Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đau quá!
Mạnh Đường co người lại, nằm nghiêng trên ghế, ngón tay run rẩy, máu đã thấm ướt miếng băng gạc.
Chết tiệt, Ngụy Xuyên không đành lòng nhìn, vội vàng gọi một cuộc điện thoại.
Chuông reo năm sáu tiếng, đầu dây bên kia mới nhấc máy.
“Cô à, cô tan làm chưa? Cháu đưa một người qua, bạn học cháu bị thương.”
Bên kia hỏi khoa nào, bị thương ở đâu.
Ngụy Xuyên lập tức trả lời: “Khoa điêu khắc ạ, bị thương ở hổ khẩu, máu đã thấm ra cả băng gạc rồi.”
Cúp điện thoại, cậu liếc nhìn Mạnh Đường, thấy cô vừa khóc vừa run rẩy, cậu vội vàng tăng tốc.
Năm phút sau Ngụy Xuyên dừng xe trước cổng cấp cứu.
Mạnh Đường rụt tay lại, để máu nhỏ lên người mình, tránh làm bẩn xe của Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên mở cửa ghế phụ, đưa tay về phía cô: “Chậm một chút.”
Mạnh Đường dùng tay phải nắm lấy, bước xuống từ chiếc xe việt dã.
Cả người cô yếu ớt, không còn chút sức lực nào, ngay cả môi cũng trắng bệch, như thể mất máu quá nhiều.
Khoảnh khắc đứng dậy, tầm nhìn của Mạnh Đường bắt đầu mờ đi, đầu óc choáng váng nặng nề, trong lòng bỗng thấy hoảng sợ.
“Tôi… tôi khó chịu quá.”
Cô thốt ra một câu yếu ớt qua kẽ răng rồi cả người đổ gục.
Ngụy Xuyên vội ôm lấy cô, trong lòng cậu cũng hoảng hốt theo: “Mạnh Đường? Mạnh Đường?”
Chết tiệt, đừng có xảy ra chuyện gì thật chứ?
Ngụy Xuyên đâu còn dám chậm trễ, ôm cô lao thẳng vào cửa cấp cứu, vừa đi vừa không ngừng kêu “cứu mạng”.
Dưới mũi Mạnh Đường xộc vào một mùi bạc hà tươi mát, là mùi trên người Ngụy Xuyên.
Thanh thoát và lạnh lùng, mùi hương ấy dễ chịu đến lạ, cô vô thức hít hít mũi khiến Ngụy Xuyên khựng người lại.
Ngụy Minh Châu bị thằng cháu trai làm cho giật mình, vội bước tới ra hiệu cho cậu đặt người xuống.
Ngụy Xuyên không muốn làm phiền công việc của cô mình, đứng đợi một bên, hơi thở nhẹ nhàng nơi cổ cậu vẫn vương vấn mãi không tan.
Không biết đợi bao lâu, một cô y tá chạy tới bảo cậu: “Đừng lo, chỉ là tụt đường huyết thôi, cô ấy đã tỉnh rồi, bác sĩ Ngụy đang xử lý vết thương cho cô ấy.”
Ngụy Xuyên người cứng đờ gật đầu.
Hai mươi phút sau, vết thương đã được xử lý xong.
Mạnh Đường nói cảm ơn, sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ.
“Nếu sâu thêm ba milimet nữa là tổn thương đến gân rồi.” Ngụy Minh Châu nói, “Bảy ngày thì cắt chỉ, ba ngày đầu phải đến đây thay thuốc, tuyệt đối không được chạm vào nước.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Ngụy Minh Châu cười nhẹ: “Đi đi.”
Mạnh Đường đứng dậy liền nhìn thấy Ngụy Xuyên trên ghế ở cửa.
Vừa định mời cậu ăn cơm, cô mới chợt nhận ra mình còn không mang theo điện thoại.
Ngụy Xuyên thấy cô lập tức đứng dậy đi tới, nói: “Cậu đợi tôi một lát, tôi đi nói với cô một tiếng.”
Mạnh Đường gật đầu.
Hôm nay cô thực sự đã làm phiền cậu ấy quá nhiều rồi.
Sau khi Ngụy Xuyên ra, Mạnh Đường hơi ngại ngùng nói với cậu: “Tôi không mang điện thoại, lần sau tôi mời cậu ăn cơm được không?”
“Chuyện nhỏ thôi.” Ngụy Xuyên nói. “Giờ này căng tin hết cơm rồi, tôi đưa cậu đi ăn trước đã.”
Mạnh Đường nói: “Không làm phiền cậu nữa đâu, tôi đi bộ về lấy điện thoại rồi mua đại gì đó ăn là được.”
“Cậu vừa bị tụt đường huyết,” Ngụy Xuyên nói. “Muốn đi bộ về cũng phải ăn cơm đã chứ.”
Sáng nay Mạnh Đường chưa ăn gì, lúc này quả thực rất đói, nhưng làm phiền Ngụy Xuyên quá nhiều khiến cô không biết phải nói gì.
“Hai ta cũng coi như là bạn bè rồi mà.” Ngụy Xuyên cười. “Khách sáo làm gì?”
“Được.” Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, “Lần sau tôi sẽ mời lại.”
“Được thôi.”
Bệnh viện liền kề với trường học, gần đó có rất nhiều hàng quán. Mạnh Đường chỉ vào quán hoành thánh: “Quán đó được không?”
“Được.”
Ngụy Xuyên không thích ăn hoành thánh nên cậu gọi mì, nhưng lại nói với Mạnh Đường rằng mình không ăn hoành thánh vì ăn không no.
Mạnh Đường từ tốn để hoành thánh nguội bớt rồi nói: “Món đồ gỗ của cậu có lẽ phải đợi thêm một chút nữa.”
Ngụy Xuyên: “Không sao, chuyên ngành của các cậu có phải hay bị thương lắm không?”
Mạnh Đường nói: “Chuyên ngành thì cũng bình thường thôi, chỉ là tôi học điêu khắc gỗ với ông nội từ nhỏ, nên bị thương là chuyện khó tránh khỏi.”
Ngụy Xuyên nhìn tay Mạnh Đường, khớp xương lồi ra, vết chai cũng nhiều, không giống bàn tay con gái chút nào.
Mạnh Đường vô thức rụt tay về, cô biết tay mình rất thô.
Nhưng cầm dao lâu ngày thì làm sao mà trơn bóng mềm mại được.
“Cậu là con gái, sao lại nghĩ đến chuyện học điêu khắc gỗ?” Ngụy Xuyên có chút tò mò.
“Trong nhà không còn ai cả, chỉ có tôi và ông nội.” Mạnh Đường nói. “Tôi không muốn để tay nghề của ông bị thất truyền.”
Mạnh Đường vừa ăn vừa trò chuyện phiếm với cậu, ăn xong, cô kiên quyết không để Ngụy Xuyên đưa về.
Cô thấy Ngụy Xuyên lái xe ra, chắc chắn cậu ấy có việc, không thể làm lỡ việc của người ta thêm nữa.
Mạnh Đường về xưởng lấy điện thoại rồi quay về ký túc xá.
Trong phòng không có ai, buổi chiều khoa Sơn dầu có hai tiết học.
Mạnh Đường giơ tay lên, tốn nhiều hơn bình thường hai tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng gột rửa sạch mùi máu tanh và mồ hôi trên người.
Trên quần áo dính vết máu, cô giặt cũng không sạch được, bèn định vứt đi.
Vừa vứt xong thì cửa phòng ký túc xá bị đẩy ra.
Tạ Linh Âm thấy bàn tay băng bó kín mít của cô liền sững người: “Tay cậu bị sao thế?”
Mạnh Đường cười cười: “Không sao, bị dao khắc cứa vào thôi mà.”
Tạ Linh Âm rửa tay rồi nói: “Sao cậu không đợi bọn tớ về giúp cậu tắm?”
Mạnh Đường: “…”
Dù cô có "thiu" đến mấy cũng không muốn người ta giúp mình tắm đâu.
Tạ Linh Âm lớn lên ở miền Bắc, chép miệng: “Người miền Nam các cậu thật giống cô vợ nhỏ, cứ e thẹn ngượng ngùng, ngồi xuống đi, tớ sấy tóc cho.”
“Cảm ơn.”
Trên bàn Mạnh Đường có một chiếc gương khắc gỗ, là món quà cô mang đến khi nhập học năm nhất, trong phòng mỗi người một cái.
Cô nhìn Tạ Linh Âm trong gương, dung mạo tinh tế đáng yêu, tính cách sảng khoái hào phóng, thảo nào Ngụy Xuyên lại thích cô ấy.
Thạch Lam và Dương Khả vào phòng, thấy tay Mạnh Đường bị thương cũng giật mình.
“Thứ Năm học bóng rổ thì làm sao? Tên trợ giảng b**n th** sẽ không bắt cậu học chứ?”
Bàn tay của Mạnh Đường cực kỳ quan trọng. Cô nói với Thạch Lam: “Chiều thứ Năm tớ đi học cùng cậu, đến lúc đó xin phép giáo viên, trợ giảng thì nói được gì chứ.”
Thạch Lam nghĩ cũng đúng, chỉ là đến thứ Năm, rất không may, giáo viên thể dục lại bị tông xe.
Hai tiết học do trợ giảng Vương Giác dạy thay.
Thấy bàn tay băng bó kín mít của Mạnh Đường, Vương Giác mặt không cảm xúc hỏi: “Tay bị sao thế?”
Trong lòng Mạnh Đường không ưa anh ta, cũng lạnh nhạt đáp: “Bị thương.”
Vương Giác cười khẩy: “Bị thương?”
Mạnh Đường nhíu mày: “Phải.”
Vương Giác đưa tay ra, Mạnh Đường theo bản năng né về phía sau: “Anh làm gì vậy?”
Vương Giác: “Tôi xem thử có phải thật không.”
“Em không cần thiết phải nói dối,” Mạnh Đường giấu tay đi. Ngày mai là phải cắt chỉ rồi, nhân phẩm Vương Giác không đảm bảo, cô không dám mạo hiểm đưa tay cho anh ta xem.
Vương Giác liếc Mạnh Đường một cái: “Vậy thì bạn học này ra sân chạy trước năm vòng đi, không thể để mọi người tập còn cô đứng nhìn được.”
“Anh có bị bệnh không vậy?” Thạch Lam thực sự không nhịn được nữa. “Tay cậu ấy bị thương, ngày mai phải cắt chỉ. Nếu cậu ấy chạy bộ bị ngã, gây tổn thương lần hai cho vết thương thì anh chịu trách nhiệm à?”
Vương Giác sầm mặt, ném quả bóng rổ xuống: “Dân Mỹ thuật các cô yếu đuối thế sao? Chạy bộ cũng ngã được à?”
Thạch Lam cũng hét vào mặt anh ta: “Anh có ý kiến gì với Mỹ thuật bọn tôi à? Chỉ là một trợ giảng thôi, lên lớp mà ra vẻ thế, thấy bọn tôi toàn con gái nên dễ bắt nạt sao?”
“Đúng đấy.”
Các nữ sinh khác nhao nhao hùa theo, chỉ có điều âm thanh rất nhỏ.
Vương Giác bị một nữ sinh chỉ vào mũi mắng, mặt mũi mất sạch, đe dọa: “Không phục thì cút, hậu quả tự chịu.”
Mạnh Đường kéo Thạch Lam lại, nhìn thẳng vào Vương Giác: “Anh đừng có quá đáng, tôi sẽ đến tìm giáo viên xin phép —”
“Không học thì cút.” Vương Giác ngắt lời Mạnh Đường.
“Không học thì cút? Anh tưởng anh là ai?”
Mạnh Đường nghe thấy giọng nói quen thuộc, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Ngụy Xuyên. Sau lưng cậu còn có hai người nữa, là nam sinh trong đội bóng trường.