151. Chương 151: Khống chế Tô Nhuệ!

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 151: Khống chế Tô Nhuệ!

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hãy tổ chức một hoạt động theo chủ đề, có thể là cuộc thi thơ ca, thi nhảy múa, thi ca hát! Giọng nói ngọt ngào của các cô gái sẽ thu hút sự chú ý của mọi người, tạo không khí sôi động. Địa điểm tổ chức có thể là quảng trường tòa nhà Thái Tử hoặc bên trong tòa nhà ấy!”
“Đối với các cuộc thi, chúng ta phải mời những người có kinh nghiệm lâu năm trong nghề làm khách mời và giám khảo. Mỗi cuộc thi đều phải có giải thưởng tương ứng!”
“Đương nhiên, giải thưởng cao nhất phải liên quan đến Thế vận hội! Để quảng bá cho việc khai trương câu lạc bộ lò xo bạt nhún của chúng ta!”
“Liên quan đến Thế vận hội?”, Châu Phàm suy nghĩ một lúc: “Thế vận hội siêu cấp được không?”
Tần Kiệt: “…”
“Tôi nói này giám đốc Châu, tuyệt đối không được, thô tục quá, không có tí sáng tạo nào cả! Anh ấy mà, vẫn nên bàn bạc với bộ phận marketing trước! Đừng vội!”
“Ha ha, tôi chỉ thuận miệng nhắc tới thôi!”, Châu Phàm mỉm cười.
“Ừ, tôi biết!”, Tần Kiệt gật đầu: “Thứ ba, trước khi sự kiện diễn ra, chúng ta phải đẩy mạnh công tác tiếp thị và quét đường phố. Mỗi ngày sẽ quét đường ba lần: sáng, trưa và tối!”
“Cái gì? Quét đường phố?”, Tô Nhuệ ngạc nhiên: “Ý của giám đốc Tần là muốn mời người làm quảng cáo trên đường sao?”
“Đúng vậy, đó chính là ý của tôi. Đường Hồng giảm giá, chúng ta không bắt chước theo. Nhưng chúng ta sẽ tự quảng bá tên tuổi để người dân trên mọi nẻo đường, mỗi ngày đều nghe thấy tên Kiệt Tuyết!”
“Nếu đối phương bắt chước theo thì sao?”, Tô Nhuệ hỏi.
“Bắt chước thì bắt chước! Sợ gì chứ? Mục đích cuối cùng của chúng ta là câu lạc bộ lò xo bạt nhún! Chỉ cần hoàn thành tốt chủ đề Olympic, khi khai trương câu lạc bộ, tôi tin rằng sẽ chấn động toàn khu vực Nam Hồ, thậm chí cả thành phố Hán!”
“Đến lúc đó, chúng ta nhân cơ hội mở thêm chi nhánh! Giám đốc Tô, cô nói có được không?”
Tần Kiệt mỉm cười nhìn Tô Nhuệ.
“Mở chi nhánh?”, Tô Nhuệ và Châu Phàm nhìn nhau, cuối cùng cũng hiểu được ý đồ của Tần Kiệt.
Anh muốn nhân cơ hội cạnh tranh với Đường Hồng, tạo tiếng vang cho Kiệt Tuyết trên toàn thành phố Hán.
Khi đó, có tiếng tăm rồi, mở câu lạc bộ lò xo bạt nhún sẽ thành công rực rỡ.
Sau đó, nhanh chóng mở rộng phạm vi ra toàn thành phố Hán.
Một cuộc làm ăn lớn sẽ được tiến hành.
Chiến lược này quá xuất sắc.
“Giám đốc Tần, cuối cùng tôi cũng biết tại sao anh kinh doanh cổ phiếu giỏi như vậy rồi!”, Tô Nhuệ nói.
“Tại sao?”
“Vì anh người nhỏ nhưng ma lớn!”, Tô Nhuệ nói.
*Người nhỏ ma lớn: ý chỉ tuổi nhỏ nhưng tinh quái, nhiều mưu mẹo.
Tần Kiệt: “…”
Anh không có lời nào để nói.
Mình có nhỏ ở đâu chứ?
Mình là người lớn, được chưa?
Biết nói chuyện không vậy.
“Khụ khụ!”, Tần Kiệt ho khan vài tiếng, giải tỏa sự ngượng ngùng: “Đương nhiên, những gì tôi nói ban nãy đều có cơ sở. Yêu cầu giám đốc Tô nhanh chóng giải quyết nhiệm vụ tôi giao! Sau đó, giám đốc Châu cũng phối hợp! Hai người nam nữ kết hợp, làm việc không mệt! Làm được không?”
Nói xong, ánh mắt anh không ngừng lướt qua Châu Phàm và Tô Nhuệ.
Không chút e dè, cũng chẳng hề ngại ngần.
Châu Phàm: “…”
Tô Nhuệ: “…”
Nam nữ kết hợp, làm việc không mệt.
Nói như vậy mà được sao?
Nhưng nghe từ miệng Tần Kiệt, sao lại kỳ quặc như vậy, ý tứ đã thay đổi chút ít.
Hơn nữa, ánh mắt của anh cũng không bình thường cho lắm.
Anh liên tục liếc nhìn hai người chúng tôi có ý gì chứ?
Tô Nhuệ híp mắt lại, hung hăng trừng mắt nhìn Tần Kiệt.
Châu Phàm lại có chút bối rối, khó xử.
Bởi vì anh nhớ lại những gì Tần Kiệt đã nói với mình trước đó.
Nước phù ra không chảy ra ruộng người!
Khống chế Tô Nhuệ!
Ba ngày tới, siêu thị Kiệt Tuyết chỉ làm một việc.