221. Chương 221: Vì Tần Kiệt quá lo lắng

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 221: Vì Tần Kiệt quá lo lắng

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 221 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ngoài ra, còn một chuyện nữa! Đó là chuyện về trung tâm thể dục thể thao!”, Tần Kiệt nói: “Phải thiết kế lại, sửa đổi cho phù hợp. Không chỉ có môn thể thao dành cho nam giới mà còn phải có cả môn dành cho nữ giới. Cụ thể phải làm như thế nào, hai người có thể tìm kiến trúc sư thiết kế. Và nhớ kỹ một điều, nhất định phải giữ bí mật.”
“Không được tiết lộ bí mật! Đó là nguyên tắc cơ bản trong làm ăn!”
“Được, chuyện này cậu yên tâm, tôi cam đoan không có chuyện gì bị lộ.”
“Được, đợi thiết kế và quy hoạch xong tôi sẽ trả tiền!”
“Thật sao?”
“Phải.”
“Vậy thật tốt! Quá tốt!”
Reng reng reng~
Bỗng nhiên điện thoại của Tần Kiệt đổ chuông.
Anh nhìn thấy đó là cuộc gọi từ Cung Thiến Thiến.
Sao cô ấy lại gọi vào lúc này?
Tần Kiệt không khỏi tò mò.
Anh bấm nghe.
“Alo, là em đây, sao vậy?”, Tần Kiệt cười nói.
“Tần Kiệt, mau đến Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung đi, Tinh Tinh bị người ta đánh!”, trong điện thoại, giọng của Cung Thiến Thiến đầy lo lắng.
“Cái gì? Tinh Tử bị đánh? Quỷ thật! Em chờ đó, anh đến ngay! Kẻ nào dám đánh anh em của anh chứ hả, nhất định sẽ khiến chúng ăn thảm!”
Nói xong, Tần Kiệt cúp điện thoại, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Tô Nhuệ giật mình.
“Giám đốc Tần, chuyện gì vậy?”, cô lo lắng hỏi.
“Một bạn học của tôi bị đánh ở tiệm Internet, tôi qua đó xử lý ngay!”, Tần Kiệt nói.
“Hả? Đánh nhau à? Chuyện này không nhỏ, hay báo cảnh sát đi!”, Tô Nhuệ đề nghị.
“Đúng rồi, báo cảnh sát. Vừa hay tôi có một người bạn làm trong cục cảnh sát, nhờ anh ta qua đó hòa giải xem sao!”, Tôn Triêu Dương nói.
“Bạn học tôi ở tiệm Internet gần Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung. Bạn của ông quản lý chỗ nào?”, Tần Kiệt hỏi.
“Để tôi hỏi thử!”, Tần Kiệt bây giờ là một cổ đông.
Trên thương trường, anh cũng là người có bản lĩnh.
Thêm vào đó, việc đề nghị muốn làm người cầm đuốc trong thế vận hội Olympic càng khiến Tôn Triêu Dương nhận định Tần Kiệt là một nhân tài trong kinh doanh.
Ôm đùi Tần Kiệt chắc chắn không sai.
Lúc này, ông ta không muốn Tần Kiệt gặp chuyện không may chỉ vì đánh nhau.
Nếu có thể hòa giải thì hòa giải.
“Hay là thế đi, tôi đi trước! Ông liên hệ với bạn mình đi, nếu ông ta giúp được thì nhờ ông ta giúp, hôm khác tôi mời ông ta dùng bữa! Còn nếu không giúp được cũng không sao, tôi tự có biện pháp.”
“Ừ, cứ vậy đi, được rồi!”, Tôn Triêu Dương cũng chỉ có thể nghe theo.
Bởi Tần Kiệt trông rất sốt ruột.
“Được rồi, giám đốc Tô, cô cứ ở lại nói chuyện cùng thầy Tôn! Tôi đi trước!”
Nói xong, Tần Kiệt không đợi Tô Nhuệ lên tiếng, đã chạy đi.
Bắt một chiếc taxi, lao nhanh đến tiệm Internet gần Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung.
Tôn Triêu Dương cũng vội vã gọi điện cho bạn mình.
Vì thời gian cấp bách, Tần Kiệt bảo tài xế đi đường tắt.
Hơn hai mươi phút đã chạy đến Đại học Nông nghiệp Hoa Trung.
Trên đường đi, Tần Kiệt gọi điện cho Tạ Quan Lâm và Tào Bác, thuật lại việc đã xảy ra ở tiệm Internet.
Dù sao thì Tạ Quan Lâm cùng Tào Bác cũng là sinh viên của Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, nghe nói bạn học của Tần Kiệt mở tiệm Internet ở gần trường bọn họ, lại còn bị đánh, hai người này không nói hai lời, lập tức dẫn người chạy đến.
Lúc Tần Kiệt chạy đến tiệm Internet, chưa vào đã nghe thấy tiếng ồn ào vọng ra từ trong.
“Mẹ kiếp! Ông mày nói lại lần nữa, rốt cuộc có phục không hả?”
“Tao không phục! Mày có gan thì giết tao đi! Đến đây, đến đây!”
“Xin các người đó, đừng đánh Tinh Tinh nữa có được không? Tôi cầu xin các người!”
“Hừ! Con nhóc đáng chết, đại ca nhà tao vừa ý mày chính là phước phần của mày, vậy mà mày dám không nể mặt. Đúng là không biết điều! Còn thằng bạn trai của mày, chỉ là một thằng sinh viên quèn, nó là cái thá gì chứ, cũng dám đòi làm anh hùng? Có tin đại ca của tao đánh gãy chân nó cũng không ai dám nói một câu không hả?”
“Ai nói vậy?”
Đúng lúc này, một giọng nói từ ngoài vọng vào, thoáng cái cắt đứt âm thanh của đám người kia.
“Ai?”
Bọn họ lập tức quay đầu nhìn.