh Đường.