228. Chương 228: Đẹp quá đi!

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 228: Đẹp quá đi!

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 228 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoàng Mao giơ hai tay lên.
"Cảnh sát, cậu ta đánh tôi trước!"
"Ngồi xuống!"
"Vâng ạ!"
Hoàng Mao và những người khác bị cảnh sát còng tay dẫn đi.
Người dẫn đầu là đội trưởng khu vực Nam Hồ.
"Anh Tần, thật ngại quá, làm phiền anh rồi."
"Không sao! Nếu các anh không đến kịp, chuyện sẽ khó giải quyết. Tôi còn phải cảm ơn các anh đấy!"
"Haha, cảnh sát với dân cùng lòng. Có việc gì cứ nhờ tôi!" Đội trưởng đưa cho Tần Kiệt tấm danh thiếp.
"Vâng!"
Tần Kiệt nhận danh thiếp rồi tiễn đội trưởng.
Cảnh sát rời đi rất nhanh.
"Giám đốc Tần, anh không sao chứ?" Tô Nhuệ lo lắng hỏi.
"Cô nhìn tôi có giống người bị thương không?" Tần Kiệt xoay một vòng.
"Haha~"
Đám người Vương Tinh cười phá lên.
Từ lúc Tần Kiệt xuất hiện đến giờ, chẳng có chỗ nào bị thương cả.
Người bị thương lại chính là bọn côn đồ kia.
Mà Tần Kiệt vừa bỏ ra hai trăm ngàn tệ.
Thật quả quyết quá.
Không thể không khâm phục.
"Tần Kiệt, cậu không sao là tốt rồi! Suýt nữa làm tôi sợ chết khiếp!" Tôn Triêu Dương lau mồ hôi.
"Haha, lần này phải cảm ơn thầy Tôn nhiều!" Tần Kiệt cười.
"Đều là người nhà, giúp đỡ nhau là phải. May mà đến kịp! Haha~" Tôn Triêu Dương cười.
"Bọn mất dạy, dám đến cửa hàng của anh em tôi gây sự. Ra đây cho ông!"
Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng hét lớn.
Đám người Tạ Quan Lâm nhìn ra ngoài.
Họ đưa mắt nhìn Tần Kiệt.
Tần Kiệt lắc đầu đi ra ngoài.
"Ơ, Kiệt Tử, Tạ Quan Lâm, Tào Bác, các cậu đều có ở đây à?" Người tới là Trương Lâu.
Cậu ta vừa bàn chuyện công việc với công ty tái chế môi trường xong, nhận được điện thoại của Cung Thiến Thiến liền vội vàng quay về.
Không ngờ rằng Tần Kiệt, Tào Bác và Tạ Quan Lâm đã nhanh hơn mình.
"Đám người đó ở đâu? Ở bên trong à? Tại sao các cậu đứng đây không vào?" Trương Lâu nói rồi vội vàng bước vào.
Nhưng khi bước vào, cậu ta mới nhận ra người đã đi rồi.
Chẳng còn gì ngoài hai chiếc máy rơi dưới đất.
Vương Tinh và Cung Thiến Thiến vẫn bình an vô sự.
"Chuyện gì vậy?" Trương Lâu không hiểu.
"Đợi cậu đến thì tiệm Internet đã bị đập nát rồi!" Tần Kiệt trợn mắt.
"Hả?" Trương Lâu ngẩn người.
Cậu ta lắc đầu: "Rồi sao?"
"Cậu nói xem?" Tần Kiệt hỏi ngược.
"Ờ… Thì…" Trương Lâu ngại ngùng.
Chuyện đã xong xuôi rồi, lại còn lớn tiếng với cậu ta, khiến cậu ta ngượng.
Phốc~
Tô Nhuệ không nhịn được cười.
Tiếng cười của cô thu hút sự chú ý của Trương Lâu.
Mắt cậu ta tròn xoe.
Ở đâu chui ra một đại mỹ nhân vậy.
Đẹp quá đi.
"Giám…" Tô Nhuệ định lên tiếng.
"Cô Tô!" Tần Kiệt vội vàng cắt ngang.
Tần Kiệt đưa mắt về phía Tô Nhuệ, cô hiểu ý của anh.
"Ừ, bạn học…Tần, chúng tôi còn việc, đi trước đây, liên lạc sau nhé!"
"Anh Tần, liên lạc sau nhé!" Tôn Triêu Dương cũng không ngốc, ông ta hiểu ra.
"Được, liên lạc sau!"