Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 227: Hoàng Mao bị thương
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 227 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Kiệt chỉ vào Hoàng Mao, nói: “Vừa rồi hắn rất ngạo mạn, còn dám coi thường người anh em của ta. Các ngươi giúp ta dạy hắn một bài học, ta sẽ thưởng mười nghìn tệ. Đánh gãy một tay hoặc một chân, thưởng năm mươi nghìn tệ”.
“Hả?”, ba người đàn em của Hoàng Mao đều ngạc nhiên.
Ồn ào suốt buổi, hóa ra định chơi trò này à?
Làm gì được chứ?
“Anh ơi, anh ấy là đại ca của chúng em! Làm vậy không được đâu!”
“Đúng vậy! Làm sao đàn em lại đánh đại ca của mình chứ! Chuyện này không thể!”
“Đúng đó, không thể!”
“À, vậy à? Thế này đi, ai làm gãy chân hắn trước, ta thưởng một trăm nghìn tệ! Làm sau chỉ thưởng ba mươi nghìn thôi!”, Tần Kiệt nói.
“Hả? Một trăm nghìn tệ?”
Hoàng Mao, Tử Mao và Lam Mao đều ngẩn người, nhìn nhau, trong mắt đều lộ rõ suy nghĩ.
Làm đi.
Chẳng phải chỉ là một đại ca thôi sao.
Sao có thể quan trọng hơn tiền được?
Lập tức, cả ba quay đầu nhìn Hoàng Mao.
“Các ngươi định làm gì?”
“Ta là đại ca của các ngươi đấy!”
“Ra giang hồ phải có nghĩa khí phải không hả?
…
Bốp!
“Á, Hồng Mao, ngươi đánh thật à?”
Rầm!
“Á, Lam Mao, ngươi dám giẫm chân ta à?”
Bịch!
“Á, Tử Mao, đồ khốn kiếp, ngươi dám động đến tay ta hả?”
“Ta là đại ca của các ngươi đấy!”
“Lúc trước các ngươi đã từng thề cùng ta đó!”
…
“Đồ ngu, mấy năm nay, thề thốt có được ăn không? Có tiền là có tất cả! Bớt la hét đi, không thì đừng trách ta mạnh tay!”
Bốp bốp bốp.
“Á, đồ khốn kiếp, ta với tụi bây…”
Bốp bốp bốp.
“Bà mẹ nó, hàm của… ta… bị trật…”
Rắc rắc.
“Á, tay ta sắp gãy rồi…”
Chỉ trong thoáng, đám đàn em của Hoàng Mao xảy ra hỗn chiến.
Vương Tinh và Cung Thiến Thiến vội vàng né ra xa.
Trong phút chốc, bốn người ra sức đánh nhau, cả bọn bắt đầu nội chiến.
Trận chiến vô cùng quyết liệt.
Nhóm bảo vệ cùng mấy người của Tạ Quan Lâm trợn tròn mắt nhìn.
Mẹ kiếp!
Vừa nãy còn anh em.
Chỉ trong nháy mắt đã đánh nhau loạn xạ?
Chuyện dễ giải quyết như vậy, còn gọi chúng tôi đến làm gì?
Đúng là phí thời gian.
“Á!”
Bỗng nhiên, Lam Mao hét lên một tiếng thảm thiết, sau đó ngã lăn ra đất, bất tỉnh nhân sự.
“Đồ khốn, ngươi dám đánh vào miệng ta, ta đánh ngươi.”
Hoàng Mao đấm Lam Mao ngất, giơ chân đạp Hồng Mao một phát.
Bịch.
Hồng Mao đâm sầm vào một cái máy tính trên bàn, cũng bất tỉnh.
“Còn ngươi nữa, đồ khốn, ta là đại ca của ngươi, ngươi lại muốn bẻ gãy tay ta, ta…”
Rầm!
Tử Mao đạp một phát.
Hoàng Mao chưa kịp nói xong, cả người hắn bay ra ngoài, đập thẳng vào một cái máy tính, khiến nó rơi xuống đất, vỡ nát.
Xoảng.
Đầu rơi máu chảy.
Hoàng Mao bị thương.
“Đồ khốn! Ngươi còn có mặt mũi nói mình là đại ca hả? Mẹ nó, còn nói chuyện nghĩa khí? Nếu có tình nghĩa, sao lúc các anh em kiếm tiền, ngươi lấy tám phần, còn lại chúng tôi chỉ có hai phần?”
“Nếu nói tình nghĩa, vì sao mỗi lần tán gái đều là ngươi hưởng trước?”
“Đồ khốn, ta đã sớm ghét ngươi rồi! Hôm nay, ta không…”
Bốp.
Chưa đợi Tử Mao nói xong, Hoàng Mao đột nhiên bò dậy như ác quỷ, quơ lấy một cái ghế nhựa, nện tới.
Bịch.
Tử Mao choáng váng, ngã lăn ra đất.
Nhưng Hoàng Mao vẫn chưa hết giận, hắn còn muốn đánh tiếp.
“Cảnh sát đây, dừng tay!”
Bỗng nhiên, sau lưng vang lên tiếng còi cảnh sát.