Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 137: Kinh hoàng thật sự
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Trên thị trường chứng khoán, những cổ phiếu có giá cả kỳ lạ và quái quặt thường được gọi là "cổ phiếu quái vật".
Tần Kiệt không dám nói thật, vì sợ bố mẹ sẽ nổi giận khi biết anh đã dùng bất động sản để thế chấp lấy cổ phiếu.
Vì vậy, anh đã dựng lên một câu chuyện nửa thật nửa giả.
"Thật sao?", mẹ Tần hơi kinh ngạc.
"Ừm!"
"Được rồi, miễn là tiền của con đầu tư đúng chỗ thì ổn thôi!", mẹ Tần cảm thấy yên tâm hơn.
"Đợi đã!", bố Tần lại cẩn thận hơn, suy nghĩ toàn diện hơn mẹ Tần, ông nói: "Con lấy đâu ra tiền để mua cổ phiếu?"
"Ư...", Tần Kiệt gãi đầu nói: "Được rồi, con sẽ nói thật với hai người nhé! Tiền con dùng để mua cổ phiếu, có hai nguồn!"
"Hai nguồn?", bố Tần và mẹ Tần liếc nhìn nhau, hai người không hiểu ý.
"Con có làm thêm, nhưng thực chất công việc của con là một dự án thu gom phế liệu trong khuôn viên trường!"
"Thu gom phế liệu sao?", mẹ Tần cau mày, bóp lấy Tần Kiệt: "Con được thật đấy, một sinh viên đại học không chịu học hành tử tế lại bắt chước người ta đi nhặt rác rưởi! Gan con lớn thật đó!"
"Mẹ, mẹ buông tay con ra, đau lắm!"
"Đù ỳ, để con nó nói!", bố Tần kéo mẹ Tần ra.
"Kiệt Tử, con nói tiếp đi!"
"Con đã ký một bản thỏa thuận khởi nghiệp với nhà trường trong khuôn viên trường, dự án là thu gom phế liệu trong toàn trường. Yêu cầu từ phía nhà trường là giúp giải quyết một số vấn đề về đời sống của sinh viên nghèo, dành cho họ một số vị trí nhất định!"
"Với điều kiện này, con đã tiếp quản dự án này. Tiếp quản toàn bộ công việc thu gom phế liệu của ba cơ sở trường đại học Công nghiệp Hồ!"
"Một tháng sau khi trừ các khoản chi phí khác nhau, con có thể thu về 60 ngàn tệ!"
"Cái gì? 60, 60 ngàn tệ sao?", mẹ Tần tưởng mình nghe nhầm.
"Ừm, một tháng được 60 ngàn tệ, đây mới chỉ là khởi đầu thôi đó!", Tần Kiệt gật đầu.
"Bố thằng bé này, tôi không nghe nhầm chứ? Từ khi nào mà thu gom phế liệu lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy nhỉ?", mẹ Tần cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ.
"Trường Kiệt Tử đã có hơn 30 ngàn sinh viên, ba cơ sở ít nhất cũng có 50 ngàn người! Một tháng được 60 ngàn tệ, hợp tình hợp lý lắm! Kiệt Tử, con nói tiếp đi!", bố Tần nói.
"Hả? Ông tin thật sao?", mẹ Tần rất bất ngờ.
"Ừm!", bố Tần đáp.
"Một tháng con kiếm được 60 ngàn tệ, lại vay bạn cùng phòng ký túc xá 50 ngàn tệ, thêm 10 ngàn tệ tiền học phí, tổng cộng có 120 ngàn tệ, con tìm đến một vài bạn học có điều kiện gia đình khá giả, góp được một số tiền mua chung cổ phiếu! Sau đó chọn được cổ phiếu quái vật!"
"Lúc bọn họ bán tống cổ phiếu, hai người có biết bọn con kiếm được tất cả bao nhiêu tiền không?"
"Kiếm được bao nhiêu?", bố Tần và mẹ Tần hỏi.
Thị trường chứng khoán năm 2007 nổi tiếng khắp cả nước.
Người dân ở các thành phố lớn đều biết đến nó.
Cổ phiếu không còn là thứ gì xa lạ.
Tuy rằng bố Tần và mẹ Tần không chơi cổ phiếu nhưng vẫn có thể chấp nhận được.
Bọn họ không có quá nhiều nghi ngờ.
Bọn họ chỉ muốn nghe câu trả lời.
"Hơn 13 triệu tệ!"
"Hả? 13, hơn 13 triệu tệ sao?", bố Tần và mẹ Tần nuốt nước bọt ừng ực, vẻ mặt kinh hoàng.
Chỉ cần đầu tư vào cổ phiếu là có thể kiếm được hơn 13 triệu tệ.
Điều này...
Kinh hoàng thật sự.
Tiền trong xã hội, sao có thể kiếm dễ dàng như vậy chứ?
Hai người bọn họ nghĩ mãi cũng không ra.