Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 212: Lời nói khéo léo
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 212 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bà Diêu không ngờ đúng không? Nghe nói bà muốn bán trung tâm thể dục đối diện học viện thể dục thể thao thành phố Hán đúng không?", vừa ngồi xuống, Tần Kiệt đã trực tiếp đề cập đến vấn đề chính.
"Ừ, đúng vậy! Không biết cậu tên gì?", bà Diêu hỏi cẩn thận.
"Đừng khách sáo, tôi họ Tần! Tần trong Tần Thủy Hoàng!", Tần Kiệt nói.
"Tần trong Tần Thủy Hoàng à. Cái họ này thật sự rất hiếm thấy!", ấn tượng của bà Diêu về Tần Kiệt lại tăng lên một bậc.
"Bà Diêu nói không sai, họ của tôi quả thực rất hiếm gặp! Nhưng, điều này cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta bàn giao dịch đúng không?", Tần Kiệt cười nói.
"Ừm, không ảnh hưởng gì!", bà Diêu gật đầu.
Bà ấy có chút ngạc nhiên trước thái độ bình tĩnh của Tần Kiệt dù anh còn trẻ.
Bà chắc chắn rằng, gia đình có thể nuôi dưỡng ra một người thanh niên trẻ chín chắn như thế này, tuyệt đối không đơn giản, càng khẳng định rằng xuất thân của Tần Kiệt không bình thường.
Vì vậy, bà ấy càng đối xử thận trọng với Tần Kiệt hơn.
"Giá tôi niêm yết tại công ty môi giới là 7 triệu tệ, nếu cậu Tần có thể trả 7 triệu thì mảnh đất đó sẽ là của cậu!", bà Diêu cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
"7 triệu tệ?", Tần Kiệt lắc đầu: "Giá cao quá! Hơn nữa, bà Diêu, bà cũng đã nói đây là giá niêm yết ở công ty môi giới. Đó là chỗ như thế nào, mọi người đều đã rõ rồi!"
"Bọn họ sẽ ăn hoa hồng, ngoài ra còn có chiết khấu... Tôi cũng sẽ không nói tường tận ra nữa. 5 triệu tệ! Tôi mua lại, bà thấy như thế nào?"
"Hả? Chỉ 5 triệu tệ thôi sao?", bà Diêu kêu lên: "Cậu Tần ra giá thấp quá. Vừa mở miệng đã đòi giảm 2 triệu tệ. Lòng tham quá lớn rồi đó!"
"Ha ha, bà Diêu à, sở dĩ tôi hạ giá xuống còn 5 triệu là tôi có lý do của riêng mình!", Tần Kiệt tiếp tục: "Thứ nhất, hiện tại là năm 2008! Vào thời điểm này, những người thường xuyên xem tin tức chắc là đều biết đến tình hình quốc tế, nhất là nước Mễ ở bên kia bờ đại dương đã xảy ra cuộc khủng hoảng tài chính!"
"Hiện nay lục địa châu Âu và châu Mỹ đang rất hỗn loạn. Nền kinh tế của nhiều quốc gia đã bị ảnh hưởng. Số người thất nghiệp đang tăng lên một cách nhanh chóng!"
"Cơn bão này, tôi ước tính rằng sẽ sớm lan đến đất nước chúng ta. Khi đó, giá nhà đất ở đất nước chúng ta sẽ giảm mạnh!"
"Đến lúc đó, bà Diêu à, bà đừng nói là bán được với giá 7 triệu tệ, 5 triệu tệ, tôi dám bảo đảm rằng bà sẽ không bán được đâu!"
"Không thể nào!", bà Diêu không tin.
"Ừ, bà không tin đúng không? Được, tôi nghe nói rằng bà Diêu có một người con trai sống ở Mễ! Bà có thể gọi cho cậu ấy hỏi xem những điều tôi nói là thật hay là giả! Sau khi bà gọi xong, chúng ta lại tiếp tục bàn bạc nhé!"
Tần Kiệt rất điềm tĩnh, cũng rất kiên định.
Ngược lại, bà Diêu cũng đã tin được ba phần rồi.
Nhưng số tiền quá lớn, bà không thể không thận trọng, đề phòng.
"Cậu đợi chút, tôi gọi điện thoại trước đã!"
"Ok!"
Bà Diêu đứng dậy đi gọi điện thoại.
Tô Nhuệ sốt ruột.
"Giám đốc Tần, vậy mà anh dám hạ giá xuống 5 triệu tệ sao! Ác thật đấy!”, Tô Nhuệ nhìn không được nữa.
"Xuỵt", Tần Kiệt kêu Tô Nhuệ đừng nóng vội và đừng lên tiếng nữa, anh mỉm cười nói: "Tôi là người làm ăn. Nếu đã là người làm ăn thì phải nỗ lực hết mình vì lợi ích của bản thân, mang lại lợi nhuận lớn hơn cho bản thân, cô nói có đúng không?"
Tô Nhuệ: "..."
Được.
Nói hay lắm.
"Nhưng mà giám đốc Tần này, anh vừa mở miệng đã đòi giảm 2 triệu tệ, có phải là nhiều quá hay không? Ngộ nhỡ..."
"Yên tâm, đây chỉ là giá chào hàng mà tôi đưa ra, bà Diêu đó có lẽ còn mặc cả thì sao?", Tần Kiệt nói.
"Cũng đúng, sao tôi lại quên điều này cơ chứ!", Tô Nhuệ chợt bừng tỉnh lại.
"Không phải là cô quên mà là cô quá nóng vội hấp tấp!", Tần Kiệt nói.
"Ừm, vậy sao!", Tô Nhuệ nghĩ lại, đành phải thừa nhận.
Lúc này, bà Diêu đã quay lại.