135. Chương 135:

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhớ không, sao thế?”, bố Tần không hiểu rốt cuộc Tần Kiệt muốn nói gì.
“Kiệt Tử, rốt cuộc con định nói cái gì? Đừng vòng vo nữa”, mẹ Tần bắt đầu sốt ruột hỏi.
Tần Kiệt nói: “Con sẽ làm thêm nửa năm, kiếm tiền rồi!”
“Cắt! Bố tưởng con sẽ nói chuyện gì chứ? Hóa ra là chuyện này. Làm thêm thì kiếm được bao nhiêu? Cùng lắm vài ngàn tệ! Con bí mật như vậy để làm gì chứ?”, bố Tần nói.
“Bố. Số tiền con kiếm được không phải chỉ vài ngàn tệ đâu! Nửa năm qua, tiền con kiếm được có thể mua hàng chục chiếc xe Guangben!”
Phốc~
Bố Tần đưa cho anh vài viên hạt dẻ, nghiêm túc nhắc nhở: “Kiệt Tử, bố biết con muốn làm bố mẹ vui, tấm lòng như vậy là tốt, nhưng làm người phải thành thật, không nên ba hoa. Một chiếc xe Guangben 380 ngàn tệ, hàng chục chiếc, chắc cũng hơn 10 triệu tệ, con nghĩ bố tin được không? Được rồi, đừng chém gió nữa, làm người phải…”
“Bố, bố nói như vậy, là không tin con đúng không?”
Tần Kiệt thấy thế, không muốn giấu giếm nữa.
Hôm nay nhất định phải nói thẳng, để bố mẹ vui lên.
Nếu bố mẹ không vui, dù con kiếm được bao nhiêu tiền cũng vô dụng.
Con làm việc chẳng phải vì bố mẹ, gia đình vui lòng sao.
“Bố, những lời con nói không phải ba hoa, tất cả đều là sự thật!”, Tần Kiệt nhìn mẹ Tần: “Mẹ, lần trước mẹ nói muốn đến siêu thị Kiệt Tuyết Nam Hồ làm việc đúng không?”
“Đúng, sao vậy?”, mẹ Tần có chút không hiểu, đang yên lành, sao lại nhắc siêu thị Kiệt Tuyết.
“Bố, mẹ, hai người nghĩ cần bao nhiêu tiền để mở siêu thị đó?”, Tần Kiệt hỏi.
“Cái này…”, bố Tần và mẹ Tần lắc đầu, không biết.
“Ít nhất 4 triệu tệ! Đây chỉ là siêu thị và nhập hàng, chưa tính ba tầng nhà! Nếu tính cả, ít nhất 15 triệu tệ!”
“15 triệu tệ?”, bố Tần và mẹ Tần đều giật mình, mông lung hồi lâu, bố Tần mới hỏi: “Nhiều như vậy sao?”
“Vâng, nhất định phải vậy!”, Tần Kiệt gật đầu: “Bố mẹ biết ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết khai trương một tháng kiếm được bao nhiêu không?”
“Bố không phải ông chủ, làm sao biết?”, bố Tần lắc đầu.
“Hơn 1,7 triệu tệ!”, Tần Kiệt nói.
“Một tháng hơn 1,7 triệu tệ, một năm ít nhất 15 triệu tệ. Nếu giảm giá, một năm 8 triệu tệ tuyệt đối không thành vấn đề!”
“Cái gì! Một siêu thị nhỏ mà một năm kiếm được 8 triệu đến 10 triệu tệ, nhiều như vậy sao?”
Bố Tần và mẹ Tần đều kinh ngạc.
Nhất là bố Tần, lương một tháng chỉ hơn 2 ngàn tệ, 8 triệu tệ, ông phải nhịn ăn nhịn uống bao nhiêu năm mới có.
Dọa người quá.
“Mẹ, năm ngoái thu nhập nhà mình bao nhiêu?”
“Hơn 50 ngàn tệ!”
“Mới hơn 50 ngàn tệ sao? So với 8 triệu của nhà người ta, kém xa…”, bố Tần và mẹ Tần nhìn nhau, phiền muộn!
Khác biệt quá lớn.
Tần Kiệt cũng không vui.
Anh nói nhiều như vậy để bố mẹ vui, không phải để họ buồn.
“Bố, mẹ, vẻ mặt hai người thế nào? Những gì con nói đều vô ích sao?”, Tần Kiệt nói.
“Vô ích cái gì chứ? Thằng bé lảm nhảm cả buổi, rốt cuộc có ý gì? Đừng úp mở nữa, nói thẳng ra!”, bố Tần nhíu mày.
“Bố, mẹ, hai người nghe kĩ, lát nữa đừng shock quá nhé!”, Tần Kiệt dừng một chút.
Bố Tần và mẹ Tần nhìn nhau, ông nhìn bà, bà nhìn ông, lông mày dựng đứng, không hiểu hôm nay Tần Kiệt chạm thần tiên nào, nói chuyện khó hiểu thế.
So với ngày thường như hai người khác.
Bố Tần và mẹ Tần lo lắng.
Họ muốn nói gì đó.
Tần Kiệt giành lên trước.
Anh nói: “Bố, mẹ, thật ra ban nãy con nói nhiều như vậy, đều là nói về chính con!”
“Chính con? Có ý gì?”
“Ý con là, ông chủ siêu thị Kiệt Tuyết chính là con. Con đã kiếm hơn 1,7 triệu tệ trong một tháng!”
Bố Tần: “…”
Mẹ Tần: “…”
Sau đó, sắc mặt hai người đột ngột thay đổi, đứng lên.