123. Chương 123:

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông chủ đích thực là ông chủ.
Cách nghĩ của người chủ và nhân viên quả thật khác nhau.
Lúc này, Châu Phàm càng hiểu thêm phần nào về tầm nhìn và phong cách làm việc của Tần Kiệt, đương nhiên càng thêm kính trọng và ngưỡng mộ anh ta.
"Anh cứ yên tâm là được rồi! Tiếp theo, tôi và anh sẽ tính toán tiền bạc giữa hai chúng ta! Theo như thỏa thuận ban đầu, tôi sẽ đưa cho anh 50 ngàn tệ, thế nào?"
"50 ngàn tệ? Nhiều thế sao?", Châu Phàm có chút ngạc nhiên.
"Không nhiều, anh xứng đáng như vậy. Cứ quyết định đi nhé! Đợi chút nữa, tôi sẽ bảo giám đốc tài vụ Lưu chuyển khoản cho anh, nhưng anh phải giữ bí mật, không được tiết lộ ra ngoài, anh hiểu ý tôi chứ?", Tần Kiệt nhìn Châu Phàm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Cái này…", Châu Phàm do dự một lát, trong lòng động dao.
Tiền ấy mà, có ai chê nhiều chứ?
"Được rồi, tôi nhận! Cảm ơn giám đốc Tần!"
"Chúng ta là đối tác kinh doanh với nhau, nói cảm ơn xa cách quá. Siêu thị Kiệt Tuyết sau này còn phải nhờ anh quản lý nhiều đó!"
"Ha ha, giám đốc Tần nói cũng phải! Chúng ta là đối tác làm ăn!"
"Đúng, đồng bọn hợp tác làm ăn!"
Quả đúng như lời Tần Kiệt nói, bảy mươi lăm công nhân nhận tiền xong về nhà đều vui vẻ. Họ khen ngợi đãi ngộ tốt như thế nào của siêu thị Kiệt Tuyết trước mặt bạn bè và người thân.
Truyền miệng từ mười người sang trăm, trăm người sang ngàn, chỉ chưa đầy ba ngày đã lan khắp giới kinh doanh siêu thị trong thành phố Hán. Thậm chí cả những người không trong ngành cũng nghe nói siêu thị Kiệt Tuyết phát tiền thưởng rất nhiều.
Siêu thị Kiệt Tuyết lập tức trở nên nổi tiếng. Tiếng tăm càng lan rộng hơn nữa. Nó tiếp tục trở thành đề tài nóng hổi của người dân cả hai vùng Nam Hồ và Hán Xương, thậm chí toàn bộ thành phố Hán.
Hôm nay là ba mươi âm lịch. Sáng sớm, mẹ Tần đã đi khu chợ gần nhà mua sắm đồ Tết. Vừa bước vào cửa, bà đã cảm thấy ngạc nhiên.
"Lão Tần, ông biết gì chưa, nghe nói bên phía Nam Hồ mới mở một cái siêu thị, tiền thưởng tối thiểu cũng năm ngàn đó!"
"Bao nhiêu?", bố Tần đang đọc sách tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại.
"Năm ngàn! Còn nhiều hơn của ông đấy!", mẹ Tần vươn năm ngón tay ra cố ý nhấn mạnh nói.
"Cái gì? Năm... Năm ngàn á? Nhiều vậy hả?", bố Tần giật mình kinh ngạc, một lúc sau, ông mới bình tĩnh lại nói: "Không thể nào, một cái siêu thị mà phát tiền thưởng tối thiểu năm ngàn nhiều hơn trong cơ quan nhà nước ư? Nhất định là giả!"
"Giả cái gì mà giả? Tôi nghe dì Tưởng trong chợ nói đó! Bà ấy là chỗ quen biết lâu năm với chúng ta, còn có thể lừa tôi à?", mẹ Tần nói.
"Bà ấy nghe từ đâu vậy?", bố Tần bình tĩnh hỏi tiếp.
"Nghe nói em họ của bà ấy đang làm nhân viên sale trong siêu thị Kiệt Tuyết đó đấy!", mẹ Tần nói.
"Nếu nói như vậy thì có thể là thật đó!", bố Tần có chút suy tư nói.
Cạch~
Cửa mở.
Tần Kiệt và bạn thời trung học chơi bóng xong bước vào.
"Kiệt Tử, con về rồi à! Mẹ có chuyện muốn nói với con", mẹ Tần vẫy tay với Tần Kiệt bảo.
"Chuyện gì mà phải tự mình nói với con vậy ạ?", Tần Kiệt đổi dép bước tới.
"Con lên mạng tìm kiếm siêu thị Kiệt Tuyết đi!"
"Tìm cái gì ạ?", Tần Kiệt ngẩn người hỏi.
"Tìm siêu thị Kiệt Tuyết ấy!", mẹ Tần lặp lại lần nữa mà không chú ý đến vẻ mặt của Tần Kiệt.
"Ơ? Tìm, tìm siêu thị Kiệt Tuyết làm gì ạ?", Tần Kiệt hơi bất ngờ, thuận tay cầm cái ly rót một ly nước uống.
"Mẹ nghe dì Tưởng trong chợ nói tiền thưởng tối thiểu ở chỗ đó thấp nhất cũng năm ngàn. Tiền lương bình thường còn hơn ba ngàn. Mẹ muốn tìm hiểu để nếu có thể thì năm sau đến siêu thị Kiệt Tuyết đi làm!"
Phùt~
Mẹ Tần vừa nói xong, Tần Kiệt lập tức phun hết ngụm nước mới uống ra ngoài.
Mẹ muốn đi làm trong siêu thị Kiệt Tuyết à?
Vậy chẳng phải là làm việc cho anh à?
Ôi, nhưng anh chính là con trai của bà đó.