239. Chương 239: Tần Kiệt tò mò

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 239: Tần Kiệt tò mò

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vương Tinh suýt phun hết bữa sáng đã ăn.
Cậu ta thi được 425 điểm đã cảm thấy có lỗi với bố mẹ lắm rồi.
Không ngờ Trường Lâu còn kém hơn cậu ta.
Chỉ kém đúng một điểm.
Cái này...
Không biết nói gì cho phải.
"Trường Lâu, cách mạng chưa thành, đồng chí còn phải cố gắng nhiều", Vương Tinh vỗ vai Trường Lâu, lắc đầu rồi đi vào tòa nhà dạy học.
"Cố gắng lên!", Khương Tiểu Nha vỗ vai Trường Lâu, sau đó kéo Thẩm Giai Giai đi vào tòa nhà dạy học.
"Không sao đâu, tháng sáu sắp tới rồi, cậu nhất định sẽ thi đỗ, chăm chỉ lên, nỗ lực hơn!", Tần Kiệt vỗ vai Trường Lâu, cùng Tần Tuyết đi vào tòa nhà dạy học.
Bên ngoài chỉ còn lại Trường Lâu và Dương Liễu.
Trường Lâu lập tức ôm Dương Liễu.
Cậu ta khóc hu hu.
Cậu ta khóc đến choáng váng đầu óc.
Chẳng mấy chốc mà nước mắt đã thấm ướt quần áo của Dương Liễu.
Dương Liễu không biết nói gì.
Cô không ngừng vỗ lưng Trường Lâu.
"Anh đừng khóc nữa. Đám Kiệt Tử không phải đã nói rồi sao, tháng sáu sắp đến rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần cố gắng là sẽ làm được thôi. Em tin rằng anh sẽ thi đỗ. Đừng khóc nữa!"
Nhưng Trường Lâu làm sao mà nghe được.
Cậu ta vẫn khóc ầm ĩ.
Tất cả mọi người đều thi đỗ rồi.
Còn mỗi cậu ta chỉ vì thiếu một điểm mà không đỗ.
Quá đau khổ.
Muốn đả kích người khác cũng không cần dùng kiểu này chứ.
"Khóc, khóc, chỉ biết khóc? Anh là đàn ông, khóc thành thế này còn ra thể thống gì?"
"Trường Lâu chết tiệt, em nói cho anh biết, nếu anh còn tiếp tục khóc thì anh có tin không, em sẽ chia tay với anh!"
Trường Lâu: "..."
Sao lại có thể như thế?
"Anh đang khóc mà? Sao lại không khóc nữa?", Dương Liễu nói to.
"Anh..."
"Anh cái gì mà anh? Suốt ngày dồn sức trên người em, anh nhiều sức lực như thế thì không bằng dồn chút sức vào tiếng Anh đi. Em nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi, không cho phép động vào người em! Giữa chúng ta phải có một đường phân cách."
Dương Liễu nói to.
"Hả? Vạch... Vạch đường phân cách?", Trường Lâu chết lặng.
Còn có thể nghĩ ra trò này sao?
"Liễu Nhi, đừng đùa có được không?"
"Ai đùa với anh? Em nói cho anh biết, nếu anh không đồng ý thì em chuyển về ký túc xá công viên Dâu Tây ở", Dương Liễu dọa.
"Hả?", Trường Lâu hoảng sợ, vội vàng xua tay: "Anh không khóc, anh không gây sự nữa, anh đồng ý. Anh xin thề anh sẽ chăm chỉ, nhất định thi đỗ CET-6. Anh cầu xin em, đừng chuyển ra ngoài được không? Những ngày tháng không có em, cuộc sống anh sẽ chẳng còn gì vui vẻ. Anh cầu xin em, được không?"
Trường Lâu nắm lấy tay Dương Liễu không ngừng lắc lắc.
"Hừ! Coi như anh vẫn còn là đàn ông. Mau vào lớp học! Anh không thấy xấu hổ sao?", Dương Liễu hừ một tiếng, đi về phía tòa nhà dạy học.
Trường Lâu lúc này mới để ý xung quanh có rất nhiều người đang đứng xem.
Cậu ta sao dám đứng đó, vội vàng đuổi theo.
...
Sau khi tan học, Tần Tuyết kéo Tần Dương chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng rất vội vàng.
"Sao thế Tuyết Nhi?", Tần Kiệt có chút tò mò.
"Em có một chuyện mà quên nói với anh!", Tần Tuyết nói, bộ dạng của cô rất nghiêm túc.
Tần Kiệt tò mò.