Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 218: Sao lại dễ thế?
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung tâm thể dục thể thao của ông làm ăn thua lỗ, ông từng đi thuyết phục rất nhiều người nhưng đều bị từ chối đầu tư.
Mọi người đều né tránh như tránh bệnh dịch.
Thế mà Tần Kiệt lại chủ động đề nghị đầu tư.
Hắn định chơi trò gì đây?
Định lật mặt sau ư?
Thôi đi.
"Cậu Tần không nói đùa chứ?" Tôn Triêu Dương vừa nghi ngờ vừa hỏi lại.
"Không, tôi cũng chẳng thích nói chuyện đùa!" Tần Kiệt khẳng định.
"Được rồi, nếu cậu Tần muốn đầu tư thì tôi không phản đối. Không biết muốn góp bao nhiêu?" Tôn Triêu Dương hỏi.
"Ít nhất là 40%!" Tần Kiệt giơ bốn ngón tay.
"Nhiều thế sao?" Tôn Triêu Dương ngạc nhiên.
Ông tưởng mình nghe nhầm rồi.
"Đúng, 40%! Tất nhiên, tôi sẽ không dùng toàn bộ tiền mặt để mua. Tôi sẽ dùng phương thức kinh doanh của mình, kết hợp với công nghệ kỹ thuật, quy đổi thành 40% cổ phần." Tần Kiệt nói thêm.
"Hả? Giải quyết trung tâm thể dục thể thao còn cần đến công nghệ kỹ thuật sao?" Không chỉ Tôn Triêu Dương mà ngay cả Tô Nhuệ cũng thấy khó hiểu.
Trung tâm thể dục thể thao có phải là doanh nghiệp khoa học kỹ thuật đâu.
Nó chỉ là nơi kiếm tiền đơn thuần.
Chẳng liên quan gì đến khoa học kỹ thuật cả.
"Nếu thầy Tôn thấy không phù hợp thì coi như tôi chưa nói gì! Dù sao tôi đã mua mặt bằng của trung tâm này. Tôi cũng nhận hợp đồng từ bà Diêu, sắp hết hạn sau một năm nữa."
"Đến lúc đó tôi sẽ tăng tiền thuê hoặc không cho thuê nữa. Hay để xem thầy Tôn chọn cách nào."
Tần Kiệt nhún vai, vẻ mặt bất lực.
Nhưng lời nói kia rõ ràng là ép buộc người khác.
Thật sự rất trơ trẽn.
Nếu không đồng ý, tôi sẽ tăng tiền thuê.
Cái tên này.
Giờ biết rõ trung tâm thể dục thể thao kinh doanh không tốt.
Tăng tiền thuê thì bảo người ta sống làm sao.
Chỉ còn đóng cửa.
Lúc đó sẽ thật phiền phức.
Tôn Triêu Dương đương nhiên không cam lòng.
Trong lòng vô cùng lo lắng.
Một hồi sau mới nói: "Được, 40% thì 40%. Giờ cậu Tần có thể nói phương pháp gì giúp trung tâm khởi sắc lên không?"
"Thế thì đúng rồi!" Tần Kiệt cười, đứng dậy: "Đi theo tôi!"
"Hả?" Tôn Triêu Dương hơi sững sờ nhưng vẫn theo hắn ra ngoài.
Đến bên ngoài văn phòng, Tần Kiệt chỉ xuống phía dưới: "Thầy Tôn có phát hiện khiếm khuyết gì không?"
"Khiếm khuyết?" Tôn Triêu Dương lắc đầu: "Tôi chẳng nhìn ra được! Cậu Tần cứ nói thẳng xem sẽ dùng biện pháp gì để cứu nơi này lên đây! Có khó không?"
"Không khó, thật sự rất dễ dàng!" Tần Kiệt nói.
Tôn Triêu Dương: "..."
Tô Nhuệ: "..."
Sao lại dễ thế?
Nếu thật sự dễ như vậy thì việc kinh doanh đã chẳng tồi tệ đến thế rồi.
Hắn biết nói chuyện không vậy.
Chẳng phải đến đây để chọc tức người khác đấy chứ?
Tôn Triêu Dương bức bối.
Tô Nhuệ cũng thấy khó hiểu.
Cô không biết Tần Kiệt định làm gì.
Sao lại đột nhiên mất thời gian như vậy.
Thôi đi.
"Mọi người thấy tôi nói luyên thuyên à?" Tần Kiệt mở lời.
Tôn Triêu Dương sửng sốt.
Tô Nhuệ cũng ngơ ngác.
Hai người không nói gì, nhưng rõ ràng đều nghi ngờ ý đồ của hắn.
Tần Kiệt chẳng mấy quan tâm.
Nói: "Tôi hỏi mọi người một câu: rất nhiều cô gái khi đi mua sắm tại sao lại muốn dẫn bạn trai đi cùng?"
"Đương nhiên là để bạn trai cầm đồ giúp rồi!" Tô Nhuệ trả lời trước.
"Đúng vậy! Để bạn trai giúp cầm đồ này nọ. Cái này gọi là nam nữ phối hợp giảm bớt mệt mỏi!" Tần Kiệt cười.
"Chính là đạo lý này. Sau khi tôi vào trung tâm thể dục thể thao mới phát hiện ra ở đây chỉ có một kiểu người!"
"Người nào?" Tôn Triêu Dương hỏi lại.