Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bài học đêm khuya và tai nạn bất ngờ
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi sáp nhập các cơ sở và xây dựng khu phức hợp Nghệ thuật và Thể thao, trường đã thay đổi bố cục tổng thể.
Dẫn đến việc cuối con đường nhỏ phía ngoài nối liền tòa nhà nam số 5 và nhà thi đấu có một sân bóng rổ gần như hoang phế.
Bình thường rất ít người đến đây chơi bóng.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Mạnh Đường kiên trì luyện bóng hết lần này đến lần khác.
Cô dựng điện thoại trên bức tường xi măng phủ đầy bụi.
Nói là tường rào thì hơi miễn cưỡng, vì sân bóng rổ này nằm ở trên cao, bức tường xi măng cao nửa mét có tác dụng như lan can.
Tập luyện theo video hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không khiến Mạnh Đường thành thục trọn vẹn một bộ động tác.
Cô không khỏi chán nản đứng dưới rổ, cảm thấy trợ giảng nói cũng không sai, về khoản vận động thì cô thật sự rất kém cỏi.
Nghiến răng, Mạnh Đường lại tiếp tục tập.
Bỗng nhiên một tiếng cười khẽ vang lên từ trong bóng tối, Mạnh Đường giật mình, xoay người ôm chặt quả bóng: “Ai đó?”
Ngụy Xuyên từ trong bóng tối dưới bậc thang bước ra, trêu chọc: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, đất nóng đến mức cậu phải chạy qua chạy lại à?”
Mạnh Đường thấy là Ngụy Xuyên liền thở phào nhẹ nhõm: “Sao cậu lại ở đây?”
Ngụy Xuyên giơ điện thoại lên: “Gọi điện về nhà, tránh làm phiền người khác, nghe thấy có người chơi bóng nên tò mò qua xem thử.”
Mạnh Đường giơ tay, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên cổ, cảm giác bực bội vì mãi không học được bao trùm toàn thân.
Hồi nhỏ cô theo ông nội học điêu khắc, dù vất vả gấp vạn lần cũng chưa bao giờ có cảm giác thất bại như thế này.
Ngụy Xuyên bước lên bậc thang, cỏ dại mọc um tùm bị cậu giẫm nát dưới chân.
Cậu nhìn quanh bốn phía, nói: “Chỗ này hoang phế rồi, thỉnh thoảng mới có người đến, không an toàn đâu.”
“Tôi có mang theo dao khắc.” Mạnh Đường nói một câu làm người ta giật mình.
Ngụy Xuyên: “…”
Mạnh Đường ngại tập trước mặt cậu, thời gian cũng không còn sớm, bèn định rời đi, tối mai lại đến.
Ngụy Xuyên ngăn cô lại, nói: “Các cậu con gái khi lên rổ chỉ chú trọng vào số bước ‘một hai ba’, hôm đó tôi dạy các cậu, người thì vặn vẹo như múa dân gian, người thì bước đi như cua bò, người thì rón rén như lính đột kích… ai nấy đều khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười. Cậu còn ‘đỉnh’ hơn, cứ nhất định phải kéo dài thành năm bước.”
Mạnh Đường có lòng muốn phản bác, môi mấp máy mãi nhưng không nói nên lời, chỉ thấy sống mũi lại bắt đầu cay xè.
Khi Ngụy Xuyên nhận ra điều bất thường thì nước mắt cô đã rơi xuống rồi.
“Chết tiệt, cậu đừng khóc chứ, tôi đã nói gì đâu?” Ngụy Xuyên lúng túng, “Xin lỗi xin lỗi, tôi không nói nữa, không nói nữa.”
Mạnh Đường ném quả bóng rổ đi, tiếng bóng rơi “bộp bộp” xuống đất chậm rãi và trầm đục, hệt như tâm trạng của cô lúc này.
“Cậu có tâm sự à?” Ngụy Xuyên cảm thấy hai câu nói của mình không đến mức khiến cô khóc.
Nước mắt chỉ rơi trong chốc lát, Mạnh Đường lau khô xong xoay người ngồi lên bệ xi măng bên cạnh, nhỏ giọng nói:
“Trợ giảng mắng tôi trên lớp, còn liên lụy đến Thạch Lam, tôi không ngờ bóng rổ lại khó học đến thế đối với tôi.”
“Cho nên cậu đến đây tự tập một mình?” Ngụy Xuyên cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
Mạnh Đường khẽ ừ một tiếng: “Ừ.”
Ngụy Xuyên lục trong ba lô ra một chai nước tinh khiết đưa cho cô: “Giọng khản cả rồi, uống chút đi, uống xong tôi dạy cậu.”
Mạnh Đường ngớ người, nói: “Không cần đâu.”
Con trai con gái ở riêng một mình thế này cũng không tiện, huống hồ người cậu ấy thích là Tạ Linh Âm.
Tuy Mạnh Đường chưa từng yêu đương nhưng cũng biết phải tránh xa tất cả những người đang theo đuổi, người có quan hệ mập mờ và bạn trai của bạn cùng phòng.
Ngụy Xuyên: “Sao cậu không cho tôi một cơ hội thể hiện chứ, cậu nói cho tôi biết sở thích của Tạ Linh Âm đi, để tôi biết cách lấy lòng.”
Hóa ra là vì Tạ Linh Âm.
Ngụy Xuyên đưa nước qua lần nữa, Mạnh Đường nhận lấy, nói cảm ơn rồi vặn nắp chai và uống một phần ba.
“Thật ra sức lực của cậu cũng không tệ đâu.” Ngụy Xuyên nói, “Chỉ là quá để ý đến số bước chân thôi.”
Mạnh Đường vặn nắp chai lại, nói: “Không có sức thì sao điêu khắc được? Đều là do rèn luyện mà có đấy.”
Dưới đất bẩn, Ngụy Xuyên treo túi lên một cành cây rồi ra hiệu cho Mạnh Đường đứng qua đó.
Mạnh Đường thở hắt ra một hơi, ôm bóng nhìn về phía Ngụy Xuyên.
“Thả lỏng đi, cậu cũng đâu cần thi đấu, chỉ là một bài kiểm tra thôi mà.” Ngụy Xuyên làm động tác giả vờ ôm bóng, “Trước tiên đừng nhìn cái khác, chạy theo tôi, cố gắng tăng tốc độ lên một chút, đừng có bước một cái lại dừng một cái.”
Mạnh Đường gật đầu.
“Một, hai, nhảy.”
Mạnh Đường làm theo, nhịp điệu vẫn chậm hơn mấy nhịp.
Ngụy Xuyên quay đầu nói: “Tay phải lên rổ thì bước chân phải trước, bên trái thì bước chân trái trước, trong quá trình đó chú ý vị trí của tay và bóng.”
Cậu ngồi xổm xuống bên cạnh Mạnh Đường, nói: “Bước chân trái trước, bước lớn một chút.”
Mạnh Đường làm theo lời cậu.
“Chú ý vị trí của tay và bóng, bước chân phải.”
“Nhảy, đúng rồi, chính là như thế, rất tốt, cứ giữ động tác này.”
Mạnh Đường dường như đã tìm được nhịp điệu, Ngụy Xuyên cũng liên tục chỉ đạo bên cạnh, cuối cùng cô cũng nắm bắt được chút điểm mấu chốt.
“Thế này là tốt lắm rồi, làm thử với tốc độ xem sao, năm phút, tốc độ không tốt cũng không sao, lần sau tôi lại dạy cậu.”
Mạnh Đường thở hổn hển dừng lại: “Lần sau?”
“Hôm nay muộn quá rồi, bắt đầu từ tối mai nhé.” Ngụy Xuyên nói, “Lúc nào rảnh tôi gọi cậu, đủ để cậu đối phó với thứ Năm tuần sau, đảm bảo dạy cho cậu biết làm.”
“Nhưng cậu còn phải tập luyện.” Mạnh Đường không phải người không biết điều, “Tôi sợ làm mất thời gian của cậu.”
“Đúng là tôi phải tập luyện, nhưng năm ngoái thành tích Đại học Z tốt, vòng loại cấp trường năm nay chỉ cần thắng trận loại trực tiếp để vào vòng 1/8, có thời gian mà. Có điều ngoài việc giúp tôi theo đuổi Tạ Linh Âm, điêu khắc gỗ cậu phải giảm giá cho tôi đấy.”
Mạnh Đường cười: “Được.”
Đôi mắt cười cong cong, đôi mắt hạnh sáng ngời tràn đầy ý cười chân thật nhất, trên má hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, làm dịu đi vẻ thanh lạnh trên tổng thể gương mặt cô.
Khuôn mặt trái xoan thanh tú nhỏ nhắn, hơi có chút mũm mĩm, vì nụ cười mà thêm hai phần đáng yêu ngây thơ.
Sự kín đáo và trầm lặng của một người đôi khi khiến người khác bỏ qua nhan sắc của họ, Mạnh Đường chính là người như vậy.
Bởi vì Ngụy Xuyên phát hiện: Mạnh Đường khi cười lên rất xinh đẹp.
“Về thôi.”
“Ừ.”
Mạnh Đường lau mồ hôi, cầm lấy điện thoại rồi cùng Ngụy Xuyên rời khỏi sân bóng rổ hoang tàn, cỏ mọc um tùm.
Ngụy Xuyên chỉ vào tòa kiến trúc ẩn hiện bên ngoài bức tường, nói: “Bên này ở phía Bắc, cửa hàng cũng chẳng có mấy cái, bên trong bên ngoài đều tối om, sau này một mình đừng qua đây nữa, thật sự không an toàn đâu.”
Mạnh Đường đáp: “Được.”
Sau khi Ngụy Xuyên trở về tòa nhà ký túc xá cậu rẽ vào một lối khác, đi đến phòng ký túc xá của sinh viên năm ba.
Khi Mạnh Đường về đến phòng thì đã hơi muộn, nhưng vì sinh viên nghệ thuật có thời gian sáng tác không cố định nên chỉ cần đăng ký báo trước một tiếng thì sẽ không bị tính là về muộn.
Thứ Sáu cả ngày không có tiết, Mạnh Đường lại vùi mình vào xưởng điêu khắc gỗ.
Để cho Ngụy Xuyên xem, bản thiết kế được vẽ vô cùng tinh xảo, chỉ thấy —
Chàng thanh niên ngồi phóng khoáng trên quả bóng rổ, một chân buông thõng tự nhiên, một chân gập lại, đầu ngón tay khẽ đỡ một chiếc lá, dáng vẻ thong dong.
Mạnh Đường cầm một con dao đục đầu bằng, ngón trỏ và ngón giữa ấn chặt mặt lưỡi dao, cổ tay trầm xuống, thành thạo và chuẩn xác đẩy dọc theo đường vân gỗ.
Đường dao tạo phôi thô phải dứt khoát, giữa những lần thay đổi công cụ, vụn gỗ lả tả rơi xuống.
Mùi thơm đặc trưng của gỗ lôi cuốn từng dây thần kinh của Mạnh Đường.
Ánh mắt cô rực lửa và chuyên chú, động tác dưới tay càng thêm trầm ổn và thành thục.
So với những tác phẩm trước đây—hoa cỏ, chim cá, thú rừng, nhân vật sơn thủy—lần này cô còn thuần thục hơn nhiều.
Dao khắc lướt qua đường viền ngoài của chàng thanh niên, trong đầu Mạnh Đường hiện lên khuôn mặt cực kỳ sống động của Ngụy Xuyên.
Trong lúc phân tâm, một đường trượt xéo, dao khắc hung hăng đâm sâu vào hổ khẩu (kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ).
Mạnh Đường kêu lên một tiếng thảm thiết, có bạn học phát hiện ra, lập tức mang hộp y tế đến xử lý vết thương cho cô.
Vết thương rất sâu, khi sát trùng Mạnh Đường đau đến tối sầm mặt mày.
“Mau đến bệnh viện đi.”
Mạnh Đường đau đến mức không còn biết gì nữa, mặc cho các bạn học dìu ra ngoài.
Gần trường bọn họ nhất là bệnh viện trực thuộc Đại học Z, bọn họ chạy thẳng từ cửa sau ra cửa Bắc để bắt xe.
Thật trùng hợp, xe của Ngụy Xuyên đang đậu bên ngoài cửa Bắc, cậu vừa mở khóa thì phía sau truyền đến một trận ồn ào —
“Mau gọi xe đi.”
“Gọi rồi gọi rồi.”
“Người phía trước nhường đường chút.”
“Mau nhường đường, mạng người quan trọng.”
Ngụy Xuyên bị câu “mạng người quan trọng” làm giật mình quay đầu lại, bị bàn tay đầy máu của Mạnh Đường dọa cho giật mình.
Cậu vội vàng gọi người lại: “Lên xe tôi.”
Có bạn học còn đang do dự thì Ngụy Xuyên đã mở cửa, nghiêm giọng quát: “Nhanh lên.”
Mặt Mạnh Đường trắng bệch, mồ hôi đầy đầu, được đỡ lên ghế phụ của Ngụy Xuyên.
“Được rồi, tôi đưa đi, các cậu về đi.”
Ngụy Xuyên bỏ lại một câu rồi sải bước dài lên ghế lái, khởi động xe và phóng đi.