324. Chương 324: Em đã xem thường tôi rồi

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 324: Em đã xem thường tôi rồi

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 324 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ý cô ấy là gì thế nhỉ?
Bây giờ trời đã tối.
Nam nữ cùng ở một phòng...
Chẳng lẽ...
Tôn Ngọc Phương có ý với tôi sao?
Không đời nào.
Mặc dù tình yêu thầy trò rất phổ biến, thường thấy.
Nhưng Tôn Ngọc Phương không phải là kiểu con gái tôi thích.
Chưa nói đến tuổi tác.
Chỉ nói về ngoại hình, còn không bằng Thẩm Giai Giai.
Nếu tôi làm gì Tôn Ngọc Phương, chẳng phải là sẽ bị Lâu béo và Khương Tiểu Nha chê cười đến chết sao?
Không được.
Dù sao tôi cũng phải giữ mình.
Tuyệt đối không thể để mật ngọt chết ruồi làm cho sa ngã hư hỏng.
Phải là một người đàn ông kiên cường mạnh mẽ.
Đúng vậy.
Phải là một người đàn ông kiên cường mạnh mẽ.
“Ngơ ngác đứng đó làm gì? Không hiểu tôi đang nói gì à? Trời tối rồi, không còn nhiều thời gian đâu, mau lên!”
Tôn Ngọc Phương bắt đầu thúc giục.
Tần Kiệt muốn chửi thề.
Con mẹ nó.
Cô không cần gấp gáp như vậy chứ?
Tôi vẫn còn là một đứa trẻ mà.
Cô có thể đừng ức hiếp bắt nạt người khác như vậy được không?
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng bên ngoài tôi vẫn làm theo.
Tôi thò đầu ra, nhìn hành lang bên ngoài, xác định không có ai, tôi thở phào nhẹ nhõm sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tiếp theo, tôi kéo rèm cuốn xuống.
Khi tôi kéo tấm rèm cuối cùng xuống, không có ai xuất hiện ở bên ngoài.
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mà không có ai.
Nếu không bị bọn họ phát hiện nửa đêm nửa hôm, tôi và Tôn Ngọc Phương ở trong cùng một gian phòng, không chừng sẽ lan truyền ra mấy lời đồn ong bướm nào đó.
“Qua đây!”, lúc này Tôn Ngọc Phương mới ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn lại.
Ánh mắt đó thật hung dữ.
Thấy vậy, Tần Kiệt cảm thấy có chút bất an.
Rốt cuộc Tôn Ngọc Phương muốn chơi trò gì?
Ánh mắt có cần phải hung ác như vậy không?
Người phụ nữ này sẽ không phải là một kẻ cuồng bạo lực chứ?
Con mẹ nó!
Nếu thật sự là như vậy thì tôi biết phải làm sao?
Tần Kiệt vừa bước đi, bộ não cũng chuyển động, nghĩ cách đối phó.
Nhưng khi đi đến trước mặt Tôn Ngọc Phương, tôi vẫn chưa nghĩ ra kế sách vẹn toàn.
“Ha ha, cô Tôn, cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tôi vẫn chưa ăn cơm!”
“Sẽ không làm lỡ thời gian tôi ăn cơm đâu, kết thúc nhanh thôi mà!”
Tôn Ngọc Phương thản nhiên nói.
Ngược lại càng khiến cho Tần Kiệt nghĩ ngợi lung tung.
Rất nhanh?
Con mẹ nó chứ.
Cô có thể đừng nói trắng ra như vậy được không?
Em đã xem thường tôi rồi.
Dù cho thế nào đi nữa thì tôi cũng là quán quân giải chạy dài 1000 mét.
Còn là quán quân giải chạy ngắn 100 mét nữa chứ.
Bất kể là sức bật, sức bền hay là sức vọt đều đã qua vòng kiểm nghiệm.
Sao có thể nói như vậy chứ?
“Hừ, cô Tôn, cô có lời gì thì nói thẳng ra có được không? Tôi đói lắm rồi! Không tin, cô nghe mà xem?”
“Lại gần hơn chút!”, Tôn Ngọc Phương vẫy tay.
“Cái gì?”, Tần Kiệt sớm nắng chiều mưa: “Không thích hợp cho lắm đúng không?”
“Kêu tôi tiến gần hơn chút thì tiến gần hơn chút đi, tôi không lại gần, sao cô nghe thấy bụng tôi đang kêu đói ùng ục chứ?”
Tần Kiệt: “...”